Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 33: Tấm Lòng Của Người Yêu

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:25

Editor: Yang Hy

224.

Không ai đến đón Hề Phong, đây là chuyện Hề Phong đã dặn trước, sợ Tưởng Càn vừa ra khỏi ga đã nhìn thấy bố mẹ mình thì căng thẳng quá. Ban đầu Tưởng Càn còn thở phào nhẹ nhõm, nhưng đến địa bàn của Hề Phong thật rồi thì lại bắt đầu lo lắng không biết như thế có ổn không.

Tưởng Càn quẹt thẻ căn cước lần cuối cùng để ra khỏi ga, thuận tay nhét thẻ vào ngăn trong của ba lô, bảo: "Bố mẹ cậu có thấy tôi phiền phức không, biết thế để họ đến đón cho rồi, dù sao sớm muộn gì cũng phải gặp mà. Tôi còn mang quà cho hai bác đấy." Tưởng Càn xách một cái gối massage, một hộp trà và một bộ mỹ phẩm hàng hiệu, đều là bàn bạc với bà Chu rồi mới mua.

Hề Phong bất lực, đón lấy đồ từ tay Tưởng Càn: "Đã bảo em mua ít hoa quả dưới lầu là được rồi, em còn là sinh viên, họ không so đo cái này đâu."

Tưởng Càn cười "hê hê": "Có tiêu tiền của tôi đâu, mẹ tôi thanh toán mà."

Hai người lên taxi, Hề Phong đọc tên khách sạn.

Tưởng Càn ngồi nghiêm chỉnh, giả vờ mình là một người con trai đứng đắn không có suy nghĩ gì, ngồi được nửa phút đã không nhịn được dính vào tay Hề Phong, dùng giọng điệu như đặc vụ hỏi: "Không ở nhà cậu à?"

Hề Phong nhìn cậu ta: "Muốn ở nhà anh à?"

Tưởng Càn lập tức lắc đầu nguầy nguậy, rồi hỏi rất "bâng quơ": "Cậu... cũng ở khách sạn à?"

Hề Phong nhướng mày, không nói gì.

Suốt dọc đường Tưởng Càn cứ như ngồi trên đống lửa, nhấp nhổm không yên.

Đến quầy lễ tân khách sạn Hề Phong đọc số điện thoại, hai người đưa thẻ căn cước, làm xong thủ tục, lễ tân đưa cho một tấm thẻ phòng. Tưởng Càn vẫn đứng đợi, Hề Phong dùng thẻ phòng gõ gõ lên mặt bàn đá cẩm thạch sáng bóng: "Đợi gì thế?"

Tưởng Càn rất nghiêm túc: "Đợi cái thẻ phòng còn lại."

Hề Phong nhìn cậu ta: "Làm gì có cái thẻ phòng nào nữa."

Tưởng Càn chớp mắt, há miệng, ngậm miệng, gật đầu: "Ok."

Hề Phong hỏi: "Có vấn đề gì không?"

Tưởng Càn lắc đầu: "Báo cáo, không có vấn đề gì, rất hợp lý."

225.

Thẻ căn cước của Hề Phong đang ở trong tay Tưởng Càn, ảnh thẻ trên đó chắc là chụp hồi cấp hai. Phòng ở tầng mười một, thang máy đi một quãng đường khá dài, thang máy ở mấy chỗ như khách sạn lúc nào cũng bận rộn, gần như tầng nào cũng dừng, Tưởng Càn ngắm Hề Phong trên thẻ căn cước chán chê.

So Hề Phong trên ảnh thẻ với Hề Phong bằng xương bằng thịt, nhìn cái này rồi lại nhìn cái kia.

Hề Phong thấy bộ dạng của cậu ta, buồn cười: "Sao thế, giám định xem anh có phẫu thuật thẩm mỹ không à?"

Tưởng Càn nói rất nghiêm túc: "Trông có vẻ là không."

Tưởng Càn thật ra hơi căng thẳng.

Thôi được rồi, cậu ta rất căng thẳng, mặc dù biết đây chỉ là một lần thuê phòng rất trong sáng, hai người về vì ngày giỗ bà nội, kiểu gì cũng không thể lăn lên giường làm chuyện bậy bạ được, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta thuê phòng với bạn trai. Căng thẳng đến mức Hề Phong đã quẹt thẻ vào phòng rồi, Tưởng Càn vẫn đứng ngây ra ở cửa.

Hề Phong ném hết hành lý vào trong, dựa vào cửa: "Định làm người mở cửa à?"

Tưởng Càn bước vào một bước: "Thế tôi vào đây."

Hề Phong: "Ai cản em đâu?"

Tưởng Càn: "Liêm sỉ của tôi."

Hề Phong: "Nó bảo gì?"

Tưởng Càn: "Nó bảo trai đơn gái chiếc... à nhầm, hai thằng con trai ở chung phòng nguy hiểm lắm."

Hề Phong: "Không ngủ với em, anh về nhà."

Tưởng Càn lập tức vứt liêm sỉ lên chín tầng mây: "Hả?"

Tưởng Càn lao vào phòng, đóng cửa cái rầm: "Cậu... cậu không ngủ với tôi á?"

Hề Phong buồn cười: "Chẳng phải bảo nguy hiểm sao?"

Tưởng Càn: "...Trong sáng thuần khiết cũng không ngủ à?"

Hề Phong tiện tay xoa đầu Tưởng Càn: "Tối nay không ngủ với em, về nhà thăm bố mẹ, em ở một mình được không?"

Tưởng Càn lập tức không phục: "Cất cái giọng dỗ trẻ con của cậu lại ngay! Tôi sắp sinh nhật mười chín tuổi rồi đấy nhé! Mau về nhà đi, không bố mẹ cậu tưởng tôi bám lấy cậu không cho cậu đi."

Hề Phong gợi ý: "Hay là, bám thử xem?"

Tưởng Càn nghiêm túc từ chối: "Tôi là người đứng đắn."

226.

Ngày mai là ngày giỗ bà nội, ban ngày đi thăm bà, buổi trưa ăn cơm với bố mẹ Hề Phong.

Đồ Tưởng Càn mua nhờ Hề Phong mang về trước hôm nay luôn, lần đầu tiên đối mặt với tình huống này, lo đến lúc đấy mình không biết nói gì, thà để Hề Phong mang về trước còn hơn.

Tắm rửa xong nằm trên giường, phòng yên tĩnh quá, Tưởng Càn bật tivi lên. Tivi khách sạn có tài khoản vip, xem gì cũng được, nhưng Tưởng Càn hoàn toàn không có tâm trạng xem tivi, mở bừa một chương trình giải trí đang hot nào đó, ôm điện thoại đợi tin nhắn của Hề Phong.

Hai tiếng trước Hề Phong nhắn "Về đến nhà rồi", Tưởng Càn trả lời ngay lập tức "Ok".

Một tiếng rưỡi trước Tưởng Càn hỏi "Cô chú có thích quà tôi mua không", đến giờ vẫn chưa ai trả lời.

Toang rồi, có phải cãi nhau rồi không?

Nghe ý Hề Phong thì bố mẹ cậu ấy có vẻ chưa hoàn toàn chấp nhận việc cậu ấy thích con trai, nể lời dặn dò của bà nội lúc lâm chung nên mới nhẫn nhịn không nói, giả vờ như không biết chuyện này. Mà bây giờ bạn trai Hề Phong đã đến tận cửa nhà, ngày mai thậm chí còn đi viếng bà nội.

Trong lòng Tưởng Càn vừa lo vừa sợ, muốn nhắn gì đó cho Hề Phong lại sợ bố mẹ cậu ấy nhìn thấy.

Đang bồn chồn thì màn hình đột nhiên hiện lên cuộc gọi thoại, Tưởng Càn giật mình ngồi bật dậy: "Alo?"

"Xin lỗi, vừa ăn cơm, không xem điện thoại." Giọng Hề Phong nghe vẫn bình thường, không có vẻ gì là buồn bã.

"Không sao đâu, ừm... cô chú có thích quà tôi mua không?" Tưởng Càn cố gắng để giọng mình nghe có vẻ tự nhiên nhất có thể.

"Thích lắm, khen em mãi, trách anh không đưa em về nhà luôn." Hề Phong cười nói.

"Hả?" Tưởng Càn hơi ngớ người, "Kịch bản... là như thế à?"

"Bất ngờ lắm à?" Hề Phong hỏi.

"Tôi còn tưởng hai người vừa cãi nhau to cơ." Tưởng Càn nói thật.

"Chẳng phải bảo rồi sao, ở nhà anh nói một là một."

"Vâng thưa cậu chủ, giờ tôi biết rồi, trước cứ tưởng cậu đùa." Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm.

227.

Tưởng Càn tuy không rành rẽ sự đời, nhưng cũng không đến mức ngây thơ tin là mọi chuyện thuận lợi thế thật. Hề Phong nói nhẹ nhàng, một hai câu là dỗ dành được sự căng thẳng của Tưởng Càn, cúp máy rồi Tưởng Càn vẫn suy nghĩ tại sao.

Nghĩ không ra thì đi hỏi bà Chu.

Bà Chu đang đắp mặt nạ, nói chuyện ồm ồm: "Chuyện đơn giản thế mà con nghĩ không ra à? Sắp sinh nhật mười chín tuổi rồi, mấy năm nữa là ba mươi, đi làm thì con sống sao đây."

Tưởng Càn hơi cạn lời: "Sao lại sắp ba mươi rồi, con còn chưa đến hai mươi, mẹ nói quá vừa thôi."

Bà Chu lột mặt nạ trên mặt xuống: "Con đến nhà Hề Phong, con là khách, họ là chủ, hơn nữa, con đến là để viếng bà nội, dù bố mẹ thằng bé có chấp nhận thân phận của con hay không, thì lễ nghĩa vẫn phải chu toàn, chu toàn lễ nghĩa trước rồi mới tính đến chuyện khác được."

Tưởng Càn vẫn chưa hiểu: "Dạ, thế thì sao ạ?"

Bà Chu bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, mình thông minh thế này, ông Tưởng Minh Viễn cũng là người thông minh, sao đẻ ra đứa con trai ngốc thế không biết: "Họ vừa là bề trên vừa là chủ nhà, con đến nơi mà họ không ra đón, tối đầu tiên cũng không mời con đi ăn cơm, lễ nghĩa thiếu sót đủ đường, tự nhiên sẽ thấy áy náy với con, tự nhiên cũng sẽ dễ nói chuyện hơn."

Tưởng Càn nhíu mày: "Nhưng không đón và không ăn cơm đều là do Hề Phong quyết định mà, ban đầu họ định..." Tưởng Càn đột nhiên khựng lại, hiểu ra rồi.

Bà Chu nhìn con trai qua điện thoại: "Con ngốc thì có ngốc, được cái thằng bé Hề Phong tâm tư cẩn trọng, cũng hết lòng lo nghĩ cho con, mọi chuyện đều sắp xếp ổn thỏa hết cho con rồi, cũng làm khó cho nó quá."

Tưởng Càn há miệng, không nói nên lời.

228.

Tưởng Càn thả lỏng bản thân, nằm dang tay dang chân trên giường, bắt đầu nghĩ về Hề Phong.

Cậu ta biết mình hiểu về Hề Phong chưa đủ nhiều, chỉ là trước cuộc gọi với bà Chu, Tưởng Càn luôn cho rằng đây là vấn đề của Hề Phong. Tính cách Hề Phong là vậy, cậu ấy sẽ không để người khác dễ dàng hiểu mình, ví dụ như bố mẹ, ví dụ như bà nội, nếu không phải đúng dịp giỗ bà, Tưởng Càn không chắc bao lâu nữa mình mới biết chuyện hồi nhỏ của Hề Phong.

Nhưng bây giờ Tưởng Càn đột nhiên nhận ra, đây không chỉ là vấn đề của Hề Phong, mà còn là vấn đề của chính cậu ta. Là do cậu ta chưa chủ động gõ cửa trái tim Hề Phong, hỏi xem bên trong chứa những gì. Cậu ta tất nhiên có thể đợi Hề Phong tìm một cơ hội thích hợp chủ động nói với cậu ta, hoặc có thể nói Tưởng Càn luôn tưởng ai cũng như vậy, ai cũng sẽ rất dễ dàng chủ động mở lòng mình, giống như cậu ta vậy. Nhưng cậu ta hoàn toàn quên mất đối với người như Hề Phong, chủ động mở lòng là cần sự tin tưởng rất lớn.

Hề Phong luôn rất tin tưởng cậu ta, cậu ấy thậm chí không nói một lời nào mà đã giải quyết êm đẹp một vấn đề lớn như vậy cho cậu ta.

Nhưng Tưởng Càn không muốn cứ mãi tiêu hao sự tin tưởng đó, cậu ta phải chủ động hơn một chút, chủ động hơn nữa, yêu đương rõ ràng là chuyện của hai người, nhưng từ lúc yêu đến giờ, kể cả tính luôn thời gian mập mờ, hình như chỉ có mỗi chuyện tỏ tình là việc lớn duy nhất Tưởng Càn chủ động làm, mà màn tỏ tình đó cũng tùy tiện quá thể.

Tưởng Càn xoa xoa mặt, đột nhiên chộp lấy điện thoại. Mở vòng bạn bè.

Đăng dòng trạng thái: Tuyên bố một chuyện quan trọng, tôi yêu rồi.

229.

Mười phút sau, cậu ta nhận được một loạt like và bình luận.

Mười một phút sau, Hề Phong like bài đăng công khai của cậu ta.

?

Khoan đã, Tưởng Càn nhìn thấy Hề Phong mới chợt nhận ra có gì đó sai sai, bài đăng công khai của cậu ts sao không có Hề Phong trong đó nhỉ? Đến cái ảnh cũng không có, người ta công khai hình như đều có ảnh, ít nhất đối phương cũng phải xuất hiện một tí thì mới gọi là công khai chứ? Thế là Tưởng Càn dứt khoát xóa bài đăng này đi.

Tin nhắn của Hề Phong nhảy ra ngay lập tức: "?"

Hề Phong: "Bạn trai giới hạn mười phút à?”

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Tôi muốn chụp cái ảnh nắm tay rồi đăng lại, sơ suất quá."

Hề Phong: "Ai dạy cậu công khai kiểu đấy, đăng rồi lại xóa."

Tưởng Càn: "T_T"

Tưởng Càn: "Bốc đồng là ma quỷ."

Hề Phong: "Hai mươi phút nữa anh đến phòng em."

Tưởng Càn: "Hả?"

Hề Phong: "Chụp ảnh nắm tay."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Cậu vội thế."

Hề Phong: "Ừ, vội ch.ết anh rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.