Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 39: Xỏ Khuyên Đôi
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:27
Editor: Yang Hy
261.
Hai người ra khỏi Haidilao là hơn tám giờ, thời gian vẫn còn sớm. Tưởng Càn chưa kịp hỏi đi đâu tiếp thì Hề Phong bảo đưa cậu ta đi một chỗ.
Tưởng Càn ngạc nhiên: "Vẫn còn bất ngờ nữa à?" Cậu ta cứ tưởng đôi khuyên tai này đã là quá đủ rồi, tuy người ta hay nói quà tặng cốt ở tấm lòng không ở giá cả, nhưng câu này cũng không phải dùng như thế, khi giá cả đụng nóc thì tấm lòng cũng đụng nóc theo thôi.
Tòa nhà bên cạnh Haidilao, nhìn có vẻ là chung cư, Tưởng Càn biết mấy chung cư kiểu này nhiều phòng cho thuê để mở cửa hàng nhỏ. Vào thang máy Hề Phong ấn tầng "18", Tưởng Càn hoàn toàn mù tịt, không đoán được ý định của Hề Phong, mãi đến khi Hề Phong dẫn cậu ta đến trước cửa một tiệm có treo biển xỏ khuyên và xăm hình.
Tưởng Càn khựng lại trước cửa: "Anh định làm gì..."
Hề Phong: "Chẳng phải em nói sao, mùa hè không thích hợp bấm lỗ, giờ là tháng mười, thời điểm vừa đẹp."
Tưởng Càn hơi ngẩn người: "Chỉ vì em nói một câu thôi á? Anh đừng..."
Hề Phong cười: "Không, hẹn trước mấy hôm rồi."
Hề Phong định vào, bị Tưởng Càn kéo nhẹ lại.
Tưởng Càn: "Là vì em muốn đến bấm lỗ tai à?"
Hề Phong dứt khoát: "Phải."
Tưởng Càn nghiến răng: "Phải cái gì mà phải, không cần thiết phải như thế."
Hề Phong không giải thích, nắm c.h.ặ.t cổ tay Tưởng Càn kéo vào trong quán, không cho phép từ chối.
262.
Ông chủ tiệm xỏ khuyên hình như nhận ra Hề Phong, thấy Hề Phong liền giơ tay chào hỏi, thái độ nhiệt tình: "Đến rồi à?"
Tưởng Càn hỏi: "Anh quen à?"
Ông chủ tiệm xỏ khuyên nghe thấy, cười giải thích: "Anh biết cậu ấy, cậu ấy không biết anh, trường các em có không ít nam thanh nữ tú đến chỗ anh xỏ khuyên xăm hình, nghe bọn họ nhắc tên Hề Phong suốt, cậu ấy vừa kết bạn WeChat là anh nhận ra ngay."
Tưởng Càn nghe mà ù cả tai: "WeChat của cậu ấy anh cũng biết á?"
Ông chủ cười ha hả: "Biết chứ, cho anh xem mặt chưa chắc anh đã nhận ra, nhưng xem vòng bạn bè là nhận ra ngay! Công khai hoành tráng thế mà, mấy hôm trước có cô bé đến xăm hình cứ xuýt xoa mãi, giơ cho anh xem suốt."
Tưởng Càn hắng giọng, hơi nóng mặt, khá lắm, vừa vào cửa đã bị vạch trần, quan hệ hai người trong suốt như pha lê.
Xỏ khuyên tai là chuyện cỏn con, Tưởng Càn tự đi xỏ thì chẳng thấy gì, nhưng bạn trai vừa ngồi lên ghế là cậu ta lo sốt vó. Ngồi cũng không yên, lúc ông chủ khử trùng kim xỏ, Tưởng Càn cứ lượn lờ quanh Hề Phong: "Anh sợ đau không? Hai lỗ này của em là dùng s.ú.n.g b.ắ.n, nghe bảo xỏ tay đỡ đau nhất, anh đừng căng thẳng nhé."
Hề Phong bị cậu ta lượn cho ch.óng cả mặt: "Anh không căng thẳng, em đừng căng thẳng."
Tưởng Càn: "Em có căng thẳng đâu, có phải em xỏ đâu mà em căng thẳng."
Khử trùng rất nhanh, ông chủ cầm kẹp định vị và một cái kim dài ngoằng đi tới.
Tưởng Càn cảm thấy mình ngừng thở luôn rồi: "Từ từ đã em thấy em ch.óng mặt quá." Thế này mà không đau thật á? Nhìn còn đáng sợ hơn s.ú.n.g b.ắ.n mấy cấp độ! Cậu ta lại bảo: "Hay là mình về đi, em trả tiền, thôi không xỏ nữa."
Ông chủ trêu Hề Phong: "Bạn trai em dỗ em như trẻ con kìa."
Hề Phong đưa tay ra.
Tưởng Càn cảnh giác: "Làm gì? Muốn em kéo anh chạy à?"
Hề Phong nắm tay Tưởng Càn: "Em đứng yên đấy, đừng lượn nữa."
263.
Kẹp định vị kẹp lên tai Hề Phong, tim Tưởng Càn cũng đập thình thịch theo.
Cậu ta bắt đầu đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của mình, biết đây có lẽ là một món quà sinh nhật khác Hề Phong tặng cậu ta. Hồi còn làm trai thẳng Tưởng Càn rất thích mua một đống trang sức lặt vặt, có lúc là Hề Phong đi lấy hàng giúp. Tưởng Càn bóc hàng chưa bao giờ tránh mặt ai, có lần Hề Phong nhìn cậu ta bóc, Tưởng Càn khoe khoang đống khuyên tai mới mua như khoe bảo bối: "Cậu đoán xem năm đôi khuyên tai này bao nhiêu tiền."
Hề Phong hỏi: "Rẻ hay đắt?"
Tưởng Càn: "Rẻ bèo!"
Hề Phong đoán: "Năm mươi?"
Tưởng Càn vẻ mặt rất hài lòng: "Mười ba tệ chín (khoảng 50k VND)."
Bóc xong Tưởng Càn chạy ra trước gương thử từng đôi một. Tưởng Càn nhớ rất rõ, lúc đó Lâm Hoành trêu cậu ta, bảo người anh em, nhìn mày cứ gay gay thế nào ấy. Tưởng Càn chẳng thèm để ý, lắc lắc tai, nghe thấy tiếng leng keng khe khẽ của khuyên tai, hài lòng bảo: "Mày biết cái đếch gì! Mày không thấy lỗ tai giống như một hệ thống đồng hành à? Mỗi ngày mày chọn một con thú cưng khác nhau treo lên tai, lắc lư cái đầu là cảm nhận được thú cưng đang đi theo mày."
Lâm Hoành chắc thấy suy nghĩ của cậu ta kỳ quặc: "Thế mày đeo nhẫn không được à, giơ tay lên là thấy ngay."
Tưởng Càn lắc ngón tay đầy thâm sâu: "Tất nhiên là khác rồi, tao tuy đeo nhẫn, nhưng tao với nhẫn rạch ròi, khuyên tai thì khác, bọn tao hòa làm một."
Đoạn ký ức này đột nhiên ùa về, trong nháy mắt, Tưởng Càn thậm chí cảm thấy tai mình nóng bừng.
Lúc nhận được khuyên tai Hề Phong tặng cậu ta quên béng mất chuyện này, cho nên Hề Phong vì nhớ những lời đó mới tặng khuyên tai cho cậu ta sao? Vì cậu ta nói, lỗ tai là hệ thống đồng hành, khuyên tai là thú cưng. Cũng vì những lời này mà Hề Phong đi xỏ khuyên sao? Sự căng thẳng của Tưởng Càn bay biến sạch trơn, cậu ta nhìn chằm chằm vào dái tai Hề Phong, thấy phần da bị kẹp giữa kẹp định vị trắng bệch ra, khoảnh khắc cây kim xuyên qua, Tưởng Càn nghe thấy Hề Phong nói: "Bạn trai, cũng tặng anh một đôi khuyên tai nhé?"
264.
Cuối tháng mười Trương Cảnh Đông chuyển tiếp cho Tưởng Càn một bài viết, nguồn từ Confession trường.
Lúc đó Tưởng Càn đang ở thư viện, ngồi ngay ngắn cạnh bạn trai làm bài tập thực hành. Tuần này Tưởng Càn mới bắt đầu thích nghi với cuộc sống thư viện, thi thoảng quên tắt chuông điện thoại, "Ting" một tiếng vang lên, không ít người ngước mắt nhìn sang, Tưởng Càn vội vàng tắt chuông, định bụng c.h.ử.i cho cái đứa nhắn tin một trận.
Trương Cảnh Đông: "Link: [Chia sẻ bài viết]"
Trương Cảnh Đông: "Người anh em, chúc mừng được công khai!"
Tưởng Càn ngơ ngác, ấn vào xem.
"Gửi Confession một em mèo cái xinh đẹp tha hồ nựng, không nhịn được muốn chia sẻ đời sống tình cảm của hai nam đồng chí lớp tôi, tôi xin phép rào trước, mặc dù tôi đã che tên thủ công rồi nhưng cái che này có che hay không cũng chả khác gì nhau, nhưng hy vọng mọi người giải mã được thì đừng nhắc tên hai vị chính chủ, coi như bảo vệ quyền riêng tư một chút, ngoài ra nếu mạo phạm đến hai vị tôi sẽ lập tức gỡ bài nhờ Confession xóa ngay, tôi thật sự không nhịn được nữa mới đăng bài đấy! Hơn nữa hai người họ cũng công khai lắm rồi! Tôi cảm thấy ai cũng biết hết rồi..."
"Chúng ta cứ gọi thân mật là A và O nhé, đây là hai chữ cái rất trong sáng, tôi tuyệt đối không có ý ám chỉ ABO đâu nhé, mọi người phải tin tôi! (Chả ai tin mày đâu, thôi được rồi tôi tự c.h.ử.i mình trước."
"Sau đây tôi vào chủ đề chính, ai cũng biết 'đóa hoa lạnh lùng cao ngạo' độc thân có tiếng trường mình đã 'tự tiêu thụ nội bộ' với bạn cùng phòng rồi, các chị em chắc chưa hiểu rõ về O lắm, để tôi tóm tắt cho mọi người, O là một học tra (học dốt) lòe loẹt suốt ngày liến thoắng, mặt mũi chấm được bảy điểm, nhưng độ thời trang khá cao, tổng thể chấm được tám điểm! Thật ra O cũng đẹp trai phết, khổ nỗi tính tình bình dân quá làm người ta không thể nào thừa nhận đó là trai đẹp được, làm gì có trai đẹp nào ngủ gật trong giờ bị cô giáo gọi dậy mặt in đầy vết hằn, làm gì có trai đẹp nào ngày nào cũng chép bài người khác chạy theo gọi bố ơi, làm gì có trai đẹp nào diện cả cây đồ rẻ tiền trên Pinduoduo nhìn qua là biết cả người không quá một trăm tệ chứ! (Lạc đề tí, ổng mặc đồ Pinduoduo mà vẫn thời trang lắm có lúc tôi muốn xin link thật sự…)"
"O cực kỳ thích đăng vòng bạn bè, thuộc kiểu chuyện bé tí tẹo cũng phải đăng lên cho bàn dân thiên hạ biết, mấy hôm trước sinh nhật ổng, ổng khoe một đôi khuyên tai Van Cleef & Arpels, đứa nghèo rớt mồng tơi như tôi phải đi tra giá ngay lập tức, đôi đấy hơn hai mươi ngàn tệ. Ban đầu tôi chỉ cảm thán cậu ấm giàu thật, tưởng O tẩm ngẩm tầm ngầm, hôm sau đi học tôi ngồi trước ổng, nghe thấy có người hỏi khuyên tai thật hay giả, ổng bảo thật, bạn trai tặng."
"Bạn trai ổng ngồi ngay cạnh, bọn tôi thật sự chưa bao giờ biết ổng giàu thế, ra tay cái là mấy chục ngàn tệ luôn. Mặc dù bình thường tôi đọc mòn truyện ngôn tình tổng tài quẹt thẻ đen mấy triệu tệ không chớp mắt, nhưng bạn học bên cạnh ra tay hai mươi ngàn tệ là đủ sốc tận óc rồi! Lúc đó nhiều người nghe thấy lắm, có người đùa bảo A mới là cậu ấm hàng thật giá thật, A bảo mấy hôm trước đưa thẻ ngân hàng cho O mà O không lấy... Tôi thật sự muốn liều mạng với bọn nhà giàu mấy người quá đi mất!"
265.
Bài viết này đăng từ tối qua, bình luận đã nhiều vô kể, Tưởng Càn lướt xuống dưới.
"Đúng thật, che tên rồi mà như không che..."
"Từ từ đã, đóa hoa lạnh lùng cao ngạo trường mình có phải người tôi đang nghĩ đến không, á á á á á anh ấy thoát ế rồi à? Chuyện lớn thế này mà tôi không biết!"
"Bạn cùng lớp đi ngang qua, dạo này ngày nào tôi cũng như kẻ biến thái rình rập vòng bạn bè của O đợi ổng cập nhật, mặc dù không phải toàn khoe ân ái, nhưng trước đây lướt qua tôi chẳng để ý lắm, gần đây nghiên cứu kỹ mới phát hiện ổng thú vị phết, hài cực."
"Tôi cung cấp thêm một 'viên kẹo' nữa, hôm sinh nhật O, A đã đi xỏ khuyên tai đấy, mọi người hiểu không, xỏ khuyên tai đấy, tôi cảm thấy vì người mình yêu mà đi xỏ khuyên tai thật sự là một chuyện siêu lãng mạn! Xỏ khuyên cũng giống xăm hình, đều là đ.â.m vào da thịt, nếu mang theo một tình cảm nào đó để làm chuyện này thì thật sự rất ý nghĩa!"
"Trong đầu tôi đang có một số thứ không tiện nói ra, thôi bỏ đi tôi không nói nữa."
"Lầu trên nói đi mà, tôi có một người bạn muốn nghe."
"Tôi thấy A tặng Van Cleef & Arpels đúng là tâm cơ, O tuy không phải da trắng bóc, nhưng cũng thuộc dạng da trắng tông vàng, cỏ bốn lá màu đen đeo trên tai nhìn... mlem thật sự..."
"Không có ý gì đâu nhưng các chị em ơi cho em xin cái thời khóa biểu với, em tự nhiên muốn học tâm lý học quá, từ bé em đã thích tâm lý học rồi thật đấy."
"Báo cáo, tôi cũng có ‘kẹo' để phát, tôi luôn coi A là bạn học cùng ở thư viện, nhưng tuần này tôi phát hiện O thế mà cũng bắt đầu đến thư viện rồi, hơn nữa còn học hành cực kỳ nghiêm túc. Thuần khiết quá đáng yêu quá có cảm giác như đang xem truyện thanh xuân vườn trường ấy các bà hiểu không, xác ch.ết vùng dậy, thế mà vì bạn trai mà bắt đầu chăm chỉ học hành."
Tưởng Càn đọc mà vừa cạn lời vừa buồn cười.
Hề Phong dùng ngòi b.út gõ nhẹ lên mặt bàn Tưởng Càn, nhắc cậu ta học bài đi đừng nghịch điện thoại nữa, Tưởng Càn bèn đưa điện thoại sang, dùng khẩu hình nói: "Anh xem này, Confession."
Hề Phong liếc qua một cái, nhướng mày.
Tưởng Càn lấy lại điện thoại nhắn tin cho cậu ấy, gửi một đoạn văn copy từ Confession: "Làm gì có trai đẹp nào ngủ gật trong giờ bị cô giáo gọi dậy mặt in đầy vết hằn, làm gì có trai đẹp nào ngày nào cũng chép bài người khác chạy theo gọi bố ơi, làm gì có trai đẹp nào diện cả cây đồ rẻ tiền trên Pinduoduo nhìn qua là biết cả người không quá một trăm tệ chứ!"
Hề Phong nhắn lại: "Của nhà anh."
Tay Tưởng Càn run lên một cái: "?"
Hề Phong: "? Có vấn đề gì à?"
Tưởng Càn: "Không có vấn đề gì! Của nhà anh tất!"
