Trăm Lần Gặp Lại Vẫn Yêu - Chương 1
Cập nhật lúc: 14/09/2026 13:04
1.
"Nếu công chúa không nghe rõ, thần có thể nói lại một lần nữa."
"Xin người, tự trọng."
Tạ Thức Ngôn hơi nhấn mạnh vào hai chữ cuối cùng.
Ta không thể tin nổi hai mắt mình, gần như tay chân cùng dùng, túm c.h.ặ.t lấy hắn.
Hay nói đúng hơn, là ôm lấy hắn.
"Hàm Chương! Ngươi mau buông tay cho trẫm! Còn ra thể thống gì nữa!"
Giọng phụ hoàng vừa kinh ngạc vừa giận dữ cũng truyền đến từ phía sau.
Nhưng ta chẳng màng đến bất cứ điều gì.
Nhìn Tạ Thức Ngôn trước mắt, ta âm thầm hạ quyết tâm.
Lần này, bất kể chuyện gì xảy ra, ta cũng phải nắm c.h.ặ.t lấy Tạ Thức Ngôn.
Giống như lúc này đây.
Ta không muốn bỏ lỡ hắn thêm một lần nữa.
Quan trọng nhất là, ta còn muốn hoàn thành những tâm nguyện năm xưa chưa từng thực hiện được.
Dù khó khăn đến đâu, ta cũng phải dốc sức thử một lần.
Nếu có thể, những kẻ từng khiến ta chịu đựng đau khổ, ta cũng muốn lần lượt đáp trả từng người.
Chỉ có như vậy, mới xem như không phụ lòng kiếp sống mới này.
Chỉ là, tình ý giữa đôi mày của Tạ Thức Ngôn trước mắt đã biến mất không còn dấu vết.
Trên gương mặt ôn nhuận ấy, khi nhìn về phía ta, không còn chút ý cười nào.
Thay vào đó, chỉ còn lại vẻ chán ghét thấp thoáng.
Trong đôi mắt hắn, ta nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn, luống cuống của chính mình.
"Ta không."
"Dù ngươi có nói thêm một trăm lần nữa, lần này ta cũng sẽ không buông tay."
Khó khăn lắm ta mới được sống lại một lần.
Khó khăn lắm... cuối cùng ta cũng gặp lại hắn, sao ta có thể cứ thế mà bỏ qua được?
Tạ Thức Ngôn dường như vô cùng bất đắc dĩ.
Bởi vì ống tay áo bị ta nắm c.h.ặ.t, thân thể hắn không thể không lùi về sau, tựa như cũng cực kỳ mâu thuẫn với việc ta chạm vào hắn.
Hắn vẫn nho nhã lễ độ, nhưng lại lạnh nhạt xa cách:
"Người trong lòng của thần là một người hay ghen, lại còn rất dễ khóc.
"Hôm nay công chúa kéo tay thần như vậy, đợi thần trở về, e rằng nàng ấy lại phải làm loạn với thần rất lâu.
"Xin công chúa giơ cao đ.á.n.h khẽ."
Nói xong, Tạ Thức Ngôn lạnh lùng nhìn ta.
Thấy ta vẫn không nhúc nhích, cuối cùng hắn cũng mất hết kiên nhẫn, từng ngón từng ngón bẻ tay ta ra.
Sức lực của hắn thật lớn.
Đau đến mức nước mắt ta tuôn rơi.
2.
Không ngờ Tạ Thức Ngôn lại có người trong lòng.
Nàng là ai?
Cổ họng ta nghẹn đắng.
Ta và Tạ Thức Ngôn từng là phu thê suốt ba năm.
Rõ ràng là người đầu gối tay ấp, vậy mà ta lại chẳng biết hắn thích gì, chán ghét điều gì.
Năm đó, ta bị Bùi Giang Chiếu lột da, c.h.ế.t trong t.h.ả.m trạng vô cùng thê t.h.ả.m, rồi giữa ánh mắt lạnh lùng cùng những lời cười nhạo của bách tính, ta trở thành một cô hồn dã quỷ.
Mấy năm phiêu đãng giữa không trung ấy, ta mới lần đầu nhìn rõ, Tạ Thức Ngôn rốt cuộc là người như thế nào.
Ta không cam lòng, tiếp tục truy vấn:
"Ngươi... Đã thích người khác từ khi nào?"
Ta lại hỏi: "Người ngươi thích rốt cuộc là ai?"
Tạ Thức Ngôn sững người.
"Chuyện này dường như không liên quan đến công chúa."
Ta nhìn chằm chằm vào khóe môi đang căng cứng của hắn, nụ cười có phần miễn cưỡng.
"Sao lại không liên quan?"
"Bản công chúa coi trọng ngươi."
Bàn tay ta siết c.h.ặ.t thành quyền dưới ống tay áo rộng lớn.
"Tạ Thức Ngôn, ngươi phải cưới ta."
3.
"Trưởng công chúa chính là đệ nhất mỹ nhân Thượng Kinh, dung mạo tuyệt sắc, ham mê nam sắc, tính tình dâm đãng, phóng túng thành tính."
Kiếp trước, mỗi khi bách tính ngoài phố nhắc đến ta, chẳng qua cũng chỉ xoay quanh mấy câu ấy.
Khi đó, Tạ Thức Ngôn liên trúng tam nguyên, lại có dung mạo cực kỳ xuất chúng, trong khoảng thời gian ngắn, danh tiếng ở Thượng Kinh không ai sánh bằng.
Phụ hoàng đích thân điểm Trạng Nguyên tại điện Thái Hòa.
Ngày hôm ấy, Tạ Thức Ngôn dung nhan tuyệt sắc, khoác một thân bạch sam, đứng giữa trời quang như trăng sáng, tựa tiên nhân giáng thế.
Hắn chưa kịp chờ thánh chỉ bổ nhiệm, đã phải đợi đến chiếu chỉ tứ hôn trước.
Trưởng công chúa Hàm Chương mang tiếng xấu rõ ràng, lại được gả cho đệ nhất lang quân Thượng Kinh, chẳng biết đã khiến bao nhiêu nữ t.ử chốn khuê phòng tan nát mộng xuân.
Còn ta và Tạ Thức Ngôn, tựa như hai đầu dây thừng bị cưỡng ép buộc c.h.ặ.t vào nhau.
Đêm tân hôn hôm ấy, Tạ Thức Ngôn ôm theo gối, dọn ra khỏi tẩm cư của ta.
"Nghe nói trong phủ công chúa có rất nhiều nam sủng. Đêm dài cô quạnh, ba mươi hai vị mãnh tướng ấy, hẳn càng có thể khiến điện hạ được thoải mái."
"Điện hạ, xin hãy chú ý giữ gìn thân thể."
Hắn buông lời châm biếm rồi xoay người rời đi.
Trong lòng ta thầm nghĩ, đây chẳng phải đang mắng ta không biết xấu hổ hay sao.
Ta và Tạ Thức Ngôn cũng từ đó mà kết thành mối thù.
Ta vẫn luôn cho rằng hắn vô cùng chán ghét ta.
Khi ấy ta chưa từng nghĩ tới, về sau, cũng chính người ấy lại vì ta mà thu nhặt hài cốt, vì ta mà hộ tống linh cữu đưa tiễn.
Hắn ôm thân thể m.á.u thịt lẫn lộn của ta giữa cửa chợ, khóc đến tê tâm liệt phế.
Nước mắt của Tạ Thức Ngôn nóng bỏng vô cùng.
Những giọt nước mắt nóng hổi ấy, tất cả đều rơi xuống người ta.
Hắn đã nói gì nhỉ?
À, đúng rồi.
Trong đôi mắt hắn tràn ngập lưu luyến, hắn đau lòng nói:
"A Vũ, ngoan nào, nàng mở mắt nhìn ta thêm lần nữa, được không?"
"A Vũ, ta đến muộn rồi, xin lỗi nàng, xin lỗi nàng."
Vì ta, hắn còn làm rất nhiều chuyện, thậm chí không tiếc lấy m.á.u nơi tim mình luyện thành một ngọn đèn chiêu hồn, ngày đêm ở bên cạnh ta.
Tạ Thức Ngôn khi ấy, liều mạng muốn ta trở về.
Bây giờ, ta đã trở về rồi.
Vậy mà hắn lại thích người khác.
