Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 48: Năm Mới Và Lời Tỏ Tình Dưới Tuyết

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:29

Editor: Yang Hy

316.

Tưởng Càn nhịn cả ngày, tối về nhà mới đưa bảng điểm cho ông Tưởng xem, vẻ mặt đắc ý chờ ông Tưởng phải nhìn cậu ta bằng con mắt khác.

Nhưng ông Tưởng đúng là tính tình có chút vấn đề, giáo d.ụ.c con cái toàn theo kiểu vùi dập, cùng lắm là im lặng không nói gì, chứ bảo khen ngợi thì còn khuya. Tưởng Càn tiến bộ, ông vẫn chưa hài lòng, trong lòng ông Tưởng Càn phải được điểm số như thế này, thậm chí cao hơn, bây giờ làm được cũng là điều Tưởng Càn nên làm, chẳng qua là trước đây Tưởng Càn không chịu cố gắng thôi.

Xem xong bảng điểm của Tưởng Càn, ông Tưởng gật đầu không nói gì, lại lịch sự hỏi Hề Phong thi thế nào.

Hề Phong nhìn thoáng qua vẻ mặt ấm ức của Tưởng Càn, không lôi bảng điểm của mình ra, nói: "Chú ơi, cháu thi cuối kỳ không được tốt lắm, giáo sư chấm c.h.ặ.t quá, hôm nay sinh nhật cháu, chú đừng làm khó cháu ạ."

Tưởng Minh Viễn cười bảo làm gì có chuyện đó, nghe cô nhà bảo cháu học giỏi lại chăm chỉ, không tốt thì cũng hơn đứt thằng nhóc Tưởng Càn.

Tưởng Càn và Hề Phong còn chưa kịp nói gì, bà Chu đã nhéo mạnh vào tay ông Tưởng: "Ông bị làm sao thế, con trai nỗ lực học tập mà ông không biết khen một câu à?"

Tưởng Minh Viễn hít hà một tiếng, trước mặt bọn trẻ hơi ngại: "Khen cái gì, nó là học sinh thì học hành chăm chỉ không phải là chuyện đương nhiên à?"

Lại cái giọng điệu này, Tưởng Càn thất vọng tràn trề, hôm nay là sinh nhật Hề Phong, cậu ta thật sự không muốn cãi nhau với ông Tưởng, bèn nhẹ nhàng kéo tay áo Hề Phong, hỏi nhỏ: "Về phòng thôi? Phòng em có máy chơi game, kết nối với máy tính chơi được đấy."

Bà Chu túm c.h.ặ.t cổ tay Tưởng Càn: "Đừng đi!" Bà Chu lại lôi ông Tưởng, "Ông, mau khen con trai ông giỏi đi."

Ông Tưởng và Tưởng Càn đều ngượng ngùng.

Hề Phong không nhịn được cười.

Bà Chu nghiêm mặt: "Cháu không được cười."

Hề Phong vội thu lại nụ cười: "Cháu xin lỗi ạ."

Tưởng Càn nhìn trời: "Bố có nói không, không nói bọn con đi chơi game đây."

Tưởng Minh Viễn như bị c.ắ.n phải lưỡi: "Cũng giỏi đấy, tiếp tục cố gắng nhé."

Tưởng Càn cũng muốn cười, cố nhịn: "Dạ."

317.

Hai người về phòng, kết nối máy chơi game với máy tính, Tưởng Càn loay hoay cả buổi.

Hề Phong ngồi trên giường nhìn: "Tính tình cô tốt thật đấy."

Tưởng Càn gật đầu: "Em vẫn luôn cảm thấy với cái tính khó chịu của bố em, em không cãi nhau bể trời bể đất với ông ấy đều là nhờ công lao của mẹ em cả. Em thấy mẹ em rất biết cách yêu thương người khác, sinh ra đã biết yêu thương rồi, nên em lớn lên cũng hạnh phúc lắm."

Nói xong câu này, Tưởng Càn mới nhớ ra người nghe mình nói là Hề Phong, cậu ấy từ nhỏ không có bố mẹ bên cạnh, mình lại ở đây khoe hạnh phúc, cậu ta hắng giọng, cúi đầu tiếp tục nghịch máy tính.

Hề Phong lại hoàn toàn không để ý: "Cô rất biết cách yêu thương người khác, nên dạy em cũng biết cách yêu thương người khác."

Tưởng Càn: "Em có à? Trước đây Lâm Hoành toàn bảo em thiếu dây thần kinh yêu đương, chậm tiêu."

Hề Phong nhướng mày: "Bây giờ chẳng phải mọc ra rồi sao?"

Tưởng Càn cười híp mắt: "Mọc đúng một cái, tên là Hề Phong."

318.

Hôm sau Hề Phong về, bà Chu và Tưởng Càn cùng đưa Hề Phong ra ga tàu cao tốc.

Tưởng Càn rất muốn đón Tết cùng bạn trai, nhưng điều kiện không cho phép, dính lấy nhau cả một học kỳ, trước đây còn bảo không thích người dính người, bản thân cũng không dính người đâu, giờ thì nhìn Hề Phong chằm chằm, trong lòng nguyền rủa cái sự yêu xa.

Bà Chu cũng hơi lải nhải, nào là chú ý an toàn, nào là về đến nơi nhớ nhắn tin, nào là gửi lời hỏi thăm bố mẹ Hề Phong, dặn dò đủ thứ.

Còn mấy phút nữa là bắt đầu soát vé, Hề Phong buộc phải vào ga rồi.

Tưởng Càn ôm chầm lấy bạn trai ngay trước mặt bà Chu, siết c.h.ặ.t t.a.y ôm Hề Phong, hận không thể khóa c.h.ặ.t người ta ở đây không cho đi. Hề Phong muốn hôn cậu ta một cái, nhưng ở đây đông người quá, sợ gặp người quen của Tưởng Càn, cuối cùng vẫn nhịn được, kết quả Tưởng Càn ngẩng đầu lên, hôn "chụt" một cái vào má Hề Phong.

Hề Phong ngẩn người, theo bản năng nhìn bà Chu.

Bà Chu đang giả vờ ngắm cảnh.

Hề Phong cười cười, xoa đầu Tưởng Càn: "Anh đi đây, về đến nơi sẽ nhắn tin cho em."

Tưởng Càn ỉu xìu: "Ừm."

Hề Phong lại bảo: "Cảm ơn em đã tổ chức sinh nhật cho anh, cũng cảm ơn món quà sinh nhật của em."

Tưởng Càn vẫn ỉu xìu: "Ừm..."

Hề Phong cuối cùng bảo: "Ngoài ‘ừm' ra thì không còn gì muốn nói với anh nữa à?"

Tưởng Càn cuối cùng cũng nói được một câu ra hồn: "Phải nhớ em đấy."

Hề Phong vẫn không nhịn được, hôn nhẹ lên ch.óp mũi Tưởng Càn: "Ừ, phải nhớ em."

319.

Cũng chẳng tính là yêu xa, Hề Phong vừa về đến nhà là hai người đã gọi điện thoại rồi.

Tưởng Càn đang ăn bim bim, tiếng "rộp rộp" truyền vào tai Hề Phong, cứ như có cương thi đang gặm não Hề Phong vậy.

Tưởng Càn hỏi: "Bố mẹ anh có hỏi về em không?"

Hề Phong đáp: "Có, còn hỏi bố mẹ em thế nào, anh bảo một người rất dễ gần, người kia cũng không khó tính lắm."

Tưởng Càn cười ngặt nghẽo: "Anh nói xấu bố em sau lưng, em mách bố."

Hề Phong cũng cười: "Thôi đừng, chú đang có ấn tượng tốt về anh, em đừng phá đám."

Tưởng Càn nghe thấy tiếng động bên kia: "Anh đang dọn phòng à?"

Hề Phong: "Ừ, bằng lái về rồi, cứ vứt lung tung ở nhà, sẵn tiện dọn dẹp lại giấy tờ linh tinh."

Tưởng Càn im lặng nghe cậu ấy dọn phòng một lúc, lắc lắc túi bim bim, đổ hết bim bim ra, lại bắt đầu ỉ ôi: "Tối nay phải ngủ một mình rồi."

Hề Phong: "Không quen à?"

Tưởng Càn đột nhiên bảo: "Bật camera lên cho em xem với."

Hề Phong: "Xem làm gì?"

Tưởng Càn: "?"

Tưởng Càn: "Em chỉ đơn thuần muốn ngắm thôi mà!"

Hề Phong: "Anh nói gì đâu?”

Tưởng Càn: "Dù sao cũng rất đơn thuần."

Hề Phong lại hỏi: "Đơn thuần thế thật à?"

Tưởng Càn: "Em đang ăn bim bim, tay bẩn."

Hề Phong bật cười, mở camera lên.

320.

Hề Phong về nhà được bốn ngày là đến Tết, cả hai đều bắt đầu bận rộn.

Không khí gia đình hai người khác nhau, nhà Tưởng Càn đón Tết lúc nào cũng đậm đà hương vị Tết, đèn l.ồ.ng rực rỡ. Nhà Hề Phong thì chẳng có không khí Tết gì mấy, chỉ dán câu đối và chữ Phúc mới cho có lệ, nhưng nhà Hề Phong bận việc khác, bố mẹ Hề Phong làm kinh doanh, hồi cấp ba chuyển việc kinh doanh về quê, cũng phải đi lại quan hệ nhiều, Tết nhất phải đi biếu quà, Hề Phong cũng lớn rồi, thỉnh thoảng cũng phải đi ăn tiệc cùng bố mẹ.

Đến ngày 30 Tết hai người mới rảnh rỗi, Tưởng Càn bật camera cho Hề Phong xem nhà mình biến thành thế nào rồi, lúc này mới thấy bà Chu là người phô trương đến mức nào, trong nhà đúng là đèn hoa rực rỡ, còn treo cả đèn l.ồ.ng nữa.

Tưởng Càn hào hứng bật cái đèn l.ồ.ng lên cho Hề Phong xem, vãi chưởng, đèn l.ồ.ng cái nỗi gì, rõ ràng là đèn vũ trường lấp lánh.

Cho Hề Phong xem một vòng, Hề Phong mãi chẳng nói gì, Tưởng Càn còn tưởng cậu ấy không vui, quay camera về phía mặt mình: "Thôi, cũng chả có gì đẹp."

Vừa dứt lời, đột nhiên có số lạ gọi đến.

Tưởng Càn nghe máy, là shipper của Thuận Phong.

30 Tết vẫn làm việc, hỏi Tưởng Càn có nhà không, mười phút nữa giao hàng đến tận cửa.

Tưởng Càn cúp máy gọi lại cho Hề Phong: "Cái gì thế?"

Hề Phong hỏi: "Cái gì?"

Tưởng Càn nhìn cậu ấy: "Không phải anh mua à?"

Hề Phong cười: "Nhận được là biết."

Tưởng Càn vỡ lẽ: "Bảo sao vừa nãy không nói gì, đợi em nhận hàng chứ gì?"

Hề Phong bảo "ừ".

321.

Tưởng Càn quên béng mất phải chuẩn bị quà năm mới cho Hề Phong, đủ thấy kinh nghiệm yêu đương của Tưởng Càn còn non kém lắm. Nhưng cũng không thể đổ tại kinh nghiệm yêu đương được, Hề Phong cũng lần đầu yêu đương, sao cậu ấy lại nhớ chứ? Tưởng Càn kịp thời kiểm điểm bản thân, cảm thấy Valentine mấy hôm nữa phải bù cho Hề Phong một món quà to bự.

Mở hộp chuyển phát nhanh ra, bên trong là một bộ chăn ga gối đệm bốn món, màu xám, sờ vào rất thích.

Tưởng Càn ngơ ngác: "Sao quà năm mới của anh độc đáo thế?"

Hề Phong quay camera xuống giường mình: "Chẳng phải không quen ngủ một mình sao, đồ đôi đấy."

Tưởng Càn vừa buồn cười vừa tức: "Tư duy của học bá có phải khác với học tra bọn em không thế."

Hề Phong: "Vẫn làm học tra à? Bây giờ hết là học tra rồi."

Tưởng Càn ôm bộ chăn ga ném vào máy giặt, bảo cố gắng mai thay luôn.

Cuộc điện thoại này không kéo dài lâu, bây giờ Tưởng Càn cũng được coi là đầu bếp trong nhà rồi, buổi chiều bà Chu gọi Tưởng Càn vào bếp cùng chuẩn bị cơm tất niên. Trong bếp có một cái cửa sổ to, Tưởng Càn đang c.h.ặ.t gà thì thấy bên ngoài tuyết rơi. Tuyết rơi không phải chuyện lạ, nhưng hôm nay là 30 Tết, năm mới tuyết rơi luôn khiến người ta thấy bất ngờ vui vẻ, cậu ta vội vàng rửa tay, chạy về phòng lấy điện thoại, chạy lại vào bếp quay video hướng ra cửa sổ.

"Hề Phong! Tuyết rơi rồi." Tưởng Càn hét lên.

"Hề Phong, cô cũng đang ở đây này." Bà Chu lên tiếng.

Tưởng Càn lại quay camera về phía bà Chu, bà Chu cười vẫy tay chào ống kính: "Chúc mừng năm mới Hề Phong nhé, đến lúc đấy cô lì xì cho cháu, cháu nhớ đòi Tưởng Càn nhé, đừng để nó ỉm đi mất."

Tưởng Càn cười hì hì: "Con đang quay video đấy, đến lúc đấy con cắt đoạn này đi."

Đùa thôi, video chắc chắn là gửi nguyên vẹn rồi.

Tưởng Càn lại tiếp tục c.h.ặ.t gà, mấy phút sau, điện thoại "ting" một tiếng.

Tưởng Càn vội vàng rửa tay, xem tin nhắn ngay lập tức, cũng là video. Trong ống kính tuyết đang rơi.

"Bếp trưởng Tưởng, chỗ anh cũng tuyết rơi rồi. Chúc em và cô chú năm mới vui vẻ, tiền lì xì đừng có ỉm đi, nhớ chuyển cho anh."

"Câu dưới này em nghe lén thôi nhé, đừng để cô chú nghe thấy."

"Tuyết rơi nhớ em lắm, tiền lì xì có thể ỉm đi, còn nữa, anh yêu em."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.