Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 38: Sinh Nhật Và Món Quà Giá Trị Liên Thành

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:26

Editor: Yang Hy

255.

Tưởng Càn không tài nào ngủ được, thế này thì ngủ nghê cái gì?

Giờ phút này sự thấu hiểu của cậu ta về khả năng nhẫn nhịn của Hề Phong lại được nâng lên một tầm cao mới. Tưởng Càn không khó để tưởng tượng, nếu đổi lại là mình, giây phút vừa chốt đơn mua quà sinh nhật xong chắc chắn cậu ta sẽ không nhịn nổi, nhất định phải hí hửng khoe với đối phương là chọn được quà rồi, đến lúc nhận được quà càng không nhịn được, kiểu gì cũng phải hỏi: "Quà của anh đến rồi, anh muốn nhận luôn hay đợi đúng ngày sinh nhật?"

Tưởng Càn bực bội trả lời tin nhắn của mấy người kia: "Không biết, cậu ấy không đưa cho tôi."

Lại giận dữ đăng nhập vào nông trại, nông trại của hai người giờ đã hơn cấp 40 rồi, Tưởng Càn thu hoạch hết nông sản, nhưng không trồng mới, cũng không cho gà bò dê ăn, nhìn đám động vật thoi thóp nằm bẹp dí trên đất, Tưởng Càn nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm: "Cho chừa cái tội câu em này, em bỏ đói đám động vật nhà anh!"

Rồi ôm cục tức đi ngủ.

Ngày mười bảy đúng vào thứ năm, có tiết tám giờ sáng.

Tưởng Càn quyết định chiến tranh lạnh với bạn trai đến khi nào nhận được quà thì thôi.

Thế là Tưởng Càn dậy, Tưởng Càn rửa mặt, Tưởng Càn giữ khoảng cách một bước chân với bạn trai cùng đi đến nhà ăn, Tưởng Càn bưng bát cháo kê và bánh bao ngồi xuống một cái bàn khác.

Hề Phong nhướng mày: "?"

Tưởng Càn hùng hồn trừng lại: "!"

Hề Phong mở miệng: "Qua đây."

Tưởng Càn chìa tay: "Quà."

Hề Phong vẫn giữ vẻ mặt đó: "Vội cái gì."

Tưởng Càn: "Em cứ vội đấy! Anh đừng có ngông quá, tháng một anh không có sinh nhật chắc? Đến lúc đấy có thù báo thù."

Hề Phong: "Cho em báo thù, em qua đây trước đã."

Tưởng Càn không muốn mất mặt: "Em không qua, anh không qua được à?"

Hề Phong ném cho một ánh mắt.

Tưởng Càn hắng giọng, đứng dậy, bưng khay cơm ngồi đối diện Hề Phong. Thôi bỏ đi, trước mặt Hề Phong hình như cậu ta chưa bao giờ có cái gọi là thể diện, đại trượng phu co được dãn được, quà vẫn đang nằm trong tay người ta mà.

256.

Hôm nay có ba tiết, học xong tiết chuyên ngành cuối cùng, nhóm chat ký túc xá hỏi bao giờ xuất phát.

Có người sinh nhật thì đương nhiên phải đi ăn uống, quy tắc của phòng là không cần tặng quà, tiền bánh kem và tiền ăn thì những người còn lại chia đều, nhưng sinh nhật Tưởng Càn, Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên chắc chắn cũng đến, thế là bữa cơm bốn người biến thành bữa cơm sáu người.

Tưởng Càn vẫn đang "chiến tranh lạnh" với bạn trai, bỏ mặc Hề Phong đi cùng với Trương Cảnh Đông.

Tưởng Càn lên án: "Có ai như cậu ấy không?"

Trương Cảnh Đông gật đầu: "Đúng là không phải người."

Tưởng Càn đột nhiên nghĩ ra cái gì: "Cậu bảo bây giờ liệu cậu ấy có mang quà của tôi theo không, hay là tôi đi soát người?"

Trương Cảnh Đông cạn lời: "Hai đứa bọn cậu không phải đang chiến tranh lạnh à?"

Tưởng Càn bỏ lại một câu: "Tạm thời đình chiến, soát không thấy thì chiến tiếp."

Giữa đường cái Tưởng Càn bắt đầu tiến hành soát người Hề Phong, đúng là sờ thấy một cái hộp nhỏ vuông vức trong túi áo Hề Phong. Tương tự như cảm giác "cận hương tình khiếp" (càng đến gần càng thấy lo lắng bồn chồn), Tưởng Càn tự nhiên lại không muốn biết nữa, muốn đợi Hề Phong tặng cho mình, cậu ta rụt tay về, ngước mắt chạm phải ánh mắt Hề Phong, trong mắt Hề Phong thấp thoáng ý cười: "Chẳng phải sờ thấy rồi sao?"

Tưởng Càn nhìn trời: "Không có, không biết."

Muốn giả vờ không có, lại nhịn không được, chưa đầy nửa phút sau Tưởng Càn lại hỏi: "Hộp trang sức à? Dây chuyền, nhẫn hay khuyên tai?"

Hề Phong bất lực: "Khuyên tai."

Tưởng Càn gật đầu, rất ra vẻ kiêu sa: "Ồ." Sau đó rảo bước nhanh hơn, lại đi về phía Trương Cảnh Đông.

Trương Cảnh Đông thấy cậu ta quay lại, hỏi: "Không soát được à? Chiến tranh lạnh tiếp tục?"

Tưởng Càn nghiêm túc: "Soát được rồi, thám t.ử lừng danh này đã giải mã thành công."

Trương Cảnh Đông lại hỏi: "Cái gì thế?"

Tưởng Càn: "Không nói cho cậu biết."

Trương Cảnh Đông: "." Hai đứa bây cùng một giuộc, chả đứa nào tốt đẹp.

257.

Phòng riêng Haidilao, bánh kem được gửi đến trước, nhân viên để trong tủ lạnh.

Bánh kem là Hề Phong đặt, mặc dù việc này đáng lẽ là cả phòng cùng làm, nhưng tình huống bây giờ khác rồi, chẳng ai tranh làm với Hề Phong cả. Bánh kem màu đen tuyền, bên trên điểm xuyết hoa lan hồ điệp màu xám làm bằng kem, nhìn cực kỳ sang chảnh ngầu lòi, lúc nhân viên mang bánh kem lên còn chu đáo hỏi xem có cần tiết mục múa hát chúc mừng truyền thống của Haidilao không, Tưởng Càn vội xua tay từ chối, mặc dù ở trong phòng riêng, nhưng thế cũng đủ để đội quần rồi.

Lúc thắp nến mọi người ăn ý hát bài chúc mừng sinh nhật, cảm giác này cũng kỳ diệu phết.

Tưởng Càn nhắm mắt lại, không ước nguyện, mà hồi tưởng.

Sinh nhật năm ngoái tất nhiên cũng đi ăn, tháng mười năm nhất, bốn người trong phòng vẫn chưa thân lắm, cũng thắp nến, cũng hát chúc mừng sinh nhật. Nhưng Tưởng Càn không nhớ rõ chi tiết lắm, quên mất Hề Phong ngồi cạnh mình hay ngồi đối diện, có hát chúc mừng sinh nhật không, có chúc cậu ta sinh nhật vui vẻ không.

Hề Phong lúc đó có thích mình không nhỉ? Chắc là không, lúc đấy sớm quá.

Còn bây giờ, Hề Phong đang ngồi ngay cạnh mình, Tưởng Càn nhắm mắt có thể nghe thấy giọng Hề Phong lẫn trong đám giọng nam đang gào rú như quỷ khóc sói gào kia, nhẹ nhàng chậm rãi, hát chúc mừng sinh nhật cậu ta. Khuyên tai? Khuyên tai, khuyên tai hãng gì, khuyên tai kiểu dáng thế nào? Hát xong bài chúc mừng sinh nhật rồi, Tưởng Càn quên cả ước nguyện, toàn mải nghĩ linh tinh.

Cậu ta vẫn nhắm mắt, Trương Cảnh Đông trêu: "Người anh em, điều ước của mày dài thế cơ à, vẫn chưa ước xong hả?"

Tưởng Càn lúc này mới tỉnh lại, thầm niệm trong lòng: "Vậy... hy vọng mình có thể học hành t.ử tế, hay là, hay là thi cao học cùng Hề Phong nhỉ, đúng, thi cao học, hy vọng mình thi cao học thuận lợi, cùng Hề Phong vào một trường... thôi bỏ đi, điều ước không được viển vông quá, cùng một thành phố là tốt rồi!" Cậu ta mở mắt ra, định thổi nến, đột nhiên phát hiện trước mặt mình có thêm một cái hộp.

258.

Tưởng Càn ngẩn ra một lúc, Hề Phong nhắc: "Thổi nến trước đi."

Thổi nến xong, Tưởng Càn nhìn cái hộp trước mặt: "Dòng chữ này nhìn quen quen, hãng gì ấy nhỉ?"

Hề Phong không nói gì, Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên ngồi đối diện ôm đầu khóc ròng, bảo nguyền rủa bọn nhà giàu, sớm muộn gì cũng phải tiêu tiền của Hề Phong cho bõ ghét. Hoàng Duy Dịch không rành mấy thứ này lắm, bảo nó kể tên game mới nhất, máy chơi game mới nhất thì nó kể vanh vách như đếm gia bảo, Lâm Hoành cũng giống Tưởng Càn, nhìn quen quen, nhưng tạm thời không nhớ ra.

Tưởng Càn tự nhiên lại hơi căng thẳng, bóc quà thôi mà cũng căng thẳng á? Tất nhiên là căng thẳng rồi, cậu ta biết Hề Phong nhiều tiền, cái hãng này cậu ta nhìn còn quen mắt, nhỡ đâu mấy nghìn tệ, cậu ta lấy đâu ra tiền đáp lễ Hề Phong!

Tưởng Càn hít sâu một hơi, bóc vỏ, mở hộp.

Động tác của Tưởng Càn khựng lại mấy giây, rồi đóng sập nắp hộp lại cái rầm.

?

Tưởng Càn quay sang nhìn Hề Phong: "Anh điên à?”

Hề Phong hiếm khi thấy do dự: "Không thích à?"

Tưởng Càn trợn tròn mắt: "Đây là vấn đề thích hay không thích à!"

Nhìn dòng chữ tiếng Anh thì chưa nhớ ra là hãng gì, nhưng vừa mở hộp ra, cỏ bốn lá kinh điển vô cùng, đến cả Hoàng Duy Dịch cũng nhận ra.

Lâm Hoành cũng giả vờ khóc lóc vài tiếng: "Hề Phong, cậu chơi lớn thế, Van Cleef & Arpels (VCA) đấy!"

Tưởng Càn tuyệt vọng: "Bao nhiêu tiền."

Hề Phong lại bắt đầu nói điêu: "Hai mươi."

Chu Lương Nguyên nổi đóa: "Hai mươi cái quần! Hai mươi ngàn!" (Khoảng 70 triệu VND)

Tay Tưởng Càn cũng run lên.

259.

Tưởng Càn chưa từ bỏ ý định: "Cái này... là hàng thật à?"

Hề Phong quan sát sắc mặt cậu ta, khẳng định chắc nịch: "Hàng giả, hai mươi tệ thôi."

Tưởng Càn rơi giọt nước mắt an ủi: "Thế thì tốt."

Chu Lương Nguyên thở dài: "Càn à, chúng ta đừng tự lừa mình dối người nữa, nghĩ thoáng ra chút đi, cậu cũng coi như được gả vào hào môn rồi."

Tưởng Càn: "T_T"

Suốt cả bữa cơm, Tưởng Càn ôm khư khư món quà sinh nhật trị giá hai mươi ngàn tệ của mình. Thật là ảo ma, Tưởng Càn bây giờ tai đeo khuyên tai thánh giá sáu tệ mua trên Pinduoduo, trong lòng ôm hộp cỏ bốn lá Van Cleef & Arpels hai mươi ngàn tệ bạn trai tặng. Chưa ai tặng khuyên tai cho Tưởng Càn bao giờ, tất nhiên rồi, con trai bình thường ai lại tặng nhau mấy món trang sức nhỏ này, bản thân Tưởng Càn cũng không có nhu cầu cao về giá cả khuyên tai.

Cậu ta luôn rất hài lòng với sinh hoạt phí của mình, bố mẹ khá hào phóng, sinh hoạt phí hai nghìn rưỡi ở đại học thật ra đã là mức cao rồi, nhưng Tưởng Càn vẫn thích mua mấy thứ rẻ tiền, đây chắc là sở thích của cậu ta. Cậu ta không cảm thấy mình bị ai đối xử tệ bạc, nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ có người đối xử với mình như thế này.

Hề Phong chưa bao giờ tiêu tiền hoang phí, không mặc đồ hiệu, không mua đồ xa xỉ, không ăn chơi trác táng, cho nên làm bạn cùng phòng một năm, ba đứa không hề biết Hề Phong giàu. Ngay cả Tưởng Càn cũng phải đến đợt nghỉ lễ 1/10 về nhà Hề Phong mới biết điều kiện gia đình cậu ấy khá giả, có một tấm thẻ tiết kiệm không rõ số dư.

260.

Ăn xong bữa cơm, những người khác rủ nhau về ký túc xá, để lại không gian riêng cho đôi chim cu.

Tưởng Càn cảm thấy mình cần phải biện hộ cho bản thân một chút: "Mặc dù bình thường em mua khuyên tai rất rẻ, nhưng không phải vì em không có tiền, chỉ là... chỉ là cảm thấy đồ trang sức thôi mà, không cần thiết. Với cả lần trước em nói cuộc sống sinh viên nghèo khổ cũng là đùa thôi, anh đừng tưởng thật nhé, không cần tốn nhiều tiền thế đâu."

Hề Phong cầm lấy cái hộp trong tay Tưởng Càn: "Đừng nghĩ nhiều thế, tặng em khuyên tai chỉ là muốn nhìn em đeo thôi, trên người em cũng phải có chút đồ của anh chứ. Đeo cho em nhé?"

Tưởng Càn: "Ồ, lên cơn chiếm hữu rồi.”

Hề Phong tiếp lời: "Ừ, chiếm hữu tai em trước, không được à?"

Được, sao lại không được.

Tưởng Càn nghiêng mặt, chìa tai về phía Hề Phong.

Hề Phong chưa đeo khuyên tai cho ai bao giờ, lúc tháo khuyên tai trên tai Tưởng Càn xuống có chút cẩn thận từng li từng tí: "Có đau không?"

Tưởng Càn: "Không, bấm lỗ lâu rồi, không có cảm giác gì đâu."

Tưởng Càn trơ mắt nhìn Hề Phong cầm cỏ bốn lá lên, rồi bỏ cái thánh giá rẻ tiền vô cùng tận của cậu ta vào trong hộp Van Cleef & Arpels cao quý... sau đó nghe Hề Phong hỏi: "Bấm lỗ tai từ bao giờ thế?"

Tưởng Càn: "Hôm sau ngày thi đại học xong, vốn định đi nhuộm tóc, nhưng tìm mãi không thấy màu nào ưng ý, thật ra chỉ muốn buông thả bản thân một tí thôi, đắn đo mãi cuối cùng đi bấm lỗ tai. Nhưng thời điểm không chuẩn lắm, mùa hè tốt nhất đừng bấm lỗ tai, lâu lành, bị viêm mãi mới khỏi."

Đúng là không có cảm giác gì, hai cái thánh giá đã nằm ngay trước mắt rồi, Tưởng Càn mới cầm điện thoại mở camera lên, nhìn thấy trên tai mình đính hai cái cỏ bốn lá màu đen nhỏ xíu, hai bên tai, mỗi bên mười ngàn tệ. Ngắm nghía hồi lâu mới ngẩng đầu hỏi bạn trai: "Đẹp không?"

Hề Phong cười: "Đẹp."

Tưởng Càn cười híp mắt chụp một tấm ảnh tai mình, đăng lên vòng bạn bè —

"Đừng ai chọc vào tôi, bây giờ giá trị con người tôi hơi bị cao đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.