Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 47: Sinh Nhật Đáng Nhớ Của Hề Phong

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:29

Editor: Yang Hy

310.

Tưởng Càn tắm xong mở cửa ra, nhìn thấy Hề Phong đang nhàn nhã dựa vào giường chơi điện thoại trong phòng mình.

Tưởng Càn: "Chào anh, anh đi nhầm phòng rồi."

Hề Phong: "Ồ, anh hơi mù đường."

Tưởng Càn: "Tiểu Tưởng có thể làm hướng dẫn viên miễn phí cho anh."

Hề Phong: "Thế à? Cảm ơn nhé, tạm thời chưa cần."

Tưởng Càn lấy cái khăn trên đầu xuống, Hề Phong cầm lấy máy sấy tóc, từ từ sấy tóc cho cậu ta.

Tóc Tưởng Càn dày, bảo sao mùa hè không thích sấy tóc, tóc dày thế này sấy lâu phết. Ngón tay luồn vào tóc, mái tóc đen nhánh mềm mại quấn quanh ngón tay, Hề Phong lại nhớ đến chuyện Tưởng Càn bảo thi đại học xong định đi nhuộm tóc, tìm mãi không được màu ưng ý. Thật ra cậu ta nhuộm màu gì cũng đẹp, nhưng màu đen lại càng tôn lên vẻ đẹp đó.

Khoảng năm phút sau, máy sấy tắt, Hề Phong cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Tưởng Càn.

Tưởng Càn ngửa đầu: "Mau về phòng anh đi."

Hề Phong nhướng mày: "Không biết đường, hướng dẫn viên Tiểu Tưởng giúp anh với."

Tưởng Càn: "Ra khỏi cửa rẽ trái."

Nụ hôn của Hề Phong rơi xuống thấp hơn, bây giờ hôn lên trán.

Tưởng Càn: "Miệng phải xuống thấp hơn tí nữa."

Nụ hôn này liền rơi xuống ch.óp mũi.

Đây là phòng ngủ của Tưởng Càn, nhà của chính cậu ta. Nhận thức về việc cậu ta đã thành công đưa Hề Phong về nhà ngày càng mãnh liệt, hơi thở cũng rối loạn hơn, cậu ta chủ động ngẩng cằm muốn dùng môi tìm môi Hề Phong, lại bị Hề Phong bóp cằm đẩy về vị trí cũ.

Tưởng Càn tức điên: "?"

Hề Phong: "Hướng dẫn viên đâu rồi?"

Tưởng Càn: "Hướng dẫn viên để anh dùng thế này à?"

Hề Phong giục: "Nhanh lên."

Tưởng Càn nhắm mắt: "Xin mời tài xế tiếp tục đi thẳng theo con đường hiện tại."

Hề Phong cười một lúc lâu: "Đi thẳng xuống đâu?"

Tưởng Càn: "Xuống đâu cũng được."

311.

Ngày 22 tháng 1 là sinh nhật Hề Phong, đúng vào kỳ nghỉ đông.

(Hy: Chừ quơi, trùng sinh nhật tui luôn nè chời. Lần đầu thấy luôn.)

Cho nên trong phòng ký túc xá chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho Hề Phong, hồi mới nhập học mọi người có trao đổi ngày sinh nhật, Hề Phong chỉ bảo sinh nhật cậu ấy vào kỳ nghỉ đông, không nói rõ ngày, mọi người cũng không để ý lắm.

Hôm trước sinh nhật Hề Phong, Tưởng Càn hỏi: "Năm ngoái anh ăn sinh nhật ở nhà à?"

Hề Phong "ừ" một tiếng: "Thật ra cũng chẳng có gì, bánh sinh nhật cũng không mua, nhà không ai thích ăn. Cùng nhau ăn một bữa cơm, nhận hai cái lì xì của bố mẹ, thế thôi." Nghe thì bình thường, Tưởng Càn trước đây cũng đón sinh nhật như thế.

Nhưng sinh nhật lần trước của Tưởng Càn náo nhiệt lắm, lần này đến lượt Hề Phong chỉ còn lại hai người bọn họ, cậu ta bảo: "Sinh nhật vào kỳ nghỉ đông thiệt thòi thật, chỉ có mỗi hai đứa mình."

Hề Phong không để ý: "Trước đây chỉ có mình anh, giờ có thêm em rồi."

Hồi đó Tưởng Càn bảo phải trả thù, cậu ta trả thù thật.

Trước mặt Hề Phong đi lấy bưu kiện quà tặng, còn phải cố tình nói với Hề Phong: "Quà sinh nhật của anh đến rồi đấy."

Kết quả Hề Phong chẳng vội vàng tí nào: "Ừ."

Tưởng Càn tức anh ách: "Anh không tò mò à?"

Hề Phong: "Mấy hôm nữa chẳng phải đưa cho anh sao?"

Tưởng Càn: "Anh tò mò một tí đi."

Hề Phong: "Anh tò mò lắm, là cái gì thế?"

Tưởng Càn hài lòng: "Không nói cho anh biết."

Hề Phong: "Nói cho anh đi, xin em đấy."

Tưởng Càn cực kỳ hài lòng: "Gọi anh đi thì nói cho nghe."

Hề Phong cười: "Anh trai, nói cho anh biết đi."

Tưởng Càn hất mặt lên trời: "Không!"

312.

Sinh nhật Hề Phong chỉ có cậu ấy và Tưởng Càn, bố mẹ Tưởng Càn không tham gia. Bà Chu bảo trẻ con đón sinh nhật cứ để bọn trẻ tự chơi, hai người lớn ở đấy lại biến thành bữa cơm với phụ huynh, bọn trẻ mất tự nhiên.

Ông Tưởng dặn dò hai đứa ra ngoài chơi chú ý an toàn, về sớm một chút, bà Chu lại vỗ ông cái bốp: "Về cái gì mà về? Ông lạc hậu quá, bọn trẻ bây giờ đón sinh nhật toàn qua đêm, mười hai giờ đêm mới là lúc vui nhất. Hai đứa tối nay đừng về nhà nữa, lục đục lại đ.á.n.h thức bố mẹ."

Tưởng Càn cười híp mắt ra dấu "ok" với mẹ ruột. Bà Chu lại lấy một phong bao lì xì ra: "Hề Phong này, đây là chút lòng thành của cô chú, không nhiều đâu, nhận lấy cho may mắn."

Hề Phong ngẩn người một lúc: "Cô chú ơi, lòng thành cháu xin nhận, ở đây đã làm phiền cô chú rồi, cái này cháu không nhận đâu ạ."

Bà Chu cũng chẳng thèm khuyên, nhét thẳng vào tay Tưởng Càn: "Con cầm lấy, đến lúc đấy đưa cho Hề Phong nhé."

Tưởng Càn vội vàng đút vào túi: "Vào túi con rồi đừng hòng bắt con nhả ra!"

Bà Chu trừng mắt: "Hư đốn!"

Tưởng Càn đùa: "Thế con với Hề Phong chia đôi nhé."

Sinh nhật hai mươi tuổi, bước ngoặt từ số một sang số hai.

Người ta thường bảo mười tám tuổi là lễ trưởng thành, nhưng mười tám tuổi có tổ chức long trọng đến đâu, qua sinh nhật rồi vẫn cảm thấy mình chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi, đang chuẩn bị lớn lên thôi.

Nhưng sinh nhật hai mươi tuổi thì khác, sự thay đổi con số sẽ khiến mỗi người cảm nhận rõ rệt mình đã trưởng thành rồi.

Đúng mười hai giờ đêm, Tưởng Càn chạy đi tắt đèn phòng khách sạn, cậu ta dùng điện thoại bật bài hát chúc mừng sinh nhật, mình cũng hát theo, học theo Hề Phong, lúc người ta nhắm mắt ước nguyện thì bày quà ra. Hai ngôi sao.

Tưởng Càn hơi ngại, cảm thấy món quà sinh nhật này mình tặng hơi sến, cậu ta giải thích: "Mặc dù tặng sao là mốt của mấy năm trước rồi, nhưng đối với em nó có ý nghĩa khác một chút. Hề Phong, hai ngôi sao này là anh và em, hồi bé em cứ tìm mãi trên trời xem ngôi sao nào là bà nội, ngôi nào là Xu Hào, tìm mãi không thấy. Bây giờ có cái này rồi, sau này chúng ta biến thành sao, anh sẽ không tìm không thấy em nữa."

"Sinh nhật vui vẻ, bạn trai."

313.

Nửa đêm về sáng hai người mới vào nhà tắm, Tưởng Càn chẳng còn chút sức lực nào, từ trong ra ngoài toát lên vẻ mệt lả.

Người là do Hề Phong bế vào nhà tắm.

Điều hòa trong phòng khách sạn để nhiệt độ cao, mồ hôi nhễ nhại, Tưởng Càn cảm thấy người ngợm khó chịu kinh khủng, tự mình không còn sức tắm, mềm nhũn dựa vào lòng Hề Phong.

Hề Phong vỗ vỗ eo cậu ta: "Đứng thẳng lên."

Tưởng Càn giọng khàn đặc: "Không đứng thẳng được."

Tay Hề Phong sờ soạng công khai, Tưởng Càn nổi hết da gà, vội vàng đứng thẳng người thoát khỏi vòng tay cậu ấy: "Em muốn tắm chay!"

Hề Phong cười: "Được."

Tưởng Càn nửa tin nửa ngờ, lại rúc vào lòng cậu ấy: "Anh đừng có làm bậy."

Hề Phong không đồng ý, làm Tưởng Càn tức đến mức c.ắ.n vai cậu ấy. Bị c.ắ.n cũng không chịu bỏ tay ra, thậm chí còn quá đáng hơn, Tưởng Càn lại sắp không đứng vững nữa rồi, để lại một dấu răng hằn sâu trên vai Hề Phong.

314.

Ngủ một mạch đến mười một giờ trưa hôm sau mới dậy, Tưởng Càn lật người, eo mỏi đến mức chân suýt bị chuột rút, không biết hai cái này liên quan gì đến nhau, cơ mặt cậu ta mất kiểm soát trong giây lát, rồi mới nhớ ra tìm kẻ đầu sỏ.

Hề Phong đang ngồi ngoài ban công xem điện thoại, nghe thấy tiếng động cũng nhìn sang: "Dậy rồi à?"

Tưởng Càn nheo mắt: "Làm gì đấy?"

Hề Phong: "Nhận tiền chuyển khoản của bố mẹ anh, mẹ anh hỏi em đấy, bảo muốn kết bạn WeChat với em, Tết gửi em ít tiền mừng tuổi."

Tưởng Càn ngạc nhiên: "Thế chắc chắn là không được nhận rồi."

Hề Phong bảo: "Bà ấy muốn cho thì em cứ cầm đi."

Tưởng Càn nhớ lại lời Chu Lương Nguyên, tự trêu mình: "Chúc mừng Tưởng Càn được gả vào hào môn." Nhưng tự mình nói câu này nghe cứ sai sai, gả với xin cái gì chứ.

Hề Phong hùa theo cậu ta: "Chúc mừng."

Tưởng Càn mặt không cảm xúc: "Cùng vui."

Tưởng Càn cũng cầm điện thoại lên xem, thấy sáng nay Hề Phong đăng một bức ảnh lên vòng bạn bè, là giấy chứng nhận của hai ngôi sao kia. Bình luận của bạn bè chung bên dưới đa phần là chúc mừng sinh nhật Hề Phong, còn có người hỏi Tưởng Càn tặng à, lãng mạn phết nhỉ.

Bình luận của Trương Cảnh Đông rất gợi đòn: "Anh Càn nhà ta đúng là ví tiền không đủ thì lấy lãng mạn bù vào nhỉ!"

Tưởng Càn trả lời Trương Cảnh Đông: "Cút."

315.

Trùng hợp là đúng ngày sinh nhật Hề Phong thì có điểm thi cuối kỳ. Một tuần có điểm là bình thường, người khác nếu trượt môn muốn giấu gia đình thì có thể nói dối là hai ba tuần nữa mới có điểm, để cơn bão đến muộn một chút.

Nhưng ông Tưởng là giáo sư đại học, giấu cũng không giấu được.

Có điều năm nay Tưởng Càn tra điểm rất tích cực, thấy trong nhóm lớp có người bảo có điểm là vào trang web xem ngay lập tức, xem xong cả người bật dậy trên giường.

"Vãi chưởng, Hề Phong!"

"Hửm?"

Tưởng Càn đưa điện thoại sang, Hề Phong nhìn xuống, có mấy môn tám mươi mấy điểm, hai môn chín mươi mấy, chỉ có một môn bảy mươi mấy.

So với mấy lần thi trước toàn qua môn sát nút, không biết tiến bộ bao nhiêu. Tưởng Càn lăn mấy vòng trên giường, rất muốn ném ngay bảng điểm vào mặt ông Tưởng bây giờ!

Nhóm lớp náo nhiệt vô cùng, hầu như toàn là khoe năm nay điểm cao, cảm ơn Hề Phong các kiểu. Tưởng Càn cũng thấy thơm lây, mặt dày nhận hết lời cảm ơn trong nhóm, trả lời: "Không cần cảm ơn nhé, không cần cảm ơn."

Có người hỏi cậu ta: "Tưởng Càn, hai đứa mày đang ở cạnh nhau à!"

Tưởng Càn hí hửng trả lời: "Đúng thế, hôm nay sinh nhật cậu ấy." Nói xong lại nhận được một loạt lời chúc mừng sinh nhật.

Tin nhắn của Hồ Duyệt lặng lẽ hiện lên: "Càn à, chú ý sức khỏe."

Tưởng Càn: "?"

Hồ Duyệt: "Ừ."

Tưởng Càn: "Ừ cái quần! Tôi khỏe như vâm!"

Hồ Duyệt: "Thương cậu."

Tưởng Càn: "Cần cậu thương chắc [Dao phay]"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.