Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 52: Ngoại Truyện 3 - Thế Giới Abo Kỳ Lạ (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:30

Editor: Yang Hy

Tưởng Càn bị đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông báo thức như thường lệ.

Ngồi dậy ngẩn ngơ hai phút, rồi vươn vai một cái thật sảng khoái, cả người trên được kéo giãn ra, đầu óc cũng như được khởi động lại. Sau đó, Tưởng Càn ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng.

Tưởng Càn quay đầu, ánh mắt lướt qua giường, chẳng có gì khác lạ, cậu và Hề Phong cũng không có thói quen xịt nước hoa lên giường, tối qua cũng không mang gì lên giường. Lại ngửi kỹ, mùi hương này đúng là từ trên giường tỏa ra, hoặc là nói... Tưởng Càn nghiêng đầu ghé sát mũi vào vai mình, hình như là từ chính người mình tỏa ra.

Nhưng Tưởng Càn không để ý lắm, thậm chí còn hí hửng nghĩ sao ngủ một giấc dậy lại có mùi thơm cơ thể thế nhỉ?

Báo thức của Hề Phong thường sớm hơn cậu mười phút, lúc Tưởng Càn ra khỏi phòng ngủ thì Hề Phong vừa rửa mặt xong, đang đứng ngoài ban công phơi khăn mặt. Tưởng Càn không nhịn được, hành động hít hà này hình như là một thói quen, nhưng Tưởng Càn hoàn toàn quên mất mình có thói quen này từ bao giờ, hít hít mũi lại ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng trên người Hề Phong.

Tưởng Càn ngửi một lúc lâu: "Kem đ.á.n.h răng của anh dính vào áo à?"

Hề Phong cúi đầu nhìn: "Hửm? Đâu có."

Tưởng Càn bảo: "Người anh toàn mùi bạc hà."

Hề Phong nhướng mày: "Anh cũng thấy thế."

Tưởng Càn vô thức cọ cọ vào người Hề Phong: "Nhưng thơm phết."

Sau đó, Hề Phong do dự hỏi: "Sao người em lại có mùi... dưa hấu thế?"

Tưởng Càn vỗ trán: "Bảo sao em thấy mùi này quen quen, hóa ra là mùi dưa hấu."

Hề Phong lại ngửi kỹ: "Giống mùi bánh kem dưa hấu hơn, ăn vụng à?"

Tưởng Càn lập tức chối: "Em không có!"

Học kỳ một năm tư, Tưởng Càn đang dốc toàn lực ôn thi cao học trong căn nhà thuê, nếu không có việc gì đặc biệt thì hai người gần như không về trường. Hôm nay Hề Phong cần về trường làm một số giấy tờ, Tưởng Càn cũng thấy mấy hôm rồi không về trường, phải ra ngoài hít thở không khí trong lành chút, hai người mới cùng nhau về.

Nhưng lạ lùng là, hai người đi song song trên đường, cứ thi thoảng lại nhận được những ánh mắt khó hiểu.

Tưởng Càn bị nhìn đến mức cả người khó chịu, quay sang hỏi Hề Phong: "Em làm sao à? Em mặc quần sịp ra ngoài à?"

Hề Phong bị cậu chọc cười: "Không có."

Đến khi hai người vào trường, Hề Phong đi đến tòa nhà văn phòng, Tưởng Càn muốn về ký túc xá lấy ít đồ, kết quả đến trước cửa ký túc xá, cậu sốc nặng khi phát hiện cửa ký túc xá thế mà lại lắp cửa kiểm soát ra vào. Hả? Chuyện này từ bao giờ thế? Tưởng Càn lôi thẻ sinh viên ra, quẹt một cái "tít", cửa kiểm soát bỗng nhiên báo đỏ, kêu "tít tít tít" inh ỏi, bác bảo vệ từ trong phòng trực lao ra hét: "Ai đấy! Ai đấy! Cậu sinh viên này làm sao thế, đây là ký túc xá Alpha, ký túc xá của mình ở đâu mà cũng không nhớ à?"

Tưởng Càn: "Hả?"

Ký túc xá, Alpha?!

Tưởng Càn đứng ngẩn người tại chỗ một lúc lâu, lẳng lặng mở điện thoại, tìm kiếm nhóm chat ký túc xá 219 trên Wechat. Đệt, làm gì có cái nhóm nào tên này! Chuyện gì thế này, hôm nay dậy sai cách à, hay là đang nằm mơ? Tưởng Càn vẫn đang ngẩn người, bác bảo vệ nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, không nhịn được lải nhải vài câu: "Sinh viên ơi, lớn thế này rồi mà ý thức giới tính kém thế, một Omega mà lại chạy đến ký túc xá Alpha thế này, may mà hôm nay tôi cản lại, chứ để cậu lẻn vào được thì biết làm thế nào. Đến tìm bạn trai chứ gì?"

Tưởng Càn buột miệng: "Không phải, cháu ở đây mà?"

Bác bảo vệ không hề ngạc nhiên, ngược lại còn xua tay ra vẻ chuyện thường ở huyện: "Haizz, bọn trẻ bây giờ thoáng thật đấy, kiểu như cậu tôi gặp nhiều rồi, chắc chắn là đến tìm bạn trai. Bạn trai cậu cũng thật là, yên tâm để cậu đi một mình đến đây thế cơ à."

Tưởng Càn bắt đầu lờ mờ hiểu ra, tất nhiên cậu biết Omega, Alpha mà bác bảo vệ nhắc đến là gì, cậu từng đọc cả một tệp truyện ABO cơ mà. Nhưng! Tuy biết nghĩa là gì, nhưng cái thiết lập này cứ thế xuất hiện sờ sờ trong cuộc sống của mình, chuyện này vẫn quá sức tưởng tượng.

Tưởng Càn xin lỗi bác bảo vệ, hứa sẽ không tái phạm nữa, rồi ngồi phịch xuống ghế dài trước cửa ký túc xá, mở điện thoại lên tìm kiếm Confession trường.

"Á á á á á các chị em ơi tối qua tôi gặp JHX ở cửa nhà tắm, trơ mắt nhìn cậu ấy rẽ vào nhà tắm nam Alpha, nhưng vẫn ngửi thấy một chút mùi của cậu ấy, tôi cảm thấy mùi đó lạnh lắm, thoang thoảng tôi không ngửi ra mùi cụ thể tức ch.ết đi được huhuhu."

"Chào Confession, mời Confession ăn một hộp bánh sữa đậu nành, mình muốn hỏi mọi người dùng t.h.u.ố.c ức chế hãng nào thế, mình là Omega, trước đây toàn dùng của nhà FX, dùng tốt nhưng đắt quá, mọi người có loại nào rẻ hơn không ạ!"

"Phốt một tên biến thái chuyên ăn trộm quần lót bên ngoài ký túc xá nữ Omega, chỉ chụp được bóng lưng, nhưng bọn tôi sẽ báo cảnh sát trích xuất camera, tốt nhất là mày tự giác ra xin lỗi đi! Nếu không đợi bọn tao báo cảnh sát trích xuất camera thì cũng tìm ra mày thôi, lúc đấy thì mày xong đời!"

Tưởng Càn thoát khỏi không gian Confession, xác nhận lại lần nữa, đây đúng là Confession trường, và chỉ có một Confession này thôi. Thế giới quan của cậu bị đả kích dữ dội, đột nhiên lại ngửi thấy mùi thơm trên người mình – bánh kem dưa hấu. Từ từ, từ từ, hả? Mùi thơm?

Đây cmn chẳng lẽ là mùi pheromone của cậu à?

Tưởng Càn ngồi trên ghế dài xem điện thoại nửa tiếng đồng hồ, xem từ Confession đến tin tức xã hội, buộc phải chấp nhận một sự thật, có lẽ cậu đã xuyên không đến thế giới song song, thế giới song song thiết lập ABO. Ở thế giới này, nam Omega và Alpha đương nhiên không thể ở chung ký túc xá, cho nên phòng 219 của cậu chưa từng tồn tại.

Ngay sau đó, Tưởng Càn lại nghĩ đến Hề Phong, vậy cậu và Hề Phong quen nhau kiểu gì? Đợi chút, Hề Phong ở đây là Hề Phong nào? Tưởng Càn nhanh ch.óng nhớ lại sáng nay cậu và Hề Phong hỏi nhau về mùi trên người đối phương, hình như cả hai đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hề Phong cũng xuyên không cùng cậu?

Thế thì tốt, Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm.

Tưởng Càn nhắn tin cho Hề Phong, nhưng chắc giờ này Hề Phong không xem điện thoại, mãi không thấy trả lời.

Tưởng Càn kinh nghiệm đọc truyện phong phú, người cậu cứ tỏa mùi thế này nguy hiểm lắm, vãi chưởng! Hèn chi sáng nay đi đường ai cũng nhìn hai đứa, hóa ra là hai đứa ra đường không xịt t.h.u.ố.c ức chế, cứ thế hiên ngang mang cả người đầy pheromone đi dạo phố.

Ch.ết vì quê! Ch.ết thật chứ đùa!

Thế là Tưởng Càn lao như bay đến bệnh viện trường: "Chào bác sĩ, cho em hai chai t.h.u.ố.c ức chế."

Bác sĩ đi vào kho t.h.u.ố.c: "Lấy loại nào?"

Tưởng Càn: "Ờ... tầm giá bao nhiêu ạ?"

Bác sĩ cúi người nhìn Tưởng Càn một cái, dường như thấy câu hỏi này kỳ quặc, tất nhiên là kỳ quặc rồi! Thuốc ức chế là thứ ai cũng dùng từ lúc phân hóa, nhãn hiệu giá cả đều nằm lòng, làm gì có ai lớn tướng thế này rồi còn hỏi giá cả thế nào chứ!

Bác sĩ trả lời: "Loại rẻ mấy chục cũng có, loại đắt nhất ba trăm."

Tưởng Càn trợn tròn mắt: "Hả? Đắt thế ạ?" Trong truyện ABO có bảo t.h.u.ố.c ức chế đắt thế đâu!

Biểu cảm của bác sĩ càng kỳ quặc hơn: "Bao năm nay vẫn giá này mà em, em lần đầu đến bệnh viện trường mua à?"

Tưởng Càn hắng giọng: "À, dạ, trước đây em toàn... mua trên mạng." Cái này chắc mua trên mạng được chứ nhỉ?

Bác sĩ lúc này mới vỡ lẽ: "Trên mạng nhiều hàng trôi nổi lắm, rẻ cũng có, trong trường tất nhiên không thể bán hàng trôi nổi được, em nói đúng không?"

Tưởng Càn nhắm mắt: "Thế... lấy loại tầm một trăm đi ạ, cho em hai chai, loại không mùi nhé."

Lấy được t.h.u.ố.c ức chế Tưởng Càn xịt lấy xịt để lên người, mùi thơm ngọt ngào kia thật sự biến mất, thần kỳ thật?! Hề Phong vẫn chưa trả lời tin nhắn, Tưởng Càn đứng đợi bên ngoài tòa nhà văn phòng, bắt đầu lướt danh sách bạn bè, may quá, thế giới song song này cũng không đến nỗi quá khác biệt, danh sách bạn bè Tưởng Càn gần như đều nhận ra, bạn cùng lớp chắc không thay đổi, cũng có vài người không quen, hoàn toàn không có ấn tượng.

Một lát sau, tin nhắn của Hề Phong hiện lên: "Anh biết rồi, em đang ở đâu?"

Tưởng Càn trả lời ngay: "Xong việc chưa? Em đang ở dưới lầu, ra là thấy em ngay."

Hai phút sau Hề Phong đi ra, thấy Tưởng Càn xách một cái túi nilon, vội vàng lôi một chai xịt từ bên trong đưa cho anh: "Nhanh nhanh nhanh, t.h.u.ố.c ức chế."

Hề Phong không nhận, trông có vẻ bất lực: "Xịt rồi, vừa nãy ở văn phòng, thầy giáo nói bóng gió với anh, bảo chú ý vấn đề cá nhân, t.h.u.ố.c ức chế vẫn phải dùng. Anh đành bảo anh quên, mượn tạm một chai ở văn phòng."

Tưởng Càn trưng ra vẻ mặt như trời sập: "Anh, có phải em đang mơ không?"

Biểu cảm của Hề Phong bình tĩnh hơn nhiều, thậm chí còn đưa tay vòng ra sau gáy Tưởng Càn, ấn ngón tay vào một chỗ nào đó: "Em nói xem?"

Chân Tưởng Càn suýt nhũn ra, cả người nhảy dựng lên lùi lại mấy bước: "Vãi chưởng!"

Cậu quên béng mất chuyện này, tuyến thể, thế là bây giờ cậu có tuyến thể rồi à? Cái thứ này, không phải chứ, nhạy cảm thế sao? Chỉ ấn nhẹ một cái mà đã... thế á?

Hề Phong bị hành động của cậu chọc cười, Tưởng Càn đen mặt: "Em thấy anh chơi vui vẻ quá nhỉ."

Hề Phong nhướng mày: "Đến đâu hay đến đó."

Tưởng Càn nghiến răng: "Anh thì an tâm rồi, em còn phải ôn thi đây này!"

Tưởng Càn nhảy nhót xong lại vô thức đưa tay sờ sờ sau gáy, sờ thấy thừa ra một miếng thịt mềm mềm, hơn nữa tự mình sờ thì chẳng có cảm giác gì. Cảm giác nhũn chân vừa nãy dường như vẫn còn đọng lại trên người Tưởng Càn, trong đầu cậu không ngừng hiện lên đủ loại truyện ABO, nếu đúng như trong tiểu thuyết nói, pheromone của cậu không kiểm soát được cứ tỏa ra ngoài, có phải là do dạo này hai người không tiến hành... đ.á.n.h dấu không?

Tưởng Càn lặng lẽ liếc nhìn Hề Phong, Hề Phong ở thế giới song song này nhịn giỏi thế à?

Nghĩ đến đây, cậu lại không kiểm soát được bản thân, xem nhiều tài liệu quá rồi, giờ tưởng tượng ra cũng chẳng gặp trở ngại gì, đỏ bừng cả tai. Tưởng Càn tự mắng mình: Nghĩ cái gì thế Tưởng Càn! Xuyên không rồi mà còn rảnh rỗi nghĩ mấy cái linh tinh này!

Tưởng Càn hít sâu một hơi, quay đi chỗ khác để che giấu: "Ừm, ờ, việc của anh xong chưa? Em vốn định về ký túc xá một chuyến, giờ không có 219 rồi, em còn chẳng biết ký túc xá của mình ở đâu, thôi bỏ đi. Về nhà hay đi đâu?"

Hề Phong ném lại hai chữ: "Về nhà."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.