Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 29: Nụ Hôn Đầu Ở Cầu Thang
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:24
Editor: Yang Hy
203.
Mười một giờ vừa tắt đèn, Lâm Hoành vẫn chưa lên giường, hôm nay cậu ta quên làm nhiệm vụ hàng ngày trong game, bật cái đèn bàn nhỏ xíu ngồi cày game. Hoàng Duy Dịch lên giường từ sớm, đeo tai nghe cày phim hoạt hình, dạo này cậu ta đang xem một bộ anime tình cảm, chắc lại đang rạo rực xuân tâm rồi.
Hề Phong cũng chưa lên giường, dưới ánh đèn mờ ảo của Lâm Hoành đi đến trước giường Tưởng Càn, gõ gõ vào thanh chắn: "Xuống đây."
Tim Tưởng Càn đập thình thịch: "Làm gì, tắt đèn rồi."
Hề Phong thản nhiên "ừ" một tiếng: "Xuống đây."
Tưởng Càn ngoan ngoãn xuống giường, bị Hề Phong nắm cổ tay lôi ra ngoài phòng. Tưởng Càn muốn hỏi đi đâu, nhưng lại không dám hỏi, lúc đi qua chỗ Lâm Hoành cậu ta còn hỏi hai đứa đi đâu đấy, tắt đèn rồi mà. Tưởng Càn nghiến răng mắng: "Bớt lo chuyện người khác đi."
Ra khỏi cửa phòng Tưởng Càn mới hỏi: "Đi đâu thế?"
Hành lang cũng tối om, đèn cảm ứng âm thanh giờ này cũng không hoạt động nữa, chỉ có chút ánh trăng lọt qua cửa sổ cuối hành lang, nhưng không đủ để chiếu sáng cả cái hành lang dài hun hút. Tưởng Càn càng đi theo Hề Phong tim càng đập nhanh, hỏi cái quần, đêm hôm khuya khoắt tối lửa tắt đèn, còn đi đâu được nữa.
Tưởng Càn bị kéo vào cầu thang bộ tầng hai.
Cậu ta hít sâu một hơi, cảm thấy hơi thở mình cũng run rẩy, vừa hoảng loạn vừa cố tỏ ra bình tĩnh dựa vào tường: "Tôi... cậu đừng giận, tôi không cố ý không nói chuyện với cậu đâu, cậu giận à?"
Hề Phong dựa vào tay vịn cầu thang phía đối diện, cầu thang bộ có cửa sổ, một mảng ánh trăng nhỏ xíu chiếu vào khoảng giữa hai người, chia cắt mỗi người vào một bóng tối khác nhau.
Thật ra Tưởng Càn cũng thấy mình hơi hèn, yêu đương với người ta rồi mà chẳng nói được mấy câu, còn dùng cái trò nông trại tình nhân ấu trĩ của học sinh tiểu học để đ.á.n.h lạc hướng bản thân. Hề Phong sẽ nghĩ thế nào, liệu có nghĩ là cậu ta hối hận vì yêu cậu ấy không? Tưởng Càn nghĩ đến đây lại hơi cuống, cậu ta hối hận cái quái gì, rõ ràng là cậu ta tỏ tình trước mà.
Tưởng Càn do dự một lát, bước lên một bước, muốn nắm tay Hề Phong: "Tôi sai rồi, cậu đừng giận, được..." Lời Tưởng Càn bị cắt ngang, cậu ta hít mạnh một hơi.
204.
Tưởng Càn rơi vào một cái ôm rất c.h.ặ.t, cả người bị đẩy vào tường, hơi thở bên tai rõ ràng là của Hề Phong. Tưởng Càn hơi ngơ ngác, tim đập như điên, Hề Phong cuối cùng cũng mở miệng: "Cả buổi tối rồi, hết xấu hổ chưa?"
Tưởng Càn rất muốn nói thật, nói thật là trước khi bị Hề Phong lôi ra khỏi phòng thì cũng đỡ rồi, nhưng giờ lại công cốc rồi. Nhưng cậu ta không có gan nói thật, sợ Hề Phong giận, đành nhắm mắt nói bừa: "Hết rồi."
Sau đó có một bàn tay đặt lên gáy Tưởng Càn.
Vừa xoa vừa nắn, mùa hè, lòng bàn tay Hề Phong nóng bừng, hoặc có lẽ là nóng thật, tóm lại Tưởng Càn cảm thấy mình bị bỏng. Bị nắn đến mức suýt nhũn cả chân, cả người bị Hề Phong siết c.h.ặ.t trong lòng, tự nghe thấy tiếng thở của mình như mưa rào, cậu ta không chịu nổi, lí nhí cầu xin: "Hề Phong... cậu đừng."
Hề Phong trầm giọng: "Đừng? Không được chạm vào, hay là vẫn không chấp nhận được."
Tưởng Càn chỉ sợ Hề Phong hiểu lầm, dứt khoát vứt bỏ liêm sỉ: "Được chạm, chấp nhận được, nhưng tôi... tôi nhũn chân rồi."
Môi Hề Phong cuối cùng cũng rơi xuống cổ Tưởng Càn, nói chính xác là chỗ giao nhau giữa cổ và vai, một nụ hôn rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Tưởng Càn nổi da gà khắp người trong nháy mắt. Cậu ta muốn trốn, nhưng không dám trốn, ép mình đứng im như tượng dưới nụ hôn của Hề Phong. Muốn trốn không phải vì không chấp nhận, mà là vì xấu hổ quá, cậu ta chưa từng thấy Hề Phong thế này bao giờ.
Nhưng Tưởng Càn nhanh ch.óng phát hiện ra sự việc không đơn giản như thế, nụ hôn này đang di chuyển dần lên trên.
Tưởng Càn thật sự không chịu nổi nữa, cậu ta chẳng quan tâm hiểu lầm hay không hiểu lầm gì nữa, tay đẩy Hề Phong run lẩy bẩy.
Hề Phong đưa tay nắm lấy cổ tay cậu ta, ấn lên bức tường trên đỉnh đầu, đè nén giọng nói: "Tưởng Càn, em cmn sắp làm anh phát điên rồi đấy."
205.
Chân Tưởng Càn nhũn ra, suýt nữa trượt khỏi vòng tay Hề Phong.
Bàn tay sau gáy chuyển xuống eo, ấn mạnh vào eo đẩy người về phía trước, lần này đứng vững rồi. Yết hầu Tưởng Càn chuyển động liên tục, rõ ràng cũng chưa làm gì, nhưng cạu ta thật sự cảm thấy mình sắp nổ tung rồi. Không được, thật sự không được, cậu ta muốn mở miệng xin tha, nhưng không kịp, bị Hề Phong cướp lời.
"Bình thường cứ anh ơi anh ơi, là em gọi phải không?"
"... Là tôi, nhưng mà..."
"Những cuộc gọi mỗi tối hồi nghỉ hè, là em gọi phải không?"
"..."
"Biết rõ anh thích em mà còn sán lại gần anh, cũng là em nhỉ?"
"Hề Phong..."
"Chiều nay nói muốn yêu đương với anh, vẫn là em đúng không? Biết em cần thời gian thích ứng với sự thay đổi quan hệ của chúng ta, anh cho em thời gian cho em không gian, anh cho sai rồi phải không, anh cho để em bơ anh thế này à?"
Đệt.
Tưởng Càn không biết Hề Phong có phải sắp phát điên thật không, nhưng cậu ta biết rất rõ bản thân mình sắp điên thật rồi. Hô hấp khó khăn, đầu óc quay cuồng, Tưởng Càn gắng sức ngửa đầu ra sau, muốn giải thoát mình khỏi hơi thở của Hề Phong, nhưng hoàn toàn thất bại, bàn tay đang giữ lấy cổ tay cậu ta buông ra, bóp lấy cằm Tưởng Càn, ép Tưởng Càn nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
Trong đầu Tưởng Càn toàn là câu nói của Hề Phong lúc chiều ở quán cà phê mèo, "Muốn tôi ép cậu ngẩng đầu giữa chốn đông người à", vãi chưởng, là ép kiểu này sao? Tưởng Càn run rẩy đôi môi hít sâu, nhìn chằm chằm vào mắt Hề Phong.
Hề Phong ghé sát lại: "Là bạn trai của anh rồi, hôn em một cái không tính là khiếm nhã chứ?"
Tưởng Càn nghiến răng, từ từ hít sâu một hơi: "Không tính."
Hề Phong trước khi hôn xuống thì thầm ra lệnh: "Nhắm mắt, há miệng."
206.
Tưởng Càn cảm thấy đêm nay mình mất ngủ chắc rồi.
Cậu ta lại cầm điện thoại lên xem, vãi chưởng! Hai giờ bảy phút. Mai còn có tiết đầu, cậu ta không những không buồn ngủ tí nào mà còn hưng phấn cực độ, vừa nhắm mắt lại là trong đầu như tua băng, toàn là chuyện xảy ra ở cầu thang. Tưởng Càn im lặng vò đầu bứt tai, không phải chứ Tưởng Càn, mày có bị sao không đấy, nửa đêm nửa hôm mày nằm đây hồi tưởng cái khỉ gì thế hả!
Bây giờ cậu ta tự thấy rõ bản thân mình rồi, uổng công trước khi yêu Hề Phong còn lo trước sợ sau, còn lo lắng nhỡ mình không chấp nhận được việc hôn con trai thì sao. Quá là chấp nhận được luôn ấy chứ, không những chấp nhận được, hôn xong còn nằm đây nhớ mãi không thôi.
Thật không biết xấu hổ Tưởng Càn ơi, cậu ta tự sỉ vả bản thân trong lòng một cách tuyệt vọng.
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu Tưởng Càn mở nông trại tình nhân lên, lúa mì ngô thu hoạch mấy vụ rồi, gà cũng cho ăn mấy lần rồi, cái nông trại mới mở mà một đêm cậu ta cày lên tận cấp sáu. Lại làm xong một đơn hàng trong nông trại, Tưởng Càn liếc nhìn cái avatar màu xám của Hề Phong ở góc trên bên phải, chọc vào thì hiện lên người chơi này online lần cuối bốn tiếng trước.
Cái kiểu người gì thế này, trêu chọc người ta cho đã đời, giờ người ta mất ngủ, còn thủ phạm thì ngủ ngon lành.
Tưởng Càn nghiến răng nhắn tin k.h.ủ.n.g b.ố Hề Phong.
Tin nhắn lúc hai giờ rưỡi: "Cấm ngủ! Cấm ngủ! Dậy ngay cho tôi! Hôn xong rồi ngủ, cậu là trai đểu à! Có khác gì cao chạy xa bay không chịu trách nhiệm không hả."
Tin nhắn lúc ba giờ: "Sao tôi vẫn chưa ngủ được thế này. Trong lúc cậu ngủ khò khò, tôi đã thu hoạch bốn vụ lúa mì, cho gà ăn ba lần, làm hai đơn hàng trong nông trại rồi, còn cậu, chẳng quan tâm gì đến nông trại của chúng ta cả! Cái nhà này chỉ có một mình tôi vun vén thôi! Tôi đau lòng, tôi đau lòng quá!"
Tin nhắn lúc ba giờ rưỡi: "Thế rốt cuộc cậu thích tôi từ bao giờ, tôi còn chưa hỏi, cậu cũng chưa nói, cái này quan trọng lắm đấy."
Tin nhắn lúc bốn giờ: "Vãi chưởng, có khi nào tôi cứ mở mắt thế này đến sáng không."
Sau đó trong đêm khuya tĩnh lặng, Tưởng Càn đột nhiên nghe thấy một tiếng động nhỏ.
Rồi sau đó, trên màn hình Tưởng Càn nhảy ra một tin nhắn.
Hề Phong: "Quần chưa tụt, khoan hẵng c.h.ử.i."
Hề Phong: "Anh sai rồi, mai anh online nhiều hơn, không để em vun vén một mình nữa."
Hề Phong: "Không biết thích em từ bao giờ, lúc nhận ra thì chắc là thích lâu rồi."
Hề Phong: "Không đâu, ngủ đi."
207.
Tin nhắn cứ nhảy ra từng cái một, nhảy đến mức tim Tưởng Càn lại rung rinh.
Tưởng Càn: "Sao cậu tỉnh thế! Tôi có nghe thấy điện thoại cậu báo tin nhắn đâu, rung cũng không có."
Hề Phong: "Không biết ngủ quên lúc nào, trước khi ngủ cứ nhớ em, sợ em không ngủ được. Chắc là lo nghĩ nhiều quá, tự dưng tỉnh giấc."
Tưởng Càn: "..."
Tưởng Càn: "..."
Hề Phong: "Ngủ đi."
Tưởng Càn: "Cậu muốn tôi ngủ thật à, thế đừng nói mấy câu thả thính tôi nữa."
Hề Phong: "Không thả thính em, buồn ngủ quá, nghĩ gì nói nấy thôi."
Tưởng Càn: "Tôi không ngủ được!"
Hề Phong: "Anh buồn ngủ, em có ngủ không?"
Tưởng Càn: "Thế cậu ngủ đi."
Hề Phong: "Em không ngủ anh cũng không ngủ."
Tưởng Càn: "Ngủ ngon.”
Hề Phong: "Ngủ ngon."
Tin nhắn của Hề Phong có lẽ có ma lực thật, dây thần kinh hưng phấn cả đêm của Tưởng Càn bỗng chốc được xoa dịu. Cậu ta ngoan ngoãn tắt điện thoại, vốn tưởng mình sẽ không ngủ được ngay, ai ngờ còn chưa kịp nhìn thấy tin nhắn tiếp theo của Hề Phong đã đi gặp Chu Công rồi.
Mười mấy phút sau, Hề Phong lại gửi một tin nhắn: "Ngủ chưa?"
Lại mười mấy phút nữa, Hề Phong: "Ngủ ngon."
