Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 26: Đến Thư Viện
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:24
Editor: Yang Hy
184.
Não Tưởng Càn hoạt động quá tải, đưa tay gắp thịt nhét vào miệng một cách máy móc, vừa nhai vừa trả lời: "Chưa thấy đâu, hôm qua cậu vừa bảo sẽ không làm loạn nhịp điệu của tôi mà."
Hề Phong đáp lại: "Tiết lộ cho tôi biết chút đi? Muốn đ.á.n.h trận trường kỳ hay là..."
Tưởng Càn kích hoạt chế độ trả lời tự động: "Cái gì?"
Hề Phong cười hỏi: "Hay là muốn mập mờ với tôi chán chê rồi mới cho tôi thăng chức?"
Mặt Tưởng Càn đỏ còn hơn cả Lâm Hoành say rượu, hận không thể bóp cổ Hề Phong lắc lắc mấy cái: Ê, mấy chuyện trong lòng ai cũng biết thế này thì biết là được rồi, không cần cứ phải nói toạc ra đâu! Miệng Tưởng Càn đã bị tay mình nhét đầy thịt, lúc nuốt xuống phát ra tiếng ực rõ to, CPU của cậu ta cháy khét lẹt rồi, trình độ kém hơn Hề Phong, đối mặt với lời nói thẳng thắn như thế hoàn toàn không biết phải nói gì.
Hề Phong không đợi được câu trả lời, lại hỏi: "Không phải là chưa từng nghĩ đến chuyện cho tôi danh phận đấy chứ?"
Tưởng Càn ho khan một tiếng: "... Tôi giống loại trai đểu thế à?"
Hề Phong: "Không chắc, đã yêu cậu bao giờ đâu."
Tưởng Càn: "..."
Lý trí Tưởng Càn quay trở lại, quay đầu nghiến răng nghiến lợi: "Cậu... tránh xa tôi ra một chút! Bây giờ cậu đang làm loạn nhịp điệu của tôi đấy!"
Hai người nhìn nhau một lúc, Hề Phong ngả người ra sau, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Tưởng Càn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe thấy Hề Phong lại mở miệng: "Nghỉ đông dẫn tôi về nhà được không?"
Tưởng Càn nhịn hết nổi, nhét miếng thịt nướng trên đũa vào mồm Hề Phong: "Im đi!"
185.
Hoàng Duy Dịch vốn dĩ không uống nhiều, nhưng dưới sự công kích cảnh giác yêu qua mạng của Lâm Hoành cứ uống từng ngụm từng ngụm, đến cuối cùng thế mà cũng ngà ngà say. Bốn người bắt xe về trường, mỗi người dìu một người, khó khăn lắm mới khiêng được hai ông thần về phòng, mệt đến mức Tưởng Càn toát mồ hôi hột: "Tôi thề không bao giờ uống rượu với Lâm Hoành nữa, mệt ch.ết tôi rồi."
Hề Phong bật điều hòa trong phòng, trước tiên chỉnh xuống 16 độ để làm lạnh cấp tốc.
Tưởng Càn vác ghế ngồi chồm hỗm dưới cửa gió điều hòa, vừa sướng được hai giây đã bị tay Hề Phong che trán lại: "Đừng để gió thốc thẳng vào người."
Tưởng Càn thoi thóp: "Tôi nóng, cho tôi ngồi tí đi."
Hề Phong vẫn che trán cậu ta: "Đi hay không? Không đi tôi tắt điều hòa."
Tưởng Càn không sợ cường quyền: "Không đi, điều hòa là tài sản chung, cậu không có quyền quyết định."
Hề Phong thản nhiên "ừ" một tiếng, lại nói: "Tôi không quản được điều hòa, nhưng quản được cậu."
Tưởng Càn ngước mắt, nhìn lên Hề Phong, bắt gặp ánh mắt không cho phép từ chối của cậu ấy. Vãi chưởng, nói toạc ra rồi thì không thèm giả vờ nữa à? Cậu ta trừng mắt nhìn lại Hề Phong, rồi thua t.h.ả.m hại, lủi thủi vác ghế tránh xa cửa gió điều hòa. Hừ, hảo hán không chịu thiệt trước mắt.
Sau khi phòng mát rồi, Hề Phong chỉnh điều hòa về nhiệt độ bình thường. Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch tắm cũng chẳng thèm tắm, ngủ say như ch.ết từ đời nào, Lâm Hoành uống say còn ngáy o o, ồn ào làm Tưởng Càn một giờ rồi vẫn chưa ngủ được.
Cậu ta thở dài thườn thượt, mở nhóm chat ký túc xá gửi tin nhắn thoại, điện thoại giơ về phía giường Lâm Hoành thu âm mấy giây, gửi đi.
Tưởng Càn: "Hoành ơi, nghe đi, nghe đi, sau này cấm mày uống rượu nữa, nghe chưa? Nghe rồi thì tốt."
Hề Phong: "Làm ồn quá, mai nộp phạt 50."
Tưởng Càn: "Cậu chưa ngủ à."
Hề Phong: "Khó ngủ."
Tưởng Càn: "Cầu hướng dẫn biến thành người điếc trong một đêm."
Tưởng Càn: "Cầu hướng dẫn ám sát bạn cùng phòng không phạm pháp."
Hề Phong: "Bạn cùng phòng nào?"
Tưởng Càn: "Không phải cậu."
186.
Tám giờ sáng thứ hai, Tưởng Càn như con zombie vừa vùng dậy ngồi dậy trên giường.
Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch tối qua ngủ sớm, giờ này đã dậy rồi. Lâm Hoành nghe thấy chuông báo thức của Tưởng Càn, lăn lê bò toài đến trước giường Tưởng Càn, bám vào thanh chắn cười nịnh nọt: "Càn ơi, anh em với nhau, có gì từ từ nói. Thế này, tao mời mày với Hề Phong ăn sáng, tao đi mua ngay đây."
Tưởng Càn chậm chạp xoay cổ, rồi nở một nụ cười giả trân đầy âm khí với Lâm Hoành.
Lâm Hoành rụt cổ lại, cảm thấy gáy lạnh toát, cứ như giây tiếp theo sẽ có người c.ắ.n đứt cổ nó, nó vội vàng hỏi: "Mày ăn gì, mày cứ nói đi, dù sáng sớm tinh mơ mày đòi ăn lẩu tao cũng kiếm về cho mày."
Tưởng Càn nghiến răng: "Tao muốn ăn bánh nướng áp chảo siêu thị phía Đông, sữa đậu nành ngọt, một chai ô long lạnh."
Lâm Hoành đứng nghiêm: "Rõ, còn muốn ăn gì nữa không."
Tưởng Càn trợn mắt: "Mày nuôi lợn à."
Lâm Hoành cười "hê hê", quay sang hỏi Hề Phong: "Anh Phong, cậu cứ nói, ăn gì."
Giọng Hề Phong không mặn không nhạt vang lên: "Giống cậu ấy."
Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch ra ngoài rồi, Tưởng Càn khó nhọc bò xuống giường.
Tối qua ba bốn giờ sáng mới ngủ được, nếu không phải buồn ngủ đến mất ý thức thì chắc còn thức nữa, hôm nay bảy giờ rưỡi lại bị báo thức gọi dậy. Ngủ được nhiều nhất là bốn tiếng, hôm nay e là không trụ nổi phải ngủ gật trong lớp rồi, tiếc cho cái kỷ lục học hành chăm chỉ suốt một tuần của Tưởng Càn sắp bị phá vỡ.
Cậu ta còn quên mất mình thay quần áo rửa mặt đến lớp kiểu gì, lúc phản ứng lại thì người đã ngồi ở hàng ghế thứ hai rồi. Cô giáo tiếng Anh chưa đến, trong lớp một nửa đang ăn sáng, Lâm Hoành đột nhiên gọi Tưởng Càn ở hàng ghế sau: "Càn ơi, tiết này mày ngủ bù tí đi, xuống dưới này ngồi đi!"
Tưởng Càn xách bữa sáng của mình lên, định xuống cuối lớp ngồi, đứng dậy bảo với Hề Phong bên cạnh: "Anh giai, nhường đường tí, hôm nay tôi phải ngồi dưới thật, buồn ngủ quá."
Hề Phong bấm b.út cái "tách", lẳng lặng đứng dậy.
187.
?
Tưởng Càn tuy buồn ngủ, nhưng vẫn cảm nhận rõ rệt không khí xung quanh tràn ngập sự khó chịu. Cậu ta không đi, xách bữa sáng đứng yên tại chỗ: "Cậu... không vui à?"
Hề Phong nhìn cậu ta một cái, rũ mắt: "Ừ."
Tưởng Càn ngẩn người: "Sao thế?"
Mấy bạn học ngồi sau đều đang nhìn hai người, dù sao Hề Phong đứng dậy nhường chỗ cho Tưởng Càn cũng thu hút sự chú ý của mọi người. Hề Phong không nói gì, dùng b.út gõ gõ xuống mặt bàn: "Đi hay không?"
Phản ứng tiềm thức của Tưởng Càn luôn nhanh hơn não, cậu ta đặt m.ô.n.g ngồi xuống: "Không đi nữa."
Hề Phong vẫn đứng, Tưởng Càn lại kéo áo cậu ấy: "Cậu ngồi xuống đi? Mọi người đang nhìn kìa."
Hề Phong ngồi xuống xong Tưởng Càn mới hỏi nhỏ: "Sao thế?"
Cây b.út trên tay Hề Phong xoay hết vòng này đến vòng khác, xoay đến mức Tưởng Càn sắp ngủ gật, mới nghe thấy có người nói nhỏ: "Sau này Lâm Hoành đừng hòng uống rượu nữa."
Tưởng Càn nghe xong buồn cười, nghĩ chắc Hề Phong cũng ngủ không ngon lại phải dậy sớm, nên sinh ra cáu gắt lúc ngủ dậy, lại còn thấy đáng yêu phết, lần đầu tiên thấy phiên bản Hề Phong cáu gắt lúc ngủ dậy, vừa định an ủi vài câu, lại nghe Hề Phong nói: "Bảo cậu ta mua bữa sáng cho thì thôi đi, ngồi cạnh tôi rồi còn muốn chạy?"
"Cái..." Tim Tưởng Càn rung lên, miệng hơi hé ra, một lúc sau lại ngậm vào. Đệt.
Tỉnh rồi, lần này tỉnh thật rồi, đảm bảo tiết đầu này không buồn ngủ tí nào.
Tưởng Càn ngậm miệng, ngoan ngoãn ngồi cạnh Hề Phong bắt đầu gặm bánh nướng áp chảo, vừa gặm vừa nghĩ: Trời ơi là trời, nói toạc ra sướng thế này à, câu này mà cũng thốt ra từ miệng Hề Phong được á?
Một tiết tiếng Anh trôi qua trong sự hưng phấn tột độ của Tưởng Càn, tiết học này mấy lần làm Tưởng Càn cười tủm tỉm.
Vừa hết giờ, Tưởng Càn hớn hở sán lại gần Hề Phong, hiến kế cùn: "Anh giai, sau này sáng nào có tiết cậu cũng giận dỗi tôi tí nhé? Hiệu nghiệm hơn nước đá nhiều, cả tiết tôi không ngáp cái nào luôn."
Hề Phong không thèm để ý đến cậu ta, thu dọn sách vở chuẩn bị chuyển sang phòng học khác.
Tưởng Càn cũng nhanh nhẹn thu dọn sách vở, mồm miệng không ngơi nghỉ: "Tôi nói thật đấy, cậu để ý tôi tí đi?"
Hề Phong: "Bớt nhảm."
Tưởng Càn cười: "Ok luôn."
188.
Chiều thứ hai không có tiết, Hề Phong đi thư viện.
Hề Phong đi thư viện là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, nhưng Tưởng Càn chưa bao giờ thấy cái phòng ký túc xá này lại nhạt nhẽo và cô đơn đến thế. Lâm Hoành ngồi trước bàn chơi game, Hoàng Duy Dịch nằm trên giường chơi game, một hai đứa nghiện net à! Chỉ biết chơi game.
Nếu là trước đây, Tưởng Càn thật ra cũng chơi game, hoặc lướt video ngắn linh tinh, hoặc lúc Trương Cảnh Đông không có tiết thì rủ nhau đi đ.á.n.h cầu. Nhưng cậu ta nằm trên giường mở game hay chơi lên, nhiệm vụ hàng ngày còn chưa làm xong đã tắt ứng dụng. Lại mở Douyin, lướt bừa hai cái thấy chán, cái thằng Trương Cảnh Đông đen đủi này thứ hai còn học kín lịch.
Hay là, cậu ta cũng đi thư viện?
Không được, kỳ dị quá, cho dù muốn học hành chăm chỉ cũng đâu cần đến mức độ này, thế này thì hỏng hết hình tượng mất. Tưởng Càn hiện tại là sinh viên năm hai, chỉ có hồi năm nhất mới nhập học vì tò mò nên đi tham quan thư viện xem tròn méo thế nào, sau đó chưa bao giờ bước chân vào nữa, bây giờ chắc quên cả hình dáng rồi, chẳng biết cửa thư viện mở hướng nào.
Nửa tiếng sau, Tưởng Càn xuất hiện ở thư viện.
Trời ơi Tưởng Càn, mày mất hình tượng rồi mày biết không? Tưởng Càn thầm mắng mình trong lòng, chắc chắn là cơ chế vận hành của thế giới này có vấn đề gì đó, nên trên người cậu ta mới xuất hiện chút lỗi kỹ thuật, dù sao cậu ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận là vì hơi nhớ Hề Phong nên mới xuất hiện ở thư viện đâu.
Tưởng Càn thật ra hơi không hiểu nổi mấy học bá kiểu như Hề Phong rốt cuộc ngày nào cũng học cái gì, đại học không giống trung học, trong sách giáo khoa dù có dạy kiến thức cũng phải làm bài tập củng cố liên tục, cấp ba mà học 24 tiếng một ngày thì tuyệt đối không phải vì học 24 tiếng là đủ, mà là vì một ngày chỉ có 24 tiếng.
Nhưng đại học... trên lớp nghe giảng nghiêm túc, về nhà dành chút thời gian làm bài tập không nhiều lắm, cùng lắm là dành thêm chút thời gian chuẩn bị bài trước chẳng phải là được rồi sao, học dốt như Tưởng Càn nghĩ thế.
189.
Cho nên Tưởng Càn không ép buộc bản thân, cậu ta cầm thẻ sinh viên mượn một cuốn sách trong thư viện, lượn lờ mấy vòng mới tìm thấy Hề Phong. Chỗ ngồi bên cạnh Hề Phong thế mà lại trống, Tưởng Càn nhớ lại lời của mấy người bạn học cùng trên Confession: "Hôm nay bạn học cùng cũng vào vị trí rồi, mãn nguyện ngồi cách hai hàng ghế, nếu ngồi cạnh cậu ấy tôi chẳng còn tâm trí đâu mà học."
Tưởng Càn rón rén đi tới, kéo ghế ra.
Hề Phong quay đầu: "?"
Tưởng Càn làm ra vẻ nghiêm túc, dùng giọng gió nói nhỏ: "Nhìn cái gì, học hành t.ử tế đi."
Ánh mắt Hề Phong rơi vào cuốn sách trên tay Tưởng Càn: "?"
Tưởng Càn đàng hoàng ngồi xuống: "Làm sao, thư viện chẳng phải dùng để đọc sách à?"
Sau đó Tưởng Càn đặt cuốn sách ngay ngắn trước mặt, mở trang đầu tiên ra — “Khi tình yêu tan biến, em hóa thành bọt biển”. Nàng tiên cá nhỏ yêu con người, để nhà văn nổi tiếng rũ bỏ bụi trần đưa bạn bước vào mối tình kỳ lạ khắc cốt ghi tâm này!
Tiếng nhịn cười của Hề Phong vang lên bên tai: "Thư viện còn có loại sách này à?"
Tưởng Càn trừng mắt nhìn cậu ấy: "Học bài của cậu đi! Cấm làm việc riêng trong giờ!"
