Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 31: Chuyện Cũ Của Bà Nội
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:25
Editor: Yang Hy
213.
Cuối tuần sau là được nghỉ lễ Quốc khánh, cả cuối tuần Tưởng Càn cứ lướt xem đủ loại bài review du lịch.
Kỳ nghỉ năm ngoái Tưởng Càn lãng phí tuổi thanh xuân trong ký túc xá, hồi đó tân sinh viên mới nhập học được một tháng, tập quân sự xong mới hai tuần, trong phòng chẳng có ai đề xuất đi du lịch, Hề Phong năm ngoái hình như về nhà, Hoàng Duy Dịch thì ra ngoài ánh sáng là mất m.á.u, Tưởng Càn tập quân sự mệt đến mức chỉ muốn nằm lì trên giường cả tháng.
Lần này cũng chẳng có ai rủ đi du lịch chung, mặc dù bây giờ quan hệ mọi người tốt hơn năm ngoái nhiều, nhưng trong phòng có một cặp "tự tiêu thụ nội bộ" rồi, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đều biết thừa hai người kia chắc chắn sẽ đi hẹn hò riêng.
Tưởng Càn tuy chưa hỏi Hề Phong, nhưng cũng mặc định là bọn họ chắc chắn sẽ đi chơi. Xem qua mấy bài review du lịch các nơi, chọn ra ba bốn thành phố mình muốn đi rồi gửi một lèo cho Hề Phong, trượt ghế ra sau, trượt đến bên cạnh Hề Phong: "Anh giai, kỳ nghỉ lễ Quốc khánh đi chơi không?"
Hề Phong đang cúi đầu nhắn tin Wechat, Tưởng Càn không né tránh, cũng ghé mắt nhìn, thấy là mẹ Hề Phong thì tự giác quay đi chỗ khác, không tò mò chuyện gia đình cậu ấy. Đợi mãi không thấy trả lời, Tưởng Càn quay lại, thấy sắc mặt Hề Phong nhàn nhạt, hình như tâm trạng không tốt lắm, do dự hỏi: "Nhà có việc à?"
Hề Phong úp điện thoại xuống bàn, hỏi: "Nghĩ lễ Quốc khánh về nhà với anh không?"
Tưởng Càn sặc nước miếng ho sù sụ: "Hả?"
214.
Bà Chu và Hề Phong đều đã từng hỏi chuyện về nhà, Tưởng Càn tất nhiên cũng từng tính đến, nếu tiện thì nghỉ đông muốn đưa Hề Phong về quê mình chơi. Quê Tưởng Càn là thành phố du lịch, đưa cậu ấy về tất nhiên không phải để ra mắt, chỉ là đi chơi đơn thuần, tiện thể gặp bà Chu thôi.
Nên Tưởng Càn vẫn luôn nghĩ chắc chắn là mình sẽ đưa Hề Phong về nhà trước, dù sao bà Chu trông cũng có vẻ nôn nóng lắm rồi.
Hề Phong giải thích: "Ngày giỗ bà nội."
Tưởng Càn há miệng, một lúc lâu không nói nên lời.
Chuyện nhà Hề Phong, Tưởng Càn hoàn toàn mù tịt, cũng chưa từng hỏi bao giờ. Con người ta hoàn toàn khác nhau, mặc dù cái ví von của Trương Cảnh Đông nghe hơi thô thiển, nhưng mà cậu ta sinh động thật sự, Tưởng Càn nhiều lúc đúng là giống con khỉ trong rừng nhiệt đới, nhảy nhót lung tung, nói cũng nhiều, nói hết chuyện này đến chuyện kia.
Nhưng Hề Phong thì khác, cậu ấy chưa bao giờ chủ động kể chuyện của mình, nên đây là lần đầu tiên Tưởng Càn nghe Hề Phong kể chuyện gia đình.
Tưởng Càn hỏi nhỏ: "Là bị bệnh à?"
Trên mặt Hề Phong không có quá nhiều biểu cảm: "Ừ, mất vì u.n.g t.h.ư năm anh học lớp 11."
Tưởng Càn lại hỏi: "Quan hệ với bà nội... thân thiết lắm à?"
Hề Phong gật đầu: "Anh lớn lên bên cạnh bà nội từ bé."
215.
Không biết có phải do nhớ lại chuyện cũ hay không mà cả buổi chiều Hề Phong không hứng thú lắm, Tưởng Càn cũng không cố tình chọc cậu ấy cười.
Chuyện này chọc cười cũng không vui nổi, ngược lại có thể khiến Hề Phong vì không muốn để mình lo lắng mà gượng cười, cho nên thôi cứ để cậu ấy có không gian riêng để tĩnh tâm. Hơn tám giờ tối Tưởng Càn mới cẩn thận nhắn tin WeChat cho Hề Phong: "Ra sân vận động đi dạo không?"
Hai người đi dạo trên sân vận động.
Tưởng Càn không mở lời trước, đi hết một vòng thì Hề Phong lên tiếng: "Nhớ hồi mới nhập học cậu hiểu lầm gia đình tôi không hòa thuận."
Tưởng Càn ho nhẹ: "Thì là hiểu lầm mà, thấy cậu chẳng gọi điện về nhà."
Hề Phong: "Có thể đúng là không thân thiết với bố mẹ lắm, có chuyện gì cũng sẽ không nói với họ."
Tưởng Càn hỏi: "Là vì hồi bé không sống cùng nhau à?"
Hề Phong cười khẽ: "Chắc thế."
"Lần đầu tiên anh come out là với bà nội, người già không biết đồng tính là gì, cũng không biết hai thằng con trai làm sao mà yêu nhau sống chung với nhau được, tưởng anh bị bệnh, đòi đưa anh đi khám bác sĩ. Hồi đó anh cũng nổi loạn lắm." Nhắc đến chuyện nổi loạn, biểu cảm của Hề Phong dịu đi nhiều, dường như đang chìm đắm trong hồi ức.
"Em biết đấy, người đồng tính khá nhạy cảm với chuyện khám bệnh uống t.h.u.ố.c, anh bảo bà cái gì cũng không hiểu, không hiểu anh, có khoảng cách thế hệ. Bà buồn lắm, hồi đó còn chưa biết dùng điện thoại thông minh, anh cũng chẳng biết bà tìm đâu ra nhiều tài liệu thế, có hôm đột nhiên bảo với anh, Tiểu Phong, bà biết rồi, cháu không bị bệnh, ở nước khác hai đứa con trai còn có thể kết hôn nữa cơ." Hề Phong rũ mắt xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt, Tưởng Càn không nhìn thấy.
216.
Nghe câu nói này Hề Phong hơi ngẩn người, hồi đó đang học cấp hai, tuổi ăn tuổi lớn.
Bố mẹ ra ngoài lập nghiệp tuy không ở bên cạnh Hề Phong lúc lớn lên, nhưng tiền bạc thì không để thiếu thốn, bữa cơm của hai bà cháu luôn có ba mặn một canh. Bà nội biết lời nói mấy hôm trước làm Hề Phong tổn thương, chủ động múc cho Hề Phong một bát canh: "Bà không hiểu, nên đã nói lời hồ đồ, cháu đừng để trong lòng, đừng giận bà, được không?"
Trẻ con tuổi dậy thì nổi loạn đều thế cả, ghét nhất là người lớn tự cho là đúng, cãi lại thì chẳng biết nặng nhẹ. Nhưng đa số trẻ con tuổi dậy thì chưa từng nhận được lời xin lỗi của người lớn, sự nổi loạn của Hề Phong cần có điều kiện kích hoạt, đây là lần đầu tiên cậu ấy cãi lại bà, cậu ấy nhận được lời xin lỗi, nhưng sự nổi loạn lại không dạy cậu ấy cách chấp nhận lời xin lỗi.
Cậu ấy cứng nhắc nhận lấy bát canh: "Dạ, cháu không giận."
Tuy sự chấp nhận của Hề Phong quá vụng về, quá thiếu sót, nhưng sự cưng chiều của bà nội lại rất dễ thỏa mãn.
Bà nội cười gắp một miếng sườn vào bát Hề Phong: "Bà ủng hộ cháu, đã không sai thì muốn thích ai thì thích, sau này bố mẹ cháu mà mắng cháu, bà sẽ mắng lại cho. Cháu đừng thấy bà cái gì cũng không biết, nhưng dù sao bà cũng sống mấy chục năm rồi, cái đạo lý bà hiểu rõ nhất là đời người chỉ có mấy năm ngắn ngủi thôi, chớp mắt cái là hết đời, còn trẻ thì muốn làm gì thì làm, nếu không thì sao? Đợi đến lúc già à? Đợi già rồi mới hối hận thì muộn quá rồi."
Bà nội càng nói nụ cười trên mặt càng nhạt dần, bà đột nhiên quay đầu đi, đưa tay lau khóe mắt, lau một cái nước mắt càng không giấu được, bà che mặt: "Nhưng mà Tiểu Phong ơi, bà già rồi. Con trai nước khác có thể kết hôn, nước mình không được đâu, không có pháp luật bảo vệ cháu, mấy năm nữa bà cũng mất rồi, cháu mà bị lừa thì làm thế nào? Ai bảo vệ cháu đây?"
Hề Phong bé nhỏ đương nhiên không hiểu đằng sau những lời này là tình yêu thương sâu nặng đến nhường nào, cậu ấy chưa từng thấy bà khóc, Hề Phong từ nhỏ thiếu thốn tình cảm cha mẹ nên năng lực bày tỏ và đón nhận tình yêu đều quá kém cỏi. Hốc mắt cậu ấy đỏ hoe, im lặng múc từng thìa canh đưa vào miệng, không nói lời nào.
217.
Năm Hề Phong học lớp 10, bà nội phát hiện bị u.n.g t.h.ư.
Sự nổi loạn của Hề Phong chấm dứt ngay khi cầm tờ kết quả xét nghiệm của bà, cậu ấy dường như trưởng thành hơn hẳn trong chớp mắt, lớn hơn hẳn, lời nói ra được cũng nhiều hơn hẳn. Ngày nào tan học cũng chạy vào bệnh viện, làm bài tập trong bệnh viện, nói chuyện với bà. Bệnh nhân cùng phòng đều khen cháu trai hiếu thảo hiểu chuyện, bà nội vui như nở hoa.
Cũng vào năm đó, bà nội huy động cả gia đình họp mặt, yêu cầu tất cả mọi người trong nhà phải có mặt. Không chỉ bố mẹ Hề Phong, mà hai người con trai và một người con gái khác của bà cũng phải dắt theo gia đình đến dự đông đủ. Cả nhà đều tưởng bà muốn công bố di chúc, chia tài sản chia nhà cửa, Hề Phong cũng nghĩ thế.
Kết quả bà mở miệng nói: "Nhân lúc tôi còn sống, tôi giúp cháu tôi giải quyết một chuyện, Hề Phong thích con trai, tôi không muốn sau khi tôi đi rồi các anh các chị vì chuyện này mà làm khó dễ cháu tôi."
Mẹ Hề Phong sững sờ, cái cốc trên tay rơi xuống bàn trà, nước b.ắ.n tung tóe: "Cái gì cơ ạ?" Bố Hề Phong cũng kinh ngạc không kém, nhưng ông không nói gì, chỉ là sắc mặt xanh mét, rõ ràng là vì mẹ mình mở lời nên ông không tiện quát mắng.
Hề Phong đứng chôn chân tại chỗ: "Bà nội..."
Bà nội giơ tay, ngăn Hề Phong lại: "Cháu yên tâm, bà vẫn còn sống đây."
Mẹ Hề Phong bật cười, nhưng nụ cười đó thật sự khó coi: "Mẹ, mẹ đừng đùa nữa, hôm nay mọi người đều ở đây, sao lại đùa kiểu này ạ?"
Bà nội nhìn cô con dâu này của mình: "Tôi lấy chuyện này ra đùa bao giờ chưa? Tôi biết, hôm nay tôi có nói rát cả cổ họng có khi cũng vô dụng, đợi tôi ch.ết rồi các anh chị vẫn ép Hề Phong đi cưới vợ như thường, trút hết áp lực lên đầu nó."
Nói đến đây, bà nội lại chuyển ánh mắt sang con trai: "Hề Chúng Hưng, từ năm Hề Phong năm tuổi nó đã ở bên cạnh tôi, vợ chồng anh chị ra ngoài lập nghiệp tôi không có ý kiến, tiền bạc không thiếu một xu, sự nghiệp cũng làm ăn tốt, nhưng Hề Phong là do tôi dạy dỗ mà lớn, anh chưa từng dạy nó, cũng không có tư cách quản nó. Nếu anh cảm thấy Hề Phong thích con trai là sai, thì anh cứ trách tôi, là tôi không dạy tốt, bà già này chịu trách nhiệm cho nó, nhưng anh không quản được nó đâu, anh nghe rõ lời tôi chưa?"
218.
Cuộc họp gia đình tan rã trong không vui, bố mẹ Hề Phong ở lại quê nhà mấy ngày chăm sóc mẹ già nằm liệt giường, ba ngày sau bố Hề Chúng Hưng buộc phải quay về công ty, chỉ để lại mẹ Văn Uyển một mình ở quê.
Hai mẹ con đều ở trong phòng bệnh, bà nội coi như không có mặt Văn Uyển, nắm tay Hề Phong: "Yên tâm, bà giải quyết được hết. Sau này bà mất rồi, cháu có người yêu thì dẫn đến cho bà xem, trai hay gái đều được, nhưng nếu là con gái, cháu nhất định phải nói rõ với bà là cháu tự nguyện, nếu không bà sẽ về báo mộng ám bố mẹ cháu."
Hề Phong nhíu mày: "Bà nội, bà nói cái gì thế, bà còn sống lâu lắm."
Văn Uyển cũng gượng cười: "Mẹ, chúng con đều phối hợp điều trị mà, t.h.u.ố.c cũng dùng loại tốt nhất, nhất định sẽ không sao đâu, bác sĩ chẳng bảo rồi sao, tỉ lệ chữa khỏi không phải là không có, mẹ đừng nói gở."
Buổi tối Văn Uyển đưa Hề Phong về nhà, hai mẹ con im lặng ngồi hai đầu ghế sofa.
Hề Phong chủ động mở lời: "Mẹ không có việc gì thì cứ về đi, bên bà nội con sẽ chăm sóc, cô út bác cả bình thường cũng đến mà."
Văn Uyển nhìn con trai mình, đúng là chẳng biết từ lúc nào đứa bé đỏ hỏn khóc oe oe trong lòng mình đã lớn thế này rồi. Bà cười khổ lắc đầu, trong lòng hiểu rất rõ lời của mẹ chồng có sức nặng thế nào, Hề Phong lớn đến chừng này, người làm mẹ như bà lại chẳng hiểu gì về con trai ruột, xu hướng tính d.ục, tính cách, sở thích đều mù tịt, chỉ biết cuối kỳ Hề Phong gửi ảnh giấy khen, nhắn lại một câu "Con trai giỏi quá", rồi chuyển vài nghìn tệ làm phần thưởng.
Văn Uyển hỏi: "Sao con phát hiện mình thích con trai?"
Hề Phong có sao nói vậy: "Cấp hai yêu sớm nhiều lắm, xem tạp chí người lớn cũng nhiều, con không có hứng thú với cơ thể con gái, cũng không có phản ứng."
Văn Uyển c.ắ.n răng, dường như khó mở lời: "Với... con trai thì có hứng thú?"
Hề Phong gật đầu: "Dạ."
Văn Uyển: "Tại sao?"
Hề Phong bình tĩnh nhìn mẹ mình: "Không biết, con cũng từng muốn hỏi mẹ tại sao, vì mẹ sinh con ra mà."
