Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 30: Bạn Trai Kiểu Mẫu

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:25

Editor: Yang Hy

208.

Báo thức reo lúc bảy giờ rưỡi, Tưởng Càn bật mở mắt.

Như thường lệ, cậu ta mất vài phút để khởi động não, khởi động xong thì trong đầu bỗng hiện lên một dòng chữ in đậm to đùng: "Chào buổi sáng! Tưởng Càn, bạn trai của Hề Phong!" Vãi chưởng, sự kiện tâm linh à! Tưởng Càn bật dậy, vỗ vỗ má, phát hiện hôm nay mình dậy thuận lợi lạ thường, rõ ràng tối qua bốn giờ sáng mới ngủ, hôm nay đáng lẽ phải vật vờ như xác sống mới đúng.

Tâm trạng Tưởng Càn cực tốt, nhanh ch.óng xuống giường, rửa mặt dọn đồ thay quần áo một mạch xong xuôi! Sảng khoái tinh thần!

Hề Phong cầm chìa khóa dựa vào cầu thang giường đợi cậu ta đi ăn sáng, trông có vẻ chưa tỉnh ngủ, mắt cứ lim dim. Hề Phong thế này cũng hiếm thấy, hơi đáng yêu mà cũng hơi s.e.x.y.

Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch vẫn đang nướng, chưa đứa nào chịu xuống giường.

Tưởng Càn nổi m.á.u lưu manh, trong lòng cứ như có móng mèo cào ngứa, cậu ta nhanh ch.óng hôn chụt vào má Hề Phong một cái, cười híp mắt: "Đi thôi?"

Hề Phong hình như hơi sững sờ, nhìn chằm chằm vào môi Tưởng Càn một lúc lâu: "Ừ."

Ông trời ơi, bao lâu rồi Tưởng Càn mới hạ mình đích thân đến nhà ăn vào buổi sáng thế này?

Bảy giờ bốn mươi ba phút, bình thường giờ này chắc cậu ta vẫn đang nướng trên giường, yêu đương đúng là một chuyện vĩ đại thật, biết có nhiều lợi ích thế này thì cậu ta đã yêu Hề Phong từ lâu rồi. Tưởng Càn tâm trạng tốt, gắp một miếng dưa muối, định giở giọng nịnh nọt nói gì đó: "Anh..."

Cách xưng hô này bình thường cậu ta gọi quen rồi, trước đây nhờ vả Hề Phong thì gọi thế, sau này hai đứa mập mờ, rảnh rỗi không có việc gì làm mà không khí lại hợp thì cũng gọi một câu, thật ra Tưởng Càn không có ý gì khác. Nhưng hôm nay vừa thốt ra một chữ, chợt nhớ lại câu nói tối qua của Hề Phong "Bình thường cứ anh ơi anh ơi, là em gọi phải không", miệng phanh gấp lại, tắt tiếng luôn.

Hề Phong rõ ràng biết tại sao cậu ta đột nhiên ngắc ngứ, cười khẽ một tiếng.

Tưởng Càn đỏ tai, mắng: "Cười cái gì."

Hề Phong xin lỗi mà chẳng có tí áp lực tâm lý nào: "Xin lỗi." Lại hỏi, "Em muốn nói gì?"

Tưởng Càn hắng giọng, tiếp tục câu chuyện vừa nãy: "Cậu không thấy hôm nay trạng thái tôi cực kỳ tốt à? Tôi có thể dậy sớm mà không thấy đau khổ tí nào, nếu cái buff này hôm nào hết tác dụng thì hay là cậu đá tôi đi rồi mình yêu lại từ đầu nhé."

Hề Phong liếc cậu ta một cái nhàn nhạt: "Chiều quá sinh hư rồi phải không, cái gì cũng dám nói hả?"

Tưởng Càn nhanh ch.óng trả lại lời xin lỗi: "Xin lỗi."

209.

Hề Phong tiết này hiếm khi ngồi ở hàng ghế sau, thầy giáo chưa đến mà người đã gục xuống bàn rồi.

Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đến nơi giật cả mình: "Sao thế, Hề Phong không khỏe à?"

Tưởng Càn trả lời: "Không, ngủ bù thôi."

Lâm Hoành đặt ba lô xuống, thuận miệng trêu: "Tối qua hai đứa bây đi 'đánh trận dã chiến' à?"

Tưởng Càn giật mình tê cả người, trừng mắt nhìn quanh, may mà mọi người đang mải nói chuyện nghịch điện thoại, Lâm Hoành nói cũng không to lắm, Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm: "Cút đi, cái gì mày cũng dám nói."

Lâm Hoành cũng nhận ra đây là chỗ công cộng, quen mồm trêu đùa rồi: "Lỗi tao lỗi tao, thuận miệng thôi."

Hề Phong ngồi trong cùng, Lâm Hoành ngồi bên ngoài Tưởng Càn, bắt đầu hóng hớt: "Sao làm anh Phong của tao buồn ngủ đến mức này thế, người ta bình thường là học sinh ngoan không bao giờ ngủ gật tiết đầu cơ mà, mày đúng là yêu phi hại nước hại dân."

Tưởng Càn ở trong phòng ký túc xá còn chẳng cần cố tình công khai, hai thằng bạn cùng phòng tự nhìn ra hết, mặc dù không biết hai đứa này yêu nhau từ bao giờ, chắc tưởng là yêu được một thời gian rồi. Tưởng Càn cũng chẳng buồn giải thích, tóm lại biết hai đứa yêu nhau là được.

Tưởng Càn lật lật sách giáo khoa: "Nói láo, lỗi của cậu ấy thì cậu ấy tự chịu thôi." Cậu ta chắc chắn không chịu nhận cái tội này đâu, nếu không phải tối qua bị lôi ra cầu thang thì sao cậu ta hưng phấn đến mức thức trắng đêm được. Tưởng Càn nói thế thôi chứ vẫn hối hận vì mình không ngủ được lại nhắn tin quấy rầy Hề Phong, làm hại cậu ấy cũng mất ngủ theo. Nhất là sáng dậy thấy hai tin nhắn sau khi mình ngủ, biết Hề Phong sợ mình không ngủ được, cố tình đợi một lúc vì sợ cậu ta không có ai chơi cùng.

Lâm Hoành nói thế làm Tưởng Càn cũng thấy mình giống yêu phi thật.

Hề Phong có bao giờ ngủ gật trong giờ đâu chứ?

210.

Tiết đầu hôm nay là môn chuyên ngành, lại còn là tiết của cố vấn học tập.

Tưởng Càn không buồn ngủ, Hề Phong ngủ rất yên tĩnh. Cậu ta đang không biết có nên gọi Hề Phong dậy không, thật ra mình nghe giảng chép bài t.ử tế, tan học đưa vở cho Hề Phong tự học cũng được mà. Nhưng biết đâu học bá lại có gánh nặng thần tượng là không được ngủ gật trong giờ thì sao?

Tưởng Càn thử chọc chọc vào tay Hề Phong: "Hề Phong, cô giáo đến rồi."

Không phản ứng.

Tưởng Càn kéo kéo tay áo cộc tay của Hề Phong: "Này, cậu dậy nghe giảng hay ngủ tiếp?"

Vẫn không phản ứng.

Tưởng Càn ghé sát hơn, thì thầm: "Anh, dậy không?"

Hề Phong dường như thở dài, một lúc sau mới ngẩng đầu, tùy tiện vuốt tóc, buồn ngủ híp cả mắt: "Dậy, đừng làm nũng."

Tưởng Càn nghẹn họng: "Không làm nũng, không bắt buộc cậu phải dậy, cậu muốn ngủ thì cứ ngủ đi."

Hề Phong áp chai nước lạnh lên mặt mình: "Không cần, nghe giảng cùng em."

Tưởng Càn tiêu hóa câu này một lúc: "Tôi tự nghe được, cậu ngủ đi."

Hề Phong: "Muốn nghe cùng em."

Tưởng Càn cạn lời: "Ồ."

211.

Những ngày làm bạn trai Hề Phong hình như... hình như ngoài việc lén lút có thêm mấy hành động thân mật như dính lấy nhau, nắm tay, thi thoảng trộm hôn một cái, thì cũng chẳng khác gì trước đây. Trước khi yêu nhau Tưởng Càn cứ nghĩ đối với một trai thẳng như cậu ta thì sự thay đổi quan hệ này chắc là một cái ngưỡng lớn lắm, cần rất nhiều thời gian để thích nghi.

Hề Phong ở cầu thang tối hôm đó chỉ thoáng qua như ảo ảnh, đây là ngày thứ năm Tưởng Càn làm bạn trai Hề Phong rồi, chưa quay lại cầu thang lần nào nữa. Khụ khụ, từ từ đã, Tưởng Càn tự hắng giọng trong lòng, không hiểu sao lại bắt đầu tự giải thích với bản thân: Mình chỉ phân tích khách quan tình hình hiện tại thôi, tuyệt đối không có ý mong chờ gì đâu nhé.

Ở trường dù sao cũng phải kiềm chế một chút, Tưởng Càn ngại nắm tay đi dạo giữa ban ngày ban mặt trong sân trường, cũng ngại coi hai đứa bạn cùng phòng như không khí để làm mấy hành động thân mật trong phòng. Cho nên hai người hình thành thói quen tối nào cũng ra sân vận động, tuy cũng chỉ là đi dạo song song rất trong sáng, tay cũng chẳng nắm suốt cả quãng đường, nhưng không gian thoáng đãng mà lại có thể thoải mái nói chuyện thế này làm Tưởng Càn thấy rất thư giãn.

Hai người ngồi bệt trên bãi cỏ, Hề Phong đang cầm điện thoại trồng rau trong nông trại.

Tưởng Càn ngồi bên giám sát.

Tưởng Càn thấy tin nhắn của Chu Lương Nguyên nhảy ra: "Anh Phong, cuối tuần có chương trình gì không, ra ngoài làm tí cồn không?"

Hề Phong không để ý, ấn vào màn hình thu hoạch cả một ruộng mía.

Chu Lương Nguyên: "Mày làm cái gì đấy, mấy hôm nay cứ thoắt ẩn thoắt hiện."

Hề Phong lại cho mấy nhà máy đang rảnh rỗi sản xuất nông sản phụ.

Tưởng Càn cười ngặt nghẽo: "Cậu không trả lời cậu ấy à?"

Hề Phong lúc này mới chuyển sang WeChat.

Hề Phong: "Không đi, bận."

Chu Lương Nguyên: "Bận cái gì?"

Hề Phong: "Yêu đương."

Chu Lương Nguyên: "Hả?"

Chu Lương Nguyên: "Hai bây yêu nhau rồi à? Sao chả ai báo tao tiếng nào, tao không xứng à?"

Chu Lương Nguyên: "? Yêu từ bao giờ, mà không, mày trả lời tao đi, mày đang làm cái gì thế?"

Hề Phong: "Trồng rau."

Chu Lương Nguyên: "? Cái gì?"

Chu Lương Nguyên: "Mày bị h.a.c.k nick à, nói cái gì đấy, trồng rau gì?"

Hề Phong: "Nông trại tình nhân."

Chu Lương Nguyên: "Nông trại gì cơ?"

Hề Phong: "Nông trại tình nhân trong Không gian tình nhân."

Chu Lương Nguyên: "Hả?"

Chu Lương Nguyên: "Không phải chứ, mày yêu Tưởng Càn thật rồi à? Là Tưởng Càn đúng không?"

Chu Lương Nguyên: "Mày nói tao nghe xem nào, tao sốt ruột ch.ết mất!"

Hề Phong: "Đợi tí."

Chu Lương Nguyên: "Rốt cuộc mày đang làm cái gì vậy!!!"

Hề Phong: "Cho bò ăn."

Chu Lương Nguyên: "."

212.

Tưởng Càn cười muốn tắc thở, Hề Phong có một khiếu hài hước ngầm siêu cấp vô địch. Cậu ta gần như tưởng tượng ra cảnh Chu Lương Nguyên ở đầu dây bên kia vò đầu bứt tai, đ.ấ.m vào bông tức đến phát điên.

Tưởng Càn ngoắc ngoắc ngón tay.

Hề Phong "hửm" một tiếng.

Tưởng Càn cười: "Đưa điện thoại đây, tôi nói chuyện với cậu ấy.”

Hề Phong dứt khoát đưa điện thoại cho cậu ta.

Chu Lương Nguyên vẫn đang nhắn tin k.h.ủ.n.g b.ố, thậm chí còn gọi video call, nhưng vừa bị Hề Phong tắt cái rụp, lười nghe.

Chu Lương Nguyên: "Đúng là cái đồ tồi mà, yêu lúc nào cũng không thèm báo anh em một tiếng."

Chu Lương Nguyên: "Uổng công tao từng lo lắng thay mày bằng cả tấm lòng chân thật, tưởng với cái đức hạnh của mày thì còn khuya mới cưa đổ Tưởng Càn, kết quả mày lén lút yêu đương rồi, vãi chưởng!"

Chu Lương Nguyên: "Tao cứ tưởng mày nhịn giỏi lắm cơ, mày tỏ tình à?"

Hề Phong: "Đúng, tao không nhịn được nữa, hẹn cậu ấy ra ngoài tỏ tình thắm thiết nửa tiếng đồng hồ, cậu ấy cảm động rớt nước mắt, nhưng bảo phải suy nghĩ đã, dù sao người theo đuổi cậu ấy cũng nhiều, tao cũng chẳng có ưu thế gì, nên tao lại dùng hết vốn liếng theo đuổi thêm mấy ngày nữa, cuối cùng cũng được ở bên nhau.”

Chu Lương Nguyên: "..."

Chu Lương Nguyên: "Tưởng Càn phải không."

Hề Phong: "..."

Hề Phong: "?"

Chu Lương Nguyên: "Ít nhất cậu cũng phải bắt chước giọng điệu của nó chứ."

Hề Phong: "Tôi không bắt chước à?"

Chu Lương Nguyên: ". Cậu đáng yêu phết đấy."

Điện thoại lại trở về tay Hề Phong.

Hề Phong: "Đến lượt mày thấy đáng yêu à?"

Chu Lương Nguyên: "Tao hận chúng mày, tao tuyệt giao với chúng mày."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.