Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 35: Lời Xin Lỗi Của Hề Phong

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:26

Editor: Yang Hy

236.

Tưởng Càn từng nghĩ cái cà vạt kia có thể sẽ buộc trên cổ tay mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại bị nhét vào miệng. Cậu ta theo bản năng giãy giụa vài cái, miệng bị cướp đi chức năng nói, chỉ có thể phát ra những tiếng phản đối ậm ừ không rõ nghĩa.

Hề Phong vẫn nắm lấy cổ tay cậu ta, động tác tuy mạnh mẽ nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, thì thầm dỗ dành bên tai: "Em ngoan một chút."

Tưởng Càn đành phải chấp nhận số phận, ai bảo cậu ta to gan làm chi. Cậu ta thừa nhận trí tưởng tượng của mình về phương diện này vẫn còn hạn hẹp, nên mới dám to gan như thế, thực tế là chưa bao giờ nghĩ cà vạt còn có công dụng này. Hậu quả mình gây ra thì mình tự chịu, Tưởng Càn trợn tròn mắt nhìn Hề Phong đang áp sát mặt mình.

Hề Phong hôn lên môi Tưởng Càn, thật ra nói cách khác thì chính xác hơn, nụ hôn này của Hề Phong gần như rơi toàn bộ lên cái cà vạt kia, điều này càng làm Tưởng Càn ghét cay ghét đắng cái cà vạt trong miệng mình hơn.

Hề Phong cười: "Anh buông em ra, đừng đụng vào thứ trong miệng, được không?"

Tưởng Càn không nói được.

Hề Phong lại bảo: "Gật đầu."

Tưởng Càn nuốt nước bọt, nhắm mắt thật c.h.ặ.t, gật đầu.

Tưởng Càn thật sự không đưa tay ra gỡ nút thắt sau đầu, bởi vì cậu ta không sợ Hề Phong lúc này, cũng không ghét Hề Phong lúc này. Tưởng Càn thỉnh thoảng sẽ bùng nổ sự thông minh không thuộc về mình, có thể tóm tắt là cái khó ló cái khôn, ví dụ như bây giờ, cậu ta biết Hề Phong có lẽ muốn nói gì đó, lại không muốn nghe câu trả lời của mình, nên mới dùng cách này cướp quyền lên tiếng của cậu ta.

Hề Phong chậm rãi, động tác có thể gọi là bậc thầy dịu dàng, chỉ vài ba động tác Tưởng Càn đã cảm nhận rõ rệt sự mát mẻ của điều hòa trong phòng. Tưởng Càn vươn tay kéo chăn đắp lên người, vừa đắp lên đã bị Hề Phong nhẹ nhàng vén ra, hai người nắm hai mép chăn, Tưởng Càn im lặng phản đối, Hề Phong chiếm ưu thế biết nói: "Buông tay."

Vãi chưởng.

Tưởng Càn rõ ràng là không có tiền đồ, cam chịu buông tay.

237.

Hề Phong ghé sát lại, ôm trọn Tưởng Càn vào lòng từ phía sau.

Tưởng Càn giật mình giãy giụa, rất nhanh hai tay lại bị Hề Phong nắm lấy. Hề Phong nói bên tai cậu ta: "Trốn cái gì."

Tưởng Càn chưa từng trải qua chuyện này, không phải cậu ta muốn trốn, chỉ là phản xạ theo bản năng thôi.

"Em nói những lời đó, anh thấy rất khó chịu, Tưởng Càn. Không phải vì em tự ý muốn hòa giải quan hệ giữa anh và gia đình, mà là vì anh đưa em về cứ tưởng đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, sẽ không để em chịu chút thiệt thòi nào, kết quả anh chỉ có thể trơ mắt nhìn em dùng cách tự trào phúng bản thân trên bàn cơm để tô đẹp cho anh."

Tưởng Càn nghe không rõ Hề Phong đang nói gì, cà vạt đã thấm ướt một mảng lớn, khổ nỗi một chữ tròn vành rõ chữ cũng không nói ra được.

"Muốn xin lỗi em, vẫn làm em chịu thiệt thòi rồi."

Câu nói này ngắn gọn đến mức lọt thẳng vào tim Tưởng Càn, cậu ta nhắm mắt thầm hỏi trong lòng, đây là cách xin lỗi của anh đấy à?

"Anh nói anh chưa từng làm khó bản thân, chắc là không có. Chỉ là hồi bé không hiểu chuyện, nhìn không thấu nghĩ không thông, kẹt giữa mối quan hệ yêu ghét của người lớn, không biết tại sao anh là một con người bằng xương bằng thịt lại bị dùng để giận dỗi, bị dùng để bù đắp. Anh đã mất rất nhiều thời gian để chấp nhận việc bố mẹ anh không yêu anh đến thế, cũng mất rất nhiều thời gian để chấp nhận tình yêu bà nội dành cho anh chỉ bắt nguồn từ sự áy náy, muốn tách mình ra khỏi tình thân, nhưng không làm được. Anh rất keo kiệt với tình yêu, nhận được một chút là muốn chiếm lấy một cách điên cuồng, cho nên anh vẫn luôn không dám thật sự trêu chọc em."

Giọng Hề Phong rất khàn, rất nhẹ. Tưởng Càn lại chẳng còn tâm trí đâu mà cảm nhận giọng cậu ấy lúc này quyến rũ đến nhường nào.

Hề Phong bỗng nhiên buông tay, ghé sát tai cậu ta cười cười: "Nhanh lắm, nhịn một chút."

Tưởng Càn đã c.h.ử.i thầm trong bụng rồi.

238.

Tưởng Càn có chút tức tối, điều này không khó nhận ra.

Hề Phong lúc này lại cực kỳ ngoan ngoãn, xoay mặt Tưởng Càn lại để cậu ta quay nửa người trên đối mặt với mình, sau khi nhận được ánh mắt của Tưởng Càn, Hề Phong hỏi: "Đang c.h.ử.i thầm anh à?"

Tưởng Càn gật đầu lia lịa.

Gật đầu được chứng tỏ không giận, tâm trạng Hề Phong khá tốt, lại hạ thấp giới hạn mà mình đặt ra cho Tưởng Càn xuống một chút nữa. Sau đó hôn lên trán, mắt, mũi, môi Tưởng Càn, người Tưởng Càn toát một lớp mồ hôi, ánh mắt nhìn có vẻ đang c.h.ử.i bới om sòm.

Hề Phong rủ lòng thương dùng răng c.ắ.n mở nút thắt cà vạt sau đầu Tưởng Càn, cà vạt lập tức tuột xuống, nhưng tay Hề Phong lại tạm ngừng hoạt động, Tưởng Càn thật sự muốn c.h.ử.i người: "Anh xin lỗi kiểu này đấy à?"

Khổ nỗi câu nói này của cậu ta vì lý do nào đó mà chẳng có tí lực sát thương nào.

Hề Phong mặt dày "ừ" một tiếng: "Không có thành ý à?"

Tưởng Càn cố gắng bình ổn hơi thở: "Anh..." Câu c.h.ử.i thề bị cậu ta nuốt trở lại, người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, câu c.h.ử.i thề thốt ra biến thành lời cầu xin: "Anh làm ơn làm phước đi."

239.

Tưởng Càn nghĩ mãi không thông, còn chưa đến bước kia, sao eo cậu ta vẫn mỏi thế này? Tưởng Càn càng nghĩ không thông hơn là, cậu ta với Hề Phong làm bạn cùng phòng đại học hơn một năm, thật sự mịa kiếp cứ tưởng Hề Phong là học bá theo phong cách lãnh cảm cơ đấy.

Hề Phong tắm đã hơn nửa tiếng rồi, Tưởng Càn không cần nghĩ cũng biết cậu ấy đang làm gì trong đó.

Tưởng Càn tua ngược ký ức trong đầu, lại nhớ đến câu nói của Trương Cảnh Đông là Hề Phong giỏi nhịn thật đấy, tua đi tua lại rồi vùi đầu xuống dưới gối, đúng là giỏi nhịn thật, đến mức này rồi mà vẫn còn tự mình vào phòng tắm giải quyết được. Nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm ngừng chảy, cậu ta giật mình ngồi dậy, nhìn quanh giường một lúc lâu, nhìn thấy cái cà vạt nhăn nhúm kia, rồi nhanh như chớp chộp lấy cà vạt vo viên nhét vào trong túi.

Hề Phong đi ra, cởi trần, tóc nhỏ nước.

Tưởng Càn quay đi chỗ khác, giả vờ nghịch điện thoại.

Đột nhiên nhìn thấy tin nhắn WeChat chưa đọc, hôm nay bận rộn cả ngày, chưa xem tin nhắn mấy.

Có mấy người hỏi Tưởng Càn tối qua có phải chơi Thật hay Thách bị thua không, sao đăng tus công khai mấy phút đã xóa rồi, tình hình thế nào. Bị Hề Phong làm cho quên béng mất chuyện này, Tưởng Càn giờ mới nhớ ra. Vừa ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt Hề Phong, lời đến bên miệng lại không nói ra được, nghẹn nửa ngày mới chất vấn: "Anh... trước đây có phải từng yêu ai rồi không?"

Hề Phong nhướng mày: "?"

Tưởng Càn ho khan một tiếng: "Không có gì."

Hề Phong hỏi: "Cảm thấy kỹ thuật anh tốt quá à?"

Tưởng Càn xù lông: "Không có nhé, tất nhiên là không, cũng thường thôi, rất bình thường, cực kỳ bình thường."

Hề Phong nhếch môi: "Biết rồi, thế anh tiếp tục cố gắng."

Cười cười cười, cười cái quần, Tưởng Càn cảm thấy mình bị cười nhạo, nhớ rõ mồn một Hề Phong bảo cậu ta nhanh quá, Tưởng Càn nghiến răng nghiến lợi, tấn công vào điểm yếu: "Anh ham muốn kiểm soát mạnh thật đấy."

Hề Phong đã hoàn toàn không coi điểm này là điểm yếu nữa, cậu ấy gật đầu: "Mức độ chấp nhận của em cũng cao phết đấy chứ?"

Vãi. Chưởng.

240.

Tưởng Càn cảm thấy ảnh nắm tay này chắc chắn không thể chụp trong khách sạn được, cậu ta và Hề Phong là hai nam sinh viên đại học thuần khiết như thế, chụp ảnh công khai trong khách sạn thì ra thể thống gì. Chập tối hai người ăn mặc chỉnh tề ra khỏi phòng, Tưởng Càn lại nhảy nhót tưng bừng hồi phục năng lượng, cậu ta phát hiện mình đúng là chấp nhận chuyện này khá dễ dàng, lúc cần xấu hổ thì xấu hổ muốn ch.ết, xong chuyện lại như không có gì, đây chắc được coi là một cơ chế tự bảo vệ bản thân nhỉ?

Bọn họ học tâm lý học, luôn có thể tìm ra lời giải thích hợp lý cho những hành vi và biểu hiện kỳ quặc của mình.

Công khai là chuyện lớn, Tưởng Càn dắt tay bạn trai tìm rất nhiều bối cảnh, đều cảm thấy không phải quá lộn xộn thì là quá thiếu lãng mạn, lượn lờ cả tiếng đồng hồ lại quay về bờ sông, sông đêm rất đẹp, ánh đèn thành phố phản chiếu xuống mặt nước lấp lánh ánh vàng.

Tay Hề Phong ở trên, đan vào năm ngón tay Tưởng Càn, Tưởng Càn đỡ lấy tay phải của cậu ấy... tay phải?

Tưởng Càn đột nhiên rút tay ra khỏi tay phải Hề Phong, lẳng lặng đứng dậy, ngồi sang bên trái Hề Phong, dùng tay phải của mình nắm lấy tay trái Hề Phong. Hề Phong hình như hơi ngẩn ra, rồi như nhận ra điều gì, bật cười thành tiếng. Tưởng Càn trừng mắt: "Cấm cười! Anh biến thái."

Hề Phong thu lại nụ cười: "Ừ, xin lỗi."

Hai người mười ngón tay đan vào nhau, Tưởng Càn giơ hai ngón tay làm dấu chữ "V". "Tách" một tiếng, đóng băng khoảnh khắc. Sau đó mở vòng bạn bè, tải ảnh lên, soạn caption.

"Chính thức tuyên bố một chuyện quan trọng, tôi yêu rồi. [Hình ảnh]"

241.

Bài đăng này tất nhiên bùng nổ hơn bài trước nhiều.

Bài trước không đầu không đuôi, khiến cho không ít người vào hỏi Tưởng Càn có phải chơi Thật hay Thách bị thua không, lần này thì khác, ấn vào ảnh là thấy rõ ràng là tay của hai người, thậm chí là tay của hai đứa con trai. Có người đã biết hai người yêu nhau từ sớm, như Trương Cảnh Đông, Chu Lương Nguyên và hai người bạn cùng phòng.

Trương Cảnh Đông: "Ồ."

Chu Lương Nguyên: "? Sao tôi nhìn quen thế nhỉ, đây không phải con sông ở quảng trường Chuồn Chuồn à? Hai cậu đang ở đâu đấy? Đúng là đồ tồi mà Hề Phong, mới yêu được mấy ngày đã dẫn người ta về nhà???"

Lâm Hoành: "99 nhé người anh em!"

Hoàng Duy Dịch: "99."

Có người hoàn toàn không biết tình hình của Tưởng Càn.

"99!"

"6 đấy thằng nhóc này, tẩm ngẩm tầm ngầm."

"Hôm qua tưởng cậu chơi game bị thua, hóa ra là chụp ảnh công khai à, cậu chơi lớn đấy."

"Ha ha ha ha ha ha cậu tay trái nắm tay phải à!" Rõ ràng, vị huynh đài này trai thẳng quá mức thuần khiết rồi, nhìn thấy hai bàn tay đàn ông nghĩ nát óc cũng chỉ nghĩ đến việc Tưởng Càn đang chơi trò trừu tượng tự nắm tay mình.

Tưởng Càn nhìn đủ loại bình luận cười ngặt nghẽo cả buổi, chọn vài cái bình luận trả lời, vui quên trời đất.

Quay đầu lại thấy Hề Phong cũng đang soạn vòng bạn bè, ảnh dùng chính là cái ảnh nắm tay cậu ta vừa chụp. Tưởng Càn sán lại cảnh sát bắt bẻ: "Bắt được rồi nhé, anh ăn trộm ảnh."

Hề Phong ấn gửi: "Ừ, anh nộp phạt."

Tưởng Càn chẳng có tâm trạng đòi tiền phạt của cậu ấy, vuốt màn hình làm mới vòng bạn bè.

Hề Phong: "Chuyển chính thức. [Hình ảnh]"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.