Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 42: Lớp Học Đặc Biệt
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:27
Editor: Yang Hy
279.
Buổi tối tan học về phòng, lớp gia sư của Hề Phong thật sự có thêm thành viên mới.
Không chỉ có mỗi bạn chơi game của Hoàng Duy Dịch, mà cả phòng bốn người bên đấy kéo sang hết, gõ cửa rất chi là lịch sự, vừa vào cửa đã cống nạp một túi to đồ ăn vặt, bảo là bốn người góp tiền mua. Ban đầu dạy một mình Tưởng Càn, sau đó thêm hai người cũng chẳng sao, giờ đùng một cái thêm sáu người, chưa nói đến việc Hề Phong có mệt không, trước tiên là phòng bọn họ không đủ chỗ ngồi, bảy người chen chúc trước bàn Hề Phong, dáng vẻ chờ đợi mỏi mòn y hệt mấy con chim non há mỏ chờ mẹ mớm mồi.
Hề Phong bỗng thấy hơi đau đầu.
Mấy người nhìn nhau, trừ Tưởng Càn ra thì ai nấy đều cười nịnh nọt đầy chột dạ.
Cậu bạn phòng bên làm trong hội sinh viên đưa ra ý kiến: "Hay là bọn mình đi mượn cái phòng tự học? Để tôi mượn cho."
Thế là một cách thần kỳ, tám người mỗi người ôm một cái laptop ngồi trong phòng tự học trống.
Thật sự là quá thần kỳ, hồi năm nhất mới nhập học có tiết tự học buổi tối, chủ yếu là để học thuộc nội quy trường và tập hát đồng ca cho buổi biểu diễn tổng kết quân sự. Hồi đó ai cũng ghét cay ghét đắng cái tiết tự học buổi tối phản con người này, thế mà bây giờ, mấy đứa lại chủ động mượn phòng học, ngồi đây học bù.
Hề Phong đứng trên bục giảng chỉnh thiết bị, kết nối máy tính của cậu ấy với máy chiếu.
Tưởng Càn ngồi hàng đầu tiên, chống cằm nhìn bạn trai, không nhịn được, đường hoàng chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.
"Toang rồi, ai đó mở khóa thân phận mới rồi, gia sư riêng biến thành giáo sư công cộng rồi. [Hình ảnh]"
Trong ảnh Hề Phong cúi đầu, tóc mái che khuất đôi mắt, bờ vai rộng làm căng chiếc áo sơ mi màu mực, rất ra dáng giáo sư trẻ tuổi.
280.
Giờ này mọi người đều đang nằm ườn trên giường chẳng có việc gì làm, nên rất nhiều người lướt thấy bài đăng của Tưởng Càn.
Có người hỏi trong nhóm lớp: "Vụ gì thế? Anh Phong nhà mình triển khai nghiệp vụ mới từ bao giờ vậy?"
Có người trả lời: "Chả biết nữa, @Tưởng Càn, anh Càn ơi, hai người đang ở đâu thế, lại bày trò gì đấy, 'thầy trò play' à?"
Tưởng Càn: "...Làm việc quan trọng đấy các bố, thầy Hề dạy SPSS, chúng mày có đến không?"
Hồ Duyệt: "A a a a thật hay đùa đấy, bọn tao đến được không?"
Tưởng Càn: "Đến học thì được, đến chèo thuyền thì cấm."
Hồ Duyệt: "Tôi vừa học vừa chèo thuyền được không?"
Tưởng Càn: "Tòa Đông 1 tầng 1 phòng tự học ngoài cùng bên phải, đến nhanh lên!"
Tưởng Càn: "Học thật đấy nhé, không đùa đâu.”
Hồ Duyệt: "Rõ!"
Tưởng Càn: "Mang máy tính theo!"
Thế là một cảnh tượng kỳ quái hơn đã diễn ra, tối hôm đó trong phòng tự học có mười bảy sinh viên lớp Tâm lý học Ứng dụng 2301 ngồi ngay ngắn chỉnh tề, lớp bọn họ tổng cộng hơn ba mươi người, đến một nửa, ai nấy đều nhìn Hề Phong với ánh mắt mong chờ.
Hề Phong một tay chống lên bàn: "Chuyện gì đây?"
Hồ Duyệt xung phong phát biểu: "Báo cáo thầy, Tưởng Càn đăng vòng bạn bè, bọn em nhìn thấy, Tưởng Càn mời bọn em đến trong nhóm lớp ạ!"
Hề Phong nhướng mày, nhìn Tưởng Càn: "Thế à, bạn học Tưởng Càn."
Tưởng Càn hắng giọng, vì một tiếng "bạn học Tưởng Càn" vừa nghiêm túc vừa không nghiêm túc của Hề Phong mà đỏ tai, cậu ta cố gắng để giọng mình nghe thật đứng đắn: "Đúng thế."
Có bạn nam hỏi: "Anh Phong, cậu dạy thật à, bọn tôi cũng ngại dùng chùa cậu lắm, hay là mời cậu bữa cơm nhé?"
Hề Phong vẻ mặt thản nhiên: "Không cần, đã là do Tưởng Càn mời các cậu đến, thù lao cậu ấy sẽ trả thay các cậu."
Tưởng Càn: "!!"
Hồ Duyệt: "!!"
281.
Mặc dù nói thế nghe hơi ảo, nhưng mọi người đều cảm thấy Hề Phong giảng hay hơn giáo sư năm nhất nhiều, ít nhất là Hề Phong nói tiếng phổ thông chuẩn, giảng chi tiết, cân nhắc đầy đủ đến việc bọn họ là một lũ gà mờ mù tịt về SPSS, giải thích cặn kẽ từng bước làm thế nào, tại sao phải làm thế, làm thế thì được cái gì.
Một tiếng đồng hồ, hầu như không ai mất tập trung, cũng không ai bỏ về, nghe hết buổi học đầu tiên của Hề Phong.
Thầy Hề bảo nghỉ giải lao mười phút, có người lên hỏi chỗ vừa nãy chưa hiểu.
Hồ Duyệt ngồi sau Tưởng Càn, chọc chọc lưng Tưởng Càn, Tưởng Càn quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt cười híp mắt của Hồ Duyệt.
Hồ Duyệt: "Này, Tưởng Càn, thù lao gì thế, tôi học cả tiếng đồng hồ rồi, đến giờ chèo thuyền rồi."
Tưởng Càn cũng cười híp mắt: "Cậu còn dám hỏi, bài trên Confession là cậu đăng chứ gì."
Hồ Duyệt trợn tròn mắt: "Sao cậu biết!"
Tưởng Càn: "Ông đây đây thần thông quảng đại."
Hồ Duyệt chắp tay: "Tôi không nhịn được mà, cặp đôi này phải để toàn trường cùng chèo, nếu cậu để ý thì tôi đi gỡ bài."
Tưởng Càn xua tay: "Khỏi, cứ chèo đi."
Hồ Duyệt: "Thế cậu nói cho tôi biết đi, thù lao là gì."
Tưởng Càn cáu: "Nghe cậu ấy c.h.é.m gió đấy! Tôi tuyệt đối dùng chùa."
Hồ Duyệt: "Không tin."
Tưởng Càn: "Tin hay không tùy cậu!"
282.
Một tiếng rưỡi, buổi học SPSS tối nay kết thúc, mọi người nửa đùa nửa thật đồng loạt đứng dậy, cung kính hô một câu "Chào thầy ạ", rồi cười đùa ầm ĩ. Tưởng Càn cũng hô theo, cũng cười theo, đang cười thì Hề Phong gật đầu ra vẻ: "Được rồi, giải tán đi, Tưởng Càn ở lại."
Nụ cười trên mặt Tưởng Càn tắt ngấm.
Tưởng Càn nhanh ch.óng thu dọn máy tính và sách vở: "Em có việc rồi, mẹ em gọi về ăn cơm."
Hồ Duyệt ở phía sau trêu chọc: "Thầy ơi, sao thầy thiên vị Tưởng Càn thế!"
Hề Phong trơ trẽn: "Thiên vị bạn trai tôi thì làm sao?"
Hồ Duyệt hạnh phúc vì chèo được thuyền, hạnh phúc nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc rời khỏi phòng tự học, nhường lại phòng học cho cặp đôi của cô nàng.
Người đi hết rồi, mọi người đi nhanh lắm, không thể làm lỡ dở chuyện yêu đương của thầy giáo được.
Tưởng Càn cảm thấy nguy cơ ngập tràn: "Thầy ơi, đây là phòng tự học."
Hề Phong "ừ" một tiếng: "Anh là thầy giáo, tất nhiên biết đây là phòng tự học." Sau đó lại hỏi, "Phòng tự học có camera không?"
Phòng tự học làm quái gì có camera, nhưng Tưởng Càn nói dối: "Có đấy, có thật mà."
Hề Phong khóa tủ thiết bị máy chiếu lại, hỏi: "Ở đâu?"
Tưởng Càn: "Anh có thể giữ gìn tư cách người thầy một chút được không?"
Hề Phong: "Chưa học thành ngữ này bao giờ, nghĩa là gì?"
Tưởng Càn: "Không công bằng, bọn họ cùng học tại sao chỉ có mình em phải trả phí!"
Hề Phong nhướng mày: "Em muốn anh cũng đòi nợ bọn họ như thế à?"
Tưởng Càn đập bàn: "Vãi chưởng, tất nhiên là không!"
Trả phí thì trả phí, Tưởng Càn là người đã nghiền ngẫm cả một tệp truyện ABO rồi, cậu ta không còn là Tưởng Càn ngây thơ vô tri ngày xưa nữa đâu!
283.
Nụ hôn của Hề Phong rất "giữ gìn tư cách người thầy", cứ mổ nhẹ lên khóe môi Tưởng Càn như chuồn chuồn đạp nước, cái nào cũng lệch, hôn làm Tưởng Càn khó chịu ch.ết đi được. Cậu ta ngồi trên bàn, chủ động đưa tay kéo cổ áo sơ mi của Hề Phong, bảo Hề Phong lại gần hơn chút nữa, nhưng Hề Phong thế mà lại nghiêng đầu tránh.
Tưởng Càn tức xì khói: "Làm gì đấy! Có hôn không thì bảo!"
Hề Phong nói nhỏ: "Chẳng phải bảo anh giữ gìn tư cách người thầy sao?"
Tưởng Càn lục lọi trong đầu mấy bộ truyện đã đọc, thu lại vẻ mặt hung dữ, dụi đầu vào mặt Hề Phong: "Anh, em khó chịu, anh hôn em nghiêm túc đi mà."
Hề Phong im lặng một lúc: "Học ở đâu đấy?"
Tưởng Càn lí nhí: "Anh đừng quan tâm."
Nụ hôn của Hề Phong vẫn không rơi xuống môi cậu ta.
Tưởng Càn không tin vào số phận, lại dụi Hề Phong: "Anh bảo một tiếng đồng hồ, là làm thế nào? Anh giúp em hay em giúp anh, hay là... em nghe không hiểu thật, anh giảng cho em đi."
Tưởng Càn nghe thấy Hề Phong hít sâu một hơi.
Ồ, có tác dụng, hóa ra là ăn mềm không ăn cứng.
Tưởng Càn chủ động mổ nhẹ lên môi Hề Phong, bị tránh cũng không nản lòng, đôi mắt nhìn Hề Phong chăm chú: "Thầy ơi, lúc thầy giảng bài đẹp trai lắm." Nói xong câu này, bàn tay Hề Phong đang đặt sau eo Tưởng Càn ấn mạnh về phía trước, Tưởng Càn biết Hề Phong không nhịn được nữa rồi, nhưng cậu ta đột nhiên đưa tay giữ c.h.ặ.t mặt Hề Phong, nhanh như chớp nhảy xuống khỏi bàn, xách túi máy tính chạy biến, bỏ lại một câu "Thầy Hề, em đợi thầy ở ký túc xá nhé".
Hề Phong lần này tức cười thật sự.
284.
Tưởng Càn chạy về phòng là chui tọt vào nhà tắm tắm rửa, vừa tắm vừa nghe ngóng tiếng động bên ngoài.
Nghe thấy thầy Hề về phòng, Lâm Hoành còn hơi lạ: "Anh Phong, sao không về cùng Càn thế?"
Nghe thấy thầy Hề "ừ" một tiếng, hỏi: "Lát nữa hai cậu có dùng nhà tắm không?"
Lâm Hoành bảo: "Tưởng Càn đang tắm mà."
Hề Phong: "Tôi biết."
Hoàng Duy Dịch: "Tôi không dùng."
Lâm Hoành cũng biểu thị: "Cậu cứ dùng tự nhiên, tôi cũng không dùng."
"Cạch" một tiếng, Tưởng Càn lao ra cửa chốt khóa nhà tắm lại.
Hề Phong đã đứng ở cửa rồi, tất nhiên nghe thấy tiếng Tưởng Càn chốt cửa.
Hề Phong: "Mở cửa."
Tưởng Càn hét: "Em đang tắm! Anh có biết ranh giới là gì không hả!"
Hề Phong: "Không biết, mở hay không?"
Tưởng Càn: "Không mở."
Hề Phong: "Được."
Dễ nói chuyện thế á? Tưởng Càn thấy sai sai, cậu ta dỏng tai lên nghe, áp tai vào cửa nghe trộm một lúc, Hề Phong hình như đi thật rồi. Dễ tính thế thật á? Cậu ta đang thấy sai sai thì đột nhiên thấy ngoài cửa lờ mờ có một cái bóng dán vào, giây tiếp theo, Tưởng Càn trố mắt ngoác mồm nghe thấy tiếng chìa khóa và tiếng mở khóa.
?!
Tưởng Càn giữ c.h.ặ.t cửa, gào thét: "Không phải chứ, sao anh lại có chìa khóa hả!"
Hề Phong: "Vốn dĩ vẫn có chìa khóa, là do em không biết thôi."
Tưởng Càn hét lớn: "Hoành! Dịch! Cứu, cứu mạng! Báo cảnh sát giúp tao! Tìm cố vấn học tập! Tìm chủ nhiệm! Tìm hiệu trưởng!" Rõ ràng, quan hệ sư môn của bọn họ có vẻ không được hòa thuận cho lắm, nhị sư đệ và tam sư đệ của Tưởng Càn lúc này đang diễn vai người điếc xuất sắc, Tưởng Càn thuận lợi rơi vào ma trảo của thầy Hề. Đúng là ma trảo hàng thật giá thật.
