Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 34: Lời Thì Thầm Bên Bờ Sông

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:26

Editor: Yang Hy

230.

Người trẻ tuổi hấp tấp một chút thì tốt, nhưng cũng phải có chừng mực.

Tưởng Càn đã khuyên được Hề Phong, bảo cậu ấy hôm nay cứ ngoan ngoãn ở nhà đừng ra ngoài, đợi mai đi viếng bà nội xong rồi hẵng công khai, lúc đấy coi như có bà nội chúc phúc rồi.

Hai người buôn điện thoại trước khi ngủ, Tưởng Càn căng thẳng lo lắng cả ngày, nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau Hề Phong cùng bố mẹ đến khách sạn đón Tưởng Càn.

Tưởng Càn mang theo trái tim thấp thỏm gặp hai người, bố Hề Phong, ông Hề Chúng Hưng khuôn mặt nghiêm nghị, gặp Tưởng Càn chỉ gật đầu một cái, không nói gì. Mẹ Hề Phong, bà Văn Uyển thì hiền hòa hơn nhiều, bà có một khuôn mặt khiến người ta cảm thấy rất dễ gần, Văn Uyển mở lời: "Là Tưởng Càn phải không? Quà cháu mua cô chú nhận được rồi, cháu còn là sinh viên, không nên tốn kém thế đâu. Ở khách sạn có thoải mái không? Hôm qua cô đã mắng Tiểu Phong rồi, bảo đáng lẽ phải đưa cháu về nhà ngủ, là cô chú tiếp đón chưa chu đáo."

Tưởng Càn vội lắc đầu: "Không đâu ạ, là cháu muốn ở khách sạn, không muốn làm phiền cô chú."

Ông Hề Chúng Hưng lái xe, bà Văn Uyển ngồi ghế phụ, ghế sau là Hề Phong và Tưởng Càn.

Hề Phong nắm tay bạn trai ngay trước mặt bố mẹ, ngón cái thi thoảng lại cọ nhẹ mu bàn tay Tưởng Càn, trong sự im lặng này, xe rất nhanh đã đến nghĩa trang.

Nghĩa trang là nơi trang nghiêm, Tưởng Càn đi theo ba người về phía trước, xuyên qua hai con đường rợp bóng cây dài dằng dặc, cuối cùng cũng nhìn thấy bà nội trên một tấm bia vuông. Tưởng Càn thấy thật kỳ diệu, cậu ta nghe Hề Phong kể bao nhiêu chuyện về bà nội, trong đầu tự tưởng tượng ra dáng vẻ của bà, giờ nhìn thấy, thế mà lại giống hệt những gì mình tưởng tượng.

Bố mẹ Hề Phong quỳ xuống dập đầu, bày biện đồ cúng mang theo, không nói gì cả, chỉ là vẻ mặt ai nấy đều buồn bã, lúc rời đi bảo với Hề Phong là ra xe đợi hai đứa.

231.

Tưởng Càn hơi ngạc nhiên: "Cô chú đi luôn thế à?"

Hề Phong gật đầu: "Bố anh và bà nội quan hệ không tốt lắm, hồi bố còn nhỏ nhà nghèo lắm, lúc đó bà nội đã không muốn đẻ nữa rồi, m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn. Vốn đã chuẩn bị đi phá t.h.a.i rồi, đến phút ch.ót lại đổi ý, cảm thấy đứa bé có duyên với mình, đã đến rồi thì là cái duyên, kiểu gì cũng phải nuôi lớn."

Tưởng Càn im lặng lắng nghe, mắt nhìn bà cụ đang cười hiền từ trên tấm bia đá.

"Chỉ là điều kiện gia đình vốn đã không tốt, lại thêm một miệng ăn, bà nội thi thoảng lại oán trách bố, bảo bố là đồ nợ đời. Nhưng thật ra bố không phải con út, cô út kém bố bốn tuổi, cũng là m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn, hồi đó ý thức tránh t.h.a.i và biện pháp tránh t.h.a.i chắc không tốt lắm. Bố anh đã sinh ra rồi, bà nội nghĩ thêm cô út cũng chẳng sao, kết quả là đồ ngon vật lạ dồn hết cho cô út nhỏ tuổi hơn, khổ cực thì bố anh chịu hết. Đây thật ra cũng là lý do bố anh có thể nhẫn tâm bỏ lại anh đi lập nghiệp, bố sợ nghèo cũng sợ bị ghét bỏ rồi, kiểu gì cũng phải sống cuộc sống không lo cơm áo."

Giọng Hề Phong rất nhẹ, như mấy blogger đọc truyện đêm khuya cố tình hạ thấp giọng sợ làm phiền cơn buồn ngủ. Chuyện về Hề Phong ngày càng nhiều, nhiều đến mức có thể xâu chuỗi lại với nhau, hừn chi bà nội lại cưng chiều Hề Phong đến thế, vì trong lòng bà hiểu rõ sự nhẫn tâm của Hề Chúng Hưng một phần bắt nguồn từ chính bà. Chuyện đời thường là thế, nếu cứ khăng khăng phân định đúng sai, phía sau sẽ kéo theo cả đống dây mơ rễ má không dứt, gỡ mãi cũng chẳng phân rõ ai sai nhiều hơn ai.

Tưởng Càn nắm c.h.ặ.t t.a.y Hề Phong: "Đúng sai để họ tự quyết định, không liên quan đến cậu."

Hề Phong cười cười: "Anh biết, anh chưa bao giờ làm khó bản thân."

Hề Phong nói xong, ngồi xổm xuống trước mặt bà cụ: "Bà nội, cháu đưa bạn trai về gặp bà đây."

Tưởng Càn cũng ngồi xổm theo, nhìn ảnh bà cụ: "Cháu chào bà nội, cháu là Tưởng Càn, cháu đến thăm bà ạ."

232.

Nhà hàng ăn trưa nhìn tên thôi đã thấy sang chảnh rồi.

Tưởng Càn vẫn hơi căng thẳng, nhưng trong lòng cậu ta hiểu, bố mẹ Hề Phong chiêu đãi cậu ta không phải vì cậu ta là bạn trai Hề Phong, mà là vì cậu ta đến viếng bà nội. Trên bàn cơm chắc chắn sẽ không nhắc đến quan hệ của hai người, thậm chí sẽ cố tình né tránh.

Cũng tốt, Tưởng Càn chưa đến mức trẻ trâu đòi hỏi sự thừa nhận của họ ngay lập tức, cậu ta mới năm hai, thời gian còn dài. Bây giờ dù bố mẹ Hề Phong có thừa nhận cậu ta thì cậu ta cũng chỉ thấy khó tin và ảo ma thôi.

Bữa cơm diễn ra trong sự hòa thuận pha lẫn chút gượng gạo vi diệu.

Văn Uyển và Hề Chúng Hưng ngồi một bên bàn, Hề Phong và Tưởng Càn ngồi đối diện, cái bàn to tướng, cách nhau xa lắc xa lơ. Văn Uyển hỏi thăm vài câu về cuộc sống và chuyện học hành, sau đó chẳng còn chủ đề gì nữa. Hề Phong im lặng gắp thức ăn cho Tưởng Càn, Tưởng Càn thầm nghĩ trong lòng, nếu bữa cơm này ăn với bà Chu, mồm bà Chu chắc chắn sẽ không ngơi nghỉ, sẽ lôi cả rổ chuyện xấu hổ hồi bé của cậu ta ra để khuấy động bầu không khí.

Nhưng Văn Uyển chưa từng tham gia vào tuổi thơ của Hề Phong, chủ đề liên quan đến Hề Phong, bà quá thiếu thốn.

Yết hầu Tưởng Càn chuyển động hai cái, đột nhiên nhìn về phía Văn Uyển: "Cô chú ơi, cô chú chưa biết đâu, Hề Phong ở trường cháu nổi tiếng lắm đấy ạ."

Bàn ăn im bặt trong giây lát, Hề Phong sững sờ, Văn Uyển cũng sững sờ, ngay cả động tác gắp thức ăn của Hề Chúng Hưng cũng khựng lại một chút.

Tưởng Càn cười cười: "Cậu ấy hay lên Confession lắm, cô biết Confession không ạ? Kiểu như một cái, ờm chắc cô dùng QQ rồi chứ ạ? Các trường đại học đều có tài khoản QQ chuyên dùng làm tường bày tỏ, thích ai muốn hỏi thông tin ai hay tìm đồ thất lạc thì đăng lên đó, ai cũng nhìn thấy hết."

Văn Uyển một lúc sau mới tiếp lời: "A, thế à? Thằng bé nổi tiếng lắm hả cháu?"

Tưởng Càn gật đầu lia lịa: "Tất nhiên rồi ạ, con trai cô đẹp trai thế này, chuyện đấy là bình thường mà. Không chỉ có người tỏ tình với cậu ấy đâu, còn có người hỏi sao hôm nay cậu ấy không đi thư viện, cậu ấy hay ra thư viện học lắm, mấy bạn hay đi thư viện thích ngồi quanh chỗ cậu ấy lắm, bảo là học mệt rồi nhìn cậu ấy một cái là có động lực học thêm mấy phút nữa, hôm nào cậu ấy không đi thư viện là trên Confession lại có người hỏi, Hề Phong hôm nay sao không đến, tôi mất hết động lực học rồi!"

Tưởng Càn bắt chước giọng điệu y hệt, Văn Uyển bật cười.

233.

Tưởng Càn rất thẳng thắn, cũng không né tránh chuyện xu hướng tính d.ục, cứ thế thoải mái kể, kể hết cả vụ hiểu lầm "dở khóc dở cười" lần đầu tiên của hai người.

"Hồi đó cháu thấy thương cậu ấy lắm, sao lại bị con trai tỏ tình chứ, cháu bảo người anh em cậu t.h.ả.m thật đấy, kết quả cậu ấy nhìn cháu kiểu cạn lời, cháu hiểu ra ngay, cháu rón rén hỏi cậu là gay à, cậu ấy bảo phải. Cô biết không lúc đấy lòng cháu ch.ết lặng, cảm giác như vuốt m.ô.n.g ngựa lại vuốt nhầm m.ô.n.g cọp ấy."

Văn Uyển che miệng cười, nếp nhăn đuôi mắt cũng hiện ra.

Hề Chúng Hưng cũng không tỏ vẻ khó chịu khi nhắc đến chủ đề nhạy cảm này.

Tưởng Càn biết điểm dừng, tất nhiên không thể kể tiếp quá trình mập mờ của hai người.

Chuyển chủ đề, cậu ta kể chuyện lần đầu tiên mình đi thư viện.

"Cháu lười học lắm cô ạ, năm hai rồi mà cháu còn chả biết cửa thư viện mở hướng nào. Nhưng hồi đấy cháu tự ti trong lòng, cháu còn than thở với bạn cháu, bảo là sao khoảng cách giữa người với người lại lớn thế, rõ ràng cháu với Hề Phong cùng một phòng, cùng một chuyên ngành, chứng tỏ điểm thi đại học cũng sàn sàn nhau, mắc gì mà ngày nào cháu cũng là đứa chép bài tập của cậu ấy chứ."

"Cháu phi thẳng ra thư viện, rồi... ngủ cạnh Hề Phong cả buổi chiều, mất mặt quá đi mất. Là Hề Phong gọi cháu dậy, bảo trời tối rồi, đi ăn cơm thôi. Nhưng cháu chỉ mất mặt đúng một lần đấy thôi, từ năm hai trở đi cháu chưa bao giờ ngủ gật trong giờ nữa, bài tập cũng không chép của cậu ấy nữa, cô chú à, cháu biết ơn Hề Phong lắm, là cậu ấy giúp cháu trở nên tốt hơn."

234.

Chẳng ai ngờ bữa cơm này lại diễn ra hòa hợp đến thế, cuối cùng là Văn Uyển nắm tay Tưởng Càn, bảo muốn nghe Tưởng Càn kể thêm chuyện ở trường đại học. Tưởng Càn cũng không ngờ màn thể hiện này của mình lại hiệu quả thần sầu đến vậy, bị nắm tay không biết nói gì, vẫn là Hề Phong quang minh chính đại giải cứu bạn trai mình từ tay mẹ.

Văn Uyển nhìn hai bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy nhau, nghẹn nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Tối nay con về nhà không?"

Hề Phong đáp: "Để con xem đã."

Hề Chúng Hưng lái xe đến rồi, bấm còi bim bim, Văn Uyển lên xe, còn không quên thò tay ra vẫy chào tạm biệt Tưởng Càn. Tưởng Càn đứng nghiêm: "Cháu chào cô chú ạ."

Đến khi xe khuất bóng, Tưởng Càn mới nhìn bạn trai, chủ động nhận lỗi: "Xin lỗi nhé, kể nhiều chuyện của cậu quá, cậu không giận chứ?"

Hề Phong nhìn cậu ta: "Chỉ giỏi nói nhiều, ăn được mấy miếng cơm?"

Tưởng Càn xoa xoa bụng, ban đầu ăn được mấy miếng, về sau mải nói chuyện cậu ta ngại chẳng dám ăn nữa, giờ thậm chí còn hơi đói, bữa tiệc lớn này coi như công cốc. Cậu ta cười chột dạ, chưa kịp nói gì đã bị Hề Phong nắm tay kéo đi.

Phố ẩm thực dịp lễ Quốc khánh gần như lúc nào cũng tấp nập.

Tưởng Càn cực kỳ thích phố ẩm thực, nhất là sau khi lên đại học.

Ông Tưởng Minh Viễn là người cổ hủ, đời người có rất nhiều nguyên tắc cứng nhắc, một trong số đó là trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn cấm ăn đồ ăn rác. Mặc dù có bà Chu thi thoảng lén đưa Tưởng Càn đi ăn, nhưng lúc nào cũng có cảm giác lén lút như ăn trộm, mãi đến khi lên đại học xa nhà và có sinh hoạt phí riêng.

Tưởng Càn cầm một xiên mực nướng khổng lồ, miệng nhai râu mực, đột nhiên cảm thán: "Không ngờ có ngày tôi lại đi dạo phố ẩm thực với nam thần trường học, trong tiểu thuyết mấy người thiết lập như cậu ăn phố ẩm thực một lần là đau bụng nhập viện ngay."

Hề Phong bật cười: "Cậu đọc tiểu thuyết thời đại nào thế?"

Tưởng Càn chớp mắt: "Tổng tài bá đạo yêu tôi?"

Hề Phong nhìn cậu ta: "Anh là tổng tài bá đạo à?"

Tưởng Càn gật đầu: "Cậu mua mực nướng cho tôi, sao lại không tính là tổng tài bá đạo chứ?"

235.

Mua lặt vặt vài món ăn vặt, Hề Phong lại vào cửa hàng tiện lợi mua hai lon bia, hai người đi bộ ra bờ sông ngồi. Tưởng Càn bật nắp lon bia cho mình, tu một ngụm lớn mới hỏi: "Hôm nay tôi thể hiện cũng được đấy chứ?"

Hề Phong không nói gì.

Tưởng Càn ghé sát vào nhìn cậu ấy: "Có phải tôi kể chuyện của cậu làm cậu không vui không? Tôi chỉ là..."

Hề Phong ngắt lời: "Không có."

Tưởng Càn rũ mắt xuống, không đoán được Hề Phong đang nghĩ gì, nhưng lờ mờ có dự cảm. Tối qua cậu ta nghĩ rất nhiều, thiếu một cơ hội để kiểm chứng suy đoán của mình. Tưởng Càn hít sâu một hơi, ngửa cổ uống hết nửa lon bia, ợ một cái rõ to rồi mới lí nhí hỏi: "Này, Hề Phong, có phải cậu... ham muốn kiểm soát khá mạnh không?"

Hề Phong ngẩn người: "Cái gì?"

Câu này mở đầu thì dễ, muốn nói tiếp thì xấu hổ quá, giọng cậu ta càng nói càng bé: "Lần ở cầu thang ấy, cậu hung dữ lắm, nhưng chỉ có lần đấy thôi, bình thường đều dịu dàng lịch sự, giả vờ à?"

Hề Phong im lặng hồi lâu, dường như không biết nên trả lời câu hỏi này thế nào.

Tưởng Càn bèn tự mình nói tiếp: "Tối qua cậu gọi điện cho tôi, bảo cậu về nhà mọi chuyện đều thuận lợi, thật ra tôi không tin lắm. Cúp máy xong nói chuyện với mẹ tôi một lúc, đại khái cũng đoán được sau lưng cậu đã làm những gì bố mẹ cậu mới có thái độ tốt với tôi như thế. Sau đó tôi tự ngẫm nghĩ, hình như cậu rất quen với việc mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu, bao gồm cả tôi. Tôi nhớ lại rất lâu, càng nghĩ càng thấy đúng là như thế."

Giọng Hề Phong vang lên bên tai: "Xin lỗi, anh..."

Tưởng Càn ngắt lời cậu ấy: "Tôi không bắt cậu xin lỗi." Lại hỏi, "Cậu lo sẽ dọa tôi sợ à?"

Tưởng Càn cuối cùng cũng quay sang nhìn cậu ấy: "Hôm nay tôi tự ý nói nhiều chuyện như thế, cậu có không vui không?" Dùng hết can đảm, Tưởng Càn nói tiếp, "Anh, anh đang nghĩ gì thế? Có thể nói cho em nghe không?"

Hề Phong trông có vẻ bình tĩnh: "Thôi đừng."

Tưởng Càn chập hai cổ tay mình lại đưa ra trước mặt cậu ấy, lần này không dám nhìn Hề Phong: "Em muốn hiểu anh, hay là cứ... nói cho em nghe đi, em cái gì cũng dám nghe, thật đấy."

Hơi thở Hề Phong hơi run rẩy: "Tưởng Càn, say rồi à?"

Tưởng Càn l.i.ế.m l.i.ế.m môi: "Chưa uống hết một lon, sức uống của em không kém đến thế."

Sau đó cổ tay cậu ta bị nắm c.h.ặ.t, kéo mạnh đứng dậy.

Hề Phong không nói thêm lời nào, lôi cậu ta đi về phía khách sạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.