Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 53: Ngoại Truyện 3 - Thế Giới Abo Kỳ Lạ (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:30
Editor: Yang Hy
Xảy ra chuyện huyền ảo thế này, đầu óc Tưởng Càn chắc chắn là rối tung rối mù, Hề Phong bảo đến đâu hay đến đó, Tưởng Càn tuy vẫn đang ôn thi, nhưng đúng là cũng rất tò mò về thế giới này. Tò mò nhất là nếu không có phòng 219, cậu và Hề Phong không phải bạn cùng phòng, thì hai người ở thế giới song song này yêu nhau kiểu gì?
Cậu không có ký ức ở đây, rõ ràng Hề Phong cũng không có.
Căn nhà thuê ngoài trường không thay đổi, nếu không sáng nay đã phát hiện ra điều bất thường rồi, chỉ là lần này về nhà phát hiện ra nhiều chi tiết khác biệt.
Ví dụ như trên bàn phòng khách có một hộp t.h.u.ố.c, trong hộp t.h.u.ố.c chứa không ít t.h.u.ố.c ức chế và t.h.u.ố.c ngăn chặn kỳ phát tình; trên bồn rửa mặt cũng có hai chai t.h.u.ố.c ức chế, thói quen bình thường chắc là lúc rửa mặt sẽ xịt, nhưng sáng nay trước khi ra ngoài cả hai đều không để ý.
Tưởng Càn vừa về nhà là bắt đầu lục tung phòng học lên, muốn xem có manh mối nào về việc hai người yêu nhau không, Đồng Xu cứ cọ cọ vào chân Tưởng Càn, Tưởng Càn ngồi phịch xuống ghế, bế Đồng Xu lên ôm vào lòng, Đồng Xu ở đây cũng y hệt, đuôi bị cụt một đoạn.
"Đồng Xu, nói cho con nghe một bí mật, tuy bố vẫn là bố con, nhưng bố không phải bố ruột của con ở thế giới này đâu." Tưởng Càn vỗ vỗ đầu Đồng Xu, nói.
Hề Phong nghe thấy cười một tiếng: "Dọa trẻ con làm gì?"
Tưởng Càn trừng mắt: "Ba giây, em muốn biết ngay ở thế giới này chúng ta yêu nhau kiểu gì."
Hề Phong gật đầu, gọi điện thoại luôn cho Chu Lương Nguyên.
"Rảnh không?"
"Rảnh chứ, sao thế? Không làm gia sư cho Tưởng Càn nhà mày nữa à, sao tự dưng nhớ đến tao thế."
"Tao với Tưởng Càn yêu nhau kiểu gì?"
"...Không phải chứ, mày bị bệnh à Hề Phong! Gọi điện đến để bắt tao giúp mày nhớ lại quá khứ ngọt ngào à?"
"Tao mất trí nhớ rồi."
"Tao còn trọng sinh đây này!"
"Mày có nói không."
"Mày làm gì đấy, có việc gì chính đáng không?"
"Tao theo đuổi Tưởng Càn hay Tưởng Càn theo đuổi tao?"
Tưởng Càn lập tức ngắt lời: "Tất nhiên là anh theo đuổi em rồi."
Chu Lương Nguyên đầu dây bên kia nghe thấy giọng Tưởng Càn liền cười phá lên: "Ồ, Tưởng Càn không thừa nhận chuyện cậu ấy theo đuổi mày à? Tôi bảo này Tưởng Càn, hồi xưa cậu vì theo đuổi anh Phong mà mời tôi ăn cơm mấy bữa liền, giờ không thừa nhận thì có tác dụng gì?"
Tưởng Càn mặt không cảm xúc, giật lấy điện thoại của Hề Phong, vô tình ấn nút tắt máy.
Hề Phong hắng giọng, muốn nén nụ cười trên môi, cố gắng mãi vẫn thất bại, cười nhìn Tưởng Càn: "Là thế à?"
Tưởng Càn đếch tin, cậu gọi luôn cho Trương Cảnh Đông.
"Alo, Càn à!"
"Trương Cảnh Đông, mày thề là mỗi câu mày nói tiếp theo đều là sự thật, nếu không cả đời mày không thoát ế được."
"Xảy ra chuyện gì lớn thế, vãi chưởng?"
"Mày thề trước đi."
"Tao không thề, mày nói xem mày muốn hỏi gì."
"Hồi xưa là tao theo đuổi Hề Phong trước à???"
"Ồ, mày nói sớm là chuyện này có phải nhanh không, đúng rồi, không thì sao?"
"Cậu ấy không thầm thương trộm nhớ tao à?"
"Thế thì bố tao biết à, mày đi mà hỏi cậu ta!"
"Tao theo đuổi cậu ấy bao lâu?"
"Mày cmn mất trí nhớ thật à?"
"Được rồi, thế năm nghìn tệ mày nợ tao bao giờ trả? Lúc mày chưa mất trí nhớ tao ngại không dám đòi, giờ mày mất trí nhớ rồi thì trả nhanh đi."
Tưởng Càn cúp máy luôn.
Tay Hề Phong đặt lên đầu Tưởng Càn, đã xịt t.h.u.ố.c ức chế rồi, lúc này trên người anh không còn mùi bạc hà nữa. Giọng nói dịu dàng, dỗ dành: "Trong lòng không cân bằng à? Đợi em thi xong đá anh đi, để anh theo đuổi lại em nhé?"
Tưởng Càn ngước lên nhìn anh: "Làm gì có, sao mà không cân bằng được, trước đây là anh thầm thương trộm nhớ em theo đuổi em, ở đây đổi thành em thầm thương trộm nhớ anh cũng tốt mà."
Hề Phong: "Ồ, hiểu chuyện thế?"
Tưởng Càn nắm lấy chân Đồng Xu, huơ huơ về phía Hề Phong hai cái: "Em hỏi anh, anh đồng ý hẹn hò với em là vì dm theo đuổi anh lâu quá, hay là vì anh thích em nên mới hẹn hò với em?"
Hề Phong giơ tay đầu hàng: "Oan quá, kịch bản của anh không viết thế này."
Rồi tay Hề Phong đang giơ lên hạ xuống, tự nhiên đặt lên gáy Tưởng Càn.
Tưởng Càn cảm nhận sâu sắc sự khác biệt giữa việc mình bây giờ là Omega và trước kia. Trước kia, cổ cũng được coi là bộ phận khá riêng tư, nhưng con trai với nhau khoác vai bá cổ là chuyện bình thường, Hề Phong hay đặt tay lên đó, cậu cũng chẳng có phản ứng gì thừa thãi.
Nhưng bây giờ, tay Hề Phong vừa đặt xuống, hoàn toàn không chạm vào tuyến thể của cậu, chỉ đặt ở đó thôi, Tưởng Càn đã không kìm được tim đập nhanh, cảm thấy miếng thịt mềm sau gáy đang tự ý nóng lên ngứa ngáy. Cậu giả vờ lơ đãng xê dịch người, vặn vẹo cổ, nhưng tay Hề Phong đã rất không khách khí sờ lên.
Là phần thịt mềm của một ngón tay nào đó, nhẹ nhàng áp vào, từ từ cọ một cái.
Hề Phong đứng trước mặt Tưởng Càn, từ trên cao nhìn xuống Tưởng Càn đang ngồi trên ghế: "Cảm giác thế nào?"
Tưởng Càn nghiến răng: "Chả có cảm giác gì."
Hề Phong nhướng mày, ngón tay dùng lực.
Tưởng Càn hít mạnh một hơi, cảm thấy tim sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cả người trượt xuống ghế một đoạn, làm Đồng Xu trong lòng sợ hãi kêu "meo" một tiếng nhảy khỏi đùi Tưởng Càn. Tưởng Càn ngẩng đầu: "Anh... đừng có làm bậy, còn tâm trí đâu mà nghĩ mấy cái này? Nghĩ xem chúng ta về kiểu gì đi!"
Hề Phong nhìn cậu: "Không tò mò à?"
Tưởng Càn mở mắt nói dối: "Không tò mò."
Hề Phong cười: "Không tò mò sao pheromone lại rò rỉ ra thế này?"
Tưởng Càn: "Hả?"
Vãi chưởng, trong không khí đúng là có mùi bánh kem dưa hấu thoang thoảng, có mùi trái cây thanh mát của dưa hấu, còn có mùi thơm nồng nàn của kem tươi. Tưởng Càn thầm c.h.ử.i trong lòng, t.h.u.ố.c ức chế cũng lởm thế, chẳng phải xịt rồi sao?
Hề Phong ấn đầu Tưởng Càn vào lòng mình, nhìn thấy tuyến thể sau gáy cậu, một miếng thịt mềm mại đáng yêu, rồi hỏi: "Thầy Tưởng Càn, chẳng phải đọc nhiều truyện ABO lắm sao? Trong truyện nói thế nào?"
Tưởng Càn nghe tiếng tim mình đập, giọng run run: "Cắn một cái thử xem?"
Hề Phong lại hỏi: "Có đau không?"
Tưởng Càn: "Tùy thiết lập, có truyện bảo đau, có truyện bảo sướng."
Hề Phong cười: "Ừ, thế em tự mình trải nghiệm xem."
Tưởng Càn nhắm mắt lại.
Nhắm mắt lại càng cảm thấy mình như cá nằm trên thớt, cảm giác này kỳ diệu lắm. Trước đây làm Beta hai mươi năm, dù có thất thế đến đâu cũng không bao giờ cảm thấy mình như miếng thịt trên thớt, nhưng mới làm Omega nửa ngày, cảm giác này đã ăn sâu vào xương tủy, khoảnh khắc này phản ứng đầu tiên của Tưởng Càn là may mắn, may mà là Hề Phong, cho nên dù có là cá nằm trên thớt thì cũng an toàn.
Cậu vừa thở phào nhẹ nhõm trong lòng, liền cảm nhận được một đôi môi dịu dàng hôn lên tuyến thể của mình.
Giây tiếp theo, mùi bạc hà nồng đậm và mùi thơm ngọt của bánh kem dưa hấu quấn lấy nhau, khoảnh khắc pheromone xộc vào khoang mũi Tưởng Càn gần như tối sầm mặt mũi, đôi môi kia tách ra, răng nanh c.ắ.n vào, đau nhói trong tích tắc, sau đó là cảm giác dễ chịu miên man, không mãnh liệt, nhưng cứ tuôn trào không dứt.
Tưởng Càn hơi muốn khóc, nhưng không biết tại sao mình khóc.
Một giây dài như một phút, mấy giây đầu còn thấy sướng, tiếp tục nữa thì bắt đầu cảm thấy như bị một loài thú săn mồi nào đó c.ắ.n vào chỗ hiểm, khổ nỗi bản thân vì tham lam lưu luyến mà không nỡ bỏ chạy. Cảm giác này quá phức tạp và cũng quá kỳ lạ, cậu muốn đưa tay đẩy Hề Phong, nhưng phát hiện tay mình hoàn toàn không có sức lực, pheromone mùi bạc hà vẫn đang chảy vào trong cơ thể cậu.
Lúc Hề Phong ngẩng đầu lên khỏi gáy cậu, trên mặt Tưởng Càn lăn xuống một giọt nước mắt, giọt nước mắt rất to, như thể đã tích tụ trong hốc mắt từ lâu lắm rồi. Tưởng Càn vẫn đang ngẩn ngơ, không cách nào tiêu hóa nổi cảm giác xa lạ này, ngây ngốc mở to mắt, nước mắt cứ thế lăn ra.
Bị Hề Phong ôm vào lòng dỗ dành từ từ: "Được rồi được rồi, anh sai rồi, ổn không em?"
Những nụ hôn chi chít rơi xuống đầu, xuống mắt, xuống môi Tưởng Càn, Hề Phong ngồi xổm trước mặt Tưởng Càn, ngước nhìn mặt cậu: "Tưởng Càn?"
Tưởng Càn lắc lắc đầu: "Em khóc à?"
Hề Phong thở phào, dùng ngón tay hứng một giọt nước mắt: "Khóc t.h.ả.m thế này, khó chịu à?"
Tưởng Càn sụt sịt mũi: "Không, sướng lắm, chỉ là... em cũng không biết nữa, em không muốn khóc, cảm giác cơ thể tự khóc ấy." Nói xong Tưởng Càn chớp mắt nhìn Hề Phong, "Sao tự nhiên anh dịu dàng thế."
Biểu cảm của Hề Phong khựng lại một giây: "Làm em thất vọng à?"
Tưởng Càn thẳng lưng: "Không phải, không có."
Hề Phong giải thích: "Môi trường mới, thiết lập mới, anh không hiểu rõ, sợ làm em bị thương."
Tưởng Càn đưa tay sờ sờ tuyến thể của mình, vừa nãy rõ ràng bị c.ắ.n một cái, răng Hề Phong chắc chắn đã cắm vào rồi, sờ lên lại không thấy vết thương cũng không thấy m.á.u. Cậu sờ sờ, đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác, nếu bây giờ cậu có tuyến thể, thì chắc là...
Tưởng Càn đột nhiên đứng dậy khỏi ghế, rồi chân mềm nhũn, lại ngã ngồi xuống ghế.
Hề Phong giật mình: "Sao thế?"
Tưởng Càn chống tay vào ghế đứng dậy lần nữa: "Em... đi vệ sinh cái."
Vừa đi được hai bước, bị Hề Phong nắm cổ tay kéo lại: "Đừng đi nữa, muốn xem thì đưa em vào phòng ngủ xem."
Yết hầu Tưởng Càn chuyển động: "Hả? Không phải, từ từ... Á! Hề Phong!"
Sự dịu dàng của Hề Phong biến mất trong nháy mắt.
Sự phản kháng của một Omega đối với Alpha chẳng bõ bèn gì, Tưởng Càn bị lôi vào phòng ngủ, cửa đóng "rầm" một cái.
Đồng Xu trên ghế sofa bực bội lắc đầu, chẳng hiểu nổi loài người, làm phiền giấc ngủ của mèo con.
—
Editor: Thiệt ra còn 1 chương phiên ngoại nữa, tác giả viết sau 1 năm kết thúc bộ này, thành ra tui cũng không kiếm được trang nào có raw để edit hết. Tác giả có set vip nên tui chịu. Xem như kết thúc ở đây nhé. Nếu trong tương lai tui kiếm được raw thì tui edit chương cuối nha.
Để tui nói đôi lời tâm tình nè. Hmmm, bộ này thiệt sự rất nhẹ nhàng và ngọt ngào, thiệt sự rất thích, cảm giác tình yêu đẹp cái gì đâu á, đọc vào là muốn yêu đương liền. Có khá nhiều đoạn tui rất tâm đắc, cảm giác nó đời thường, nó bình dị, cuộc đời dịu dàng quá đỗi. Mong rằng mỗi chúng ta đều có một tình yêu đẹp, mong rằng cuộc đời dịu dàng với mình một chút. Chúc cho chúng ta đều hạnh phúc. Tạm biệt Hề Phong và Tưởng Càn nhé!
