Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 43: Đánh Dấu Chủ Quyền
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:28
Editor: Yang Hy
285.
Lỗ khuyên của Hề Phong đã hoàn toàn lành lặn, lúc xỏ khuyên ông chủ bảo tốt nhất là đợi một tháng rồi hãy thay khuyên khác, sau đó Tưởng Càn tìm hiểu trên mạng, đều nói xỏ tay là nhanh lành nhất. Mới hơn một tuần tai Hề Phong đã hết sưng đỏ, nhưng cậu ấy vẫn nghe lời đợi đủ một tháng.
Tưởng Càn ở trong phòng tắm hơn một tiếng đồng hồ, cả người bị hơi nóng hun đỏ ửng, cảm giác ra khỏi phòng tắm rồi mà đầu vẫn còn bốc khói. Mỏi eo, mỏi tay, khớp hàm cũng mỏi nhừ cứng ngắc, Hề Phong đúng là không phải người mà, Tưởng Càn cảm thấy mình tốt nhất đừng có tùy tiện đọc mấy cái truyện linh tinh rồi nghĩ cách trêu chọc bạn trai nữa, hậu quả hơi bị đáng sợ.
Tưởng Càn nhìn chằm chằm vào dái tai Hề Phong, cố gắng quên đi đoạn phim.avi vừa diễn ra trong phòng tắm.
Cậu ta lầm bầm: "Vốn dĩ em chuẩn bị cái này để nộp học phí đấy."
Hề Phong mở hộp ra, là một đôi thánh giá Chrome Hearts.
Về khoản giá cả thì Tưởng Càn chắc chắn không so được với Hề Phong, Tưởng Càn cũng biết Hề Phong chẳng để ý đến giá cả, nên chỉ có thể dồn tâm tư vào ý nghĩa. Đây cũng là lần đầu tiên Tưởng Càn thay khuyên tai cho người khác, hiểu được sự cẩn thận từng li từng tí của Hề Phong khi đeo khuyên tai cho cậu ta một tháng trước, cậu ta cũng cứ muốn hỏi Hề Phong có đau không.
Lúc thay khuyên tai cho Hề Phong, Tưởng Càn giải thích: "Đôi khuyên tai đầu tiên em mua sau khi bấm lỗ là hình thánh giá, hồi đó gu thẩm mỹ hơi cứng nhắc, cảm thấy con trai đeo được ít kiểu lắm. Thi đại học xong mẹ em lì xì cho mười ngàn tệ bảo cứ tiêu xả láng, lúc đó trong điện thoại có mười ngàn, em cũng muốn mua đôi Chrome Hearts lắm, nhưng lại thấy không cần thiết. Thánh giá chưa đến mười tệ bán đầy đường, việc gì em phải bỏ ra năm sáu trăm tệ để mua Chrome Hearts?"
Tai trái Hề Phong đeo một chiếc thánh giá màu đen s.ú.n.g, lắc lư theo động tác quay đầu của cậu ấy.
Tưởng Càn cười rạng rỡ: "Đến giờ em cũng chưa nỡ mua cho mình, không ngờ lại tặng cho anh. Hơn nữa, bây giờ em mới biết cảm giác của anh mỗi ngày nhìn thấy em là như thế nào."
Hề Phong hỏi: "Cảm giác gì?"
Tưởng Càn xuyên chốt khuyên qua lỗ tai bên phải của Hề Phong: "Trên người anh đeo đồ em mua, giống như bị em đ.á.n.h dấu vậy, cho nên anh là của em."
286.
Cuối tháng mười một, lớp học SPSS của Hề Phong đã có hơn hai mươi học sinh ổn định, chuyện Hề Phong đang dạy kèm cho mọi người làm chủ nhiệm lớp chú ý. Chủ nhiệm lớp chưa từng gặp chuyện này bao giờ nên không biết nên can thiệp hay khuyến khích thế nào cho phải, tối hôm đó chủ nhiệm nhắn tin Wechat cho Hề Phong, hỏi chuyện dạy kèm là thế nào.
Hề Phong giải thích, giờ học SPSS năm nhất mọi người có thể nghe chưa hiểu lắm, bây giờ có môn thực nghiệm lại cần dùng đến SPSS.
Chủ nhiệm quan tâm hỏi một câu, năm nhất đều không hiểu à?
Hề Phong nói thật, cũng khá khó ạ, lớp chúng em học SPSS do thầy Lưu Thủ Quân dạy, thầy không nói được tiếng phổ thông. Em chủ yếu là tự học, tự xem sách nghiên cứu, lên mạng tìm bài giảng của trường khác. Chủ nhiệm lớp có vẻ khá áy náy, bảo trước đây không nghe sinh viên khác phản ánh tình trạng này, vất vả cho em rồi Hề Phong, tự học còn phải dẫn dắt các bạn cùng học. Hề Phong bảo không sao, không phiền đâu ạ, coi như em tự củng cố kiến thức.
Nói chuyện khá vui vẻ, kết quả hôm sau Hề Phong bị gọi lên phòng giáo vụ, làm Tưởng Càn sợ đến mức nhảy dựng lên trong ký túc xá.
Tưởng Càn: "Quy định nhà trường không cho sinh viên tự dạy học à? Hay là bọn mình mượn phòng tự học vi phạm nội quy rồi? Nội quy trường có những gì ấy nhỉ, tao quên rồi."
Lâm Hoành cũng hơi lo: "Chuyện cỏn con thế mà, bọn tao muốn học cũng không được à? Sao lại gọi anh Phong lên phòng giáo vụ thế."
Hoàng Duy Dịch phân tích bình tĩnh: "Tao thấy chưa chắc đã là phê bình đâu? Nhìn kiểu gì cũng giống tuyên dương hơn."
Tưởng Càn không bình tĩnh nổi: "Hay là bọn mình đi xem sao, cãi lý giúp Hề Phong, cậu ấy sẽ không bị đuổi học chứ? Cướp bát cơm của giáo viên?!"
Lâm Hoành cạn lời: "Mày nói quá rồi đấy, bình tĩnh bình tĩnh người anh em, không đến mức đấy đâu."
Tưởng Càn suy diễn lung tung: "Chẳng lẽ vì cậu ấy cầm đầu phong trào đồng tính?!"
Lâm Hoành cười bất lực: "Tao chắc chắn nội quy trường không cấm đồng tính, mày bớt bớt đi."
Tưởng Càn gật đầu: "Không gọi tao, thế chắc không phải vì đồng tính đâu."
Tưởng Càn nhảy nhót trong phòng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Hề Phong cũng về.
Trong phòng đã tụ tập mấy bạn nam, đều là học sinh lớp Hề Phong, mấy cậu này gào lên: "Bố ơi! Bố về rồi, bố có sao không! Phê bình hay tuyên dương bố thế?"
Hề Phong hiểu nghi thức xã giao của trai thẳng, chuyện lớn thế này là sẽ gọi bố, cậu ấy chấp nhận cách xưng hô này: "Không sao, gọi tôi và thầy dạy SPSS lên tìm hiểu tình hình thôi, không phê bình tôi, phê bình thầy Lưu, chủ nhiệm phòng giáo vụ nghiêm túc yêu cầu thầy về luyện thêm tiếng phổ thông, quan tâm hơn đến việc nghe giảng của sinh viên."
Mấy bạn nam đều thở phào nhẹ nhõm.
287.
Hú vía một phen, mấy nam sinh chụm đầu bàn bạc, bảo Hề Phong dạy không công cho bọn nó lâu thế rồi, tỉ lệ qua môn cuối kỳ chắc chắn sẽ tăng cao, phải liên kết cả lớp 2301 tặng cho bố Hề một tấm cờ thi đua, bên trên viết "Tình cha bao la".
Tưởng Càn nghe mà trợn mắt: "Thôi đi, người ta là gay, gọi bố chỉ là tình thú thôi."
Có người nháy mắt hỏi cậu ta: "Ồ, mày gọi rồi à?"
Tưởng Càn suýt sặc nước bọt: "Tao không có!"
Người đó lại hỏi Hề Phong: "Anh Phong, thật không đấy?"
Hề Phong tiếc nuối: "Đúng là chưa thật."
Tưởng Càn đ.ấ.m mạnh cho cậu ấy một cái: "Giọng điệu kiểu gì đấy."
Hề Phong bảo: "Gọi nghe thử xem?"
Tưởng Càn: "Gu mặn thế à?"
Hề Phong: "Bắt đầu công kích gu của anh rồi à? Gan to nhỉ."
Tưởng Càn: "Khụ."
Bọn họ chốt là thi cuối kỳ xong sẽ tặng cờ thi đua cho Hề Phong, hỏi Tưởng Càn có muốn tham gia góp tiền không, dù sao Tưởng Càn cũng là học sinh của Hề Phong.
Tưởng Càn cạn lời: "Viết tình cha bao la thì tao không tham gia đâu."
Mấy nam sinh: "Toang rồi, thiếu thốn tình mẹ, hóa ra chúng ta là gia đình đơn thân."
Tưởng Càn: "..."
Mấy nam sinh ai về phòng nấy, chào Hề Phong: "Bố! Bọn tôi về đây!"
Hề Phong chấp nhận vui vẻ: "Ừ."
Lại chào Tưởng Càn: "Mẹ! Bọn tôi về đây!"
Tưởng Càn gầm lên: "Cút xéo!!!"
288.
Cuộc sống đại học cũng thú vị phết, thật đấy, sinh viên lớp Tâm lý học Ứng dụng 2301 đột nhiên phát hiện ra, đại học mà chăm chỉ học hành thật ra cũng rất thú vị. Bọn họ ít trốn học hơn, ít ngủ gật chơi điện thoại trong giờ hơn, chỉ dùng mấy môn tự chọn để hoài niệm cảm giác lười biếng trong giờ học thôi.
Đầu tháng mười hai có trận tuyết đầu tiên, lúc đó đang học môn chuyên ngành của giáo viên chủ nhiệm.
Có một nam sinh phát hiện ra tuyết rơi trước, tuyết rơi khá to, một lúc sau là trắng xóa trời đất, không nhịn được nói nhỏ một câu "vãi chưởng, tuyết rơi rồi". Chủ nhiệm lớp cũng ngừng giảng, quay đầu nhìn ra cửa sổ: "Năm nay tuyết rơi sớm nhỉ, lại còn rơi to thế này."
Tưởng Càn giơ tay: "Thầy ơi, trưa nay đi ném tuyết không ạ?"
Chủ nhiệm cười: "Thôi thầy không đi đâu, thầy già rồi, ném tuyết với các em sao lại được?"
Lâm Hoành cười hì hì: "Thầy mới hơn 40, đang độ xuân xanh mà thầy!"
Một tiết học một tiếng rưỡi, lúc tan học mọi người đứng bên cửa sổ nhìn, dưới đất đã phủ một lớp tuyết mỏng rồi.
Lập tức chẳng ai muốn ăn trưa nữa, khoác vai bá cổ rủ nhau ra sân vận động ném tuyết.
Hồ Duyệt vẫn ngồi sau Tưởng Càn và Hề Phong, bảo cô ấy phải về phòng lấy máy ảnh.
Tưởng Càn nghe thấy liền hỏi: "Cậu cũng có máy ảnh à?"
Hồ Duyệt gật đầu: "Có chứ, cậu chả quan tâm đến bạn bè gì cả, tôi ở ban Tuyên truyền mà, ảnh hoạt động của hội sinh viên toàn tôi chụp đấy!"
Tưởng Càn nhìn trời: "Nhưng tôi biết cậu là người miền Bắc, có phải chưa thấy tuyết bao giờ đâu, còn phải vác máy ảnh đi chụp à."
Hồ Duyệt cười đầy bí ẩn: "Cậu không hiểu đâu."
289.
Năm nay là năm hai rồi, năm nhất cũng có tuyết rơi.
Nhưng năm nhất lớp không rủ nhau đi ném tuyết, Tưởng Càn cúi người vo bóng tuyết, còn chưa vo xong thì đột nhiên cảm thấy đầu bị ném cái bốp. Tưởng Càn c.h.ử.i một câu "vãi", giơ tay phủi tóc, tuyết xốp rơi lả tả xuống, ngẩng đầu lên thấy lớp trưởng đang nhìn mình cười hô hố.
Tưởng Càn nghiến răng, vo c.h.ặ.t cục tuyết trong tay thành một khối băng: "Lớp trưởng! Được lắm, dám chơi đ.á.n.h lén!"
Tưởng Càn luôn cảm thấy, từ sau khi Hề Phong bắt đầu dạy kèm cho mọi người, lớp bọn họ hình như thật sự trở thành một tập thể.
Tưởng Càn không biết các lớp khác ở đại học quan hệ thế nào, nhưng hồi năm nhất lớp cậu ta, mọi người chắc toàn chơi theo nhóm ký túc xá, đi đường gặp bạn cùng lớp có khi còn cố tình tránh mặt không chào hỏi, không phải vì ghét nhau, chỉ là vì không thân nên sẽ nảy sinh cảm giác gượng gạo vi diệu. Chào thì gượng, không chào cũng gượng, nên giả vờ như không thấy.
Nhưng bây giờ mọi người ném nhau túi bụi trên sân vận động, hoàn toàn không lo ném trúng người không thân sẽ bị gượng gạo. Tưởng Càn mới nhận ra, hóa ra ném tuyết cũng là một hoạt động cần đủ độ thân thiết mới làm được.
Và rõ ràng, độ thân thiết hiện tại của bọn họ đã đủ rồi.
Trong lòng Tưởng Càn trào dâng một niềm tự hào, tự hào vì Hề Phong là một người như thế, là một người luôn nghiêm túc, luôn chân thành, luôn thẳng thắn.
Tưởng Càn thành công nhét nắm tuyết vào trong cổ áo lớp trưởng, lớp trưởng kêu oai oái, hét lên Tưởng Càn mày không biết xấu hổ à, ai lại chơi ném tuyết kiểu đấy! Tưởng Càn chạy biến, mắt đảo nhanh tìm kiếm trong đám đông, định vị chính xác vị trí bạn trai, lao thẳng tới.
Rồi đ.â.m sầm vào lòng bạn trai.
A, một khung cảnh đẹp biết bao.
Nếu Hề Phong không mỉm cười nhét một cục tuyết lạnh buốt vào trong cổ áo Tưởng Càn.
Tưởng Càn bật người ra khỏi lòng Hề Phong, c.h.ử.i ầm lên: "Vãi chưởng Hề Phong! Anh không phân biệt địch ta à! Anh đối xử với bạn trai đang lao vào lòng anh không chút phòng bị thế à!"
Hề Phong nghiêm túc: "Anh có thể giải thích."
Tưởng Càn vẫn đang rũ tuyết trong áo: "Ha ha, anh giải thích đi.”
Hề Phong bảo: "Lớp trưởng bảo chuyển khoản cho anh năm mươi tệ, nhờ anh báo thù cho cậu ấy, cậu ấy vừa nãy hét to lắm, tại em không nghe thấy thôi."
Tưởng Càn cười, Tưởng Càn cười vì tức, Tưởng Càn ngồi xổm xuống, vo một cục tuyết khổng lồ.
Hề Phong hắng giọng: "Bạn trai, anh sai rồi."
Tưởng Càn vẫn đang vo tuyết.
Hề Phong lại gợi ý: "Hay là anh chia cho em hai lăm tệ?"
Tưởng Càn vẫn đang vo tuyết.
Hề Phong thỏa hiệp: "Năm mươi tệ cho em hết."
Tưởng Càn vo xong cục tuyết: "Giữ lấy năm mươi tệ của anh! Anh qua đây chịu ch.ết đi!!!"
