Trăm Lần Gặp Lại Vẫn Yêu - Chương 2
Cập nhật lúc: 14/09/2026 13:04
4.
"Tạ Thức Ngôn, ngươi nhất định phải cưới ta."
Ta cố chấp lặp lại một lần nữa.
Bốn phía lập tức xôn xao.
"Nếu ngươi không cưới ta, ngươi vừa ý cô nương nhà nào, ta sẽ lập tức đón cô nương nhà đó vào phủ công chúa, để nàng ấy cả đời thủ tiết vì ta."
"Nếu ngươi không cưới ta, vậy thì ngươi cũng vĩnh viễn đừng hòng cưới nàng ấy."
Sắc mặt Tạ Thức Ngôn trở nên vô cùng khó coi.
"Điện hạ, giữa ngươi và ta vốn không quen biết, hà tất phải làm đến mức này?"
Đời này, dường như hắn càng thêm chán ghét ta.
Phụ hoàng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, lớn tiếng quát mắng, ngăn lại trò khôi hài này.
Tay ta vô lực rũ xuống.
Đợi đến khi được cung nhân dìu trở về chỗ ngồi, ta lại nghe thấy phụ hoàng khẽ thở dài từ ghế chủ tọa.
"Vốn dĩ trẫm định nhân dịp cung yến lần này, tuyên bố hôn sự của Hàm Chương trưởng công chúa.
"Chỉ là Hàm Chương say rượu thất nghi, quả thực khiến trẫm thất vọng.
"Người ta thường nói nữ nhi lớn rồi không thể giữ mãi trong nhà... Xem ra viên ngọc quý trong tay trẫm, quả thật nên sớm giao vào tay khanh rồi."
Cái gì?!
Ta đột nhiên ngẩng đầu.
Phụ hoàng muốn ta gả cho ai?
Ta thấy ánh mắt người dừng lại trên một người.
Người nọ đang quỳ rạp dưới đất.
Đến khi ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, ta cuối cùng cũng thấy rõ gương mặt hắn.
Con trai của Đại tướng quân, Bùi Giang Chiếu.
Kiếp trước, trong mắt người ngoài, hắn vì ta mà không tiếc đoạn tuyệt với người nhà, nhất quyết vào phủ công chúa làm trai lơ.
Nhưng về sau, cũng chính hắn đã mưu phản, đích thân sát hại cả nhà ta, còn lột da ta.
Ta cúi đầu xuống.
Bàn tay gắt gao nắm c.h.ặ.t chén rượu, khẽ run rẩy.
Ta đang sợ hãi.
Vậy rốt cuộc là sai ở đâu?
Lần này, vì sao ta lại bị ban hôn cho Bùi Giang Chiếu, mà không phải gả cho Tạ Thức Ngôn?
Khi Bùi Giang Chiếu nhìn về phía ta, trong mắt hắn tràn ngập niềm vui sướng, tựa như đối với ta tình sâu nghĩa nặng đến nhường nào.
Hắn diễn thật giống, đến cả phụ hoàng cũng bị hắn lừa qua.
Bùi Giang Chiếu quỳ rạp dưới đất, tiếp tục nói:
"Thần đã ngưỡng mộ công chúa từ lâu, kính mong Thánh Thượng thành toàn!"
5.
Mẫu thân ruột của Bùi Giang Chiếu là người phiên bang, vì vậy ngay từ khi sinh ra, hắn đã có một đôi mắt dị sắc vô cùng xinh đẹp.
Những năm ở phủ công chúa, hắn đã dùng thân thế thê t.h.ả.m cùng dáng vẻ khúm núm trước ta để lừa gạt ta.
Mãi đến trước khi c.h.ế.t, Bùi Giang Chiếu mới ghé bên tai ta, nói hết toàn bộ chân tướng.
Hắn vì muốn thao túng ta, mượn danh nghĩa của ta âm thầm chiêu binh mãi mã, bồi dưỡng thế lực cho bản thân, đồng thời gieo tâm cổ vào người ta.
Sở dĩ ta và hắn "lâu ngày sinh tình", hoàn toàn là do tác dụng của cổ trùng ấy.
Ta gắt gao nhìn chằm chằm người đang quỳ trên mặt đất.
Một lúc lâu sau, ta khẽ cười thành tiếng:
"Vậy ngươi ái mộ ta đến mức nào? Bùi tiểu công t.ử, hiện giờ hãy chứng minh cho ta xem."
Ta đột nhiên rút thanh đao bên cạnh thị vệ, ném xuống trước mặt Bùi Giang Chiếu.
"Gần đây ta đang thiếu một tấm da người để làm giấy vẽ, chi bằng ngươi nghĩ cách giúp ta đi."
Hắn sững sờ tại chỗ, dường như hoàn toàn không ngờ ta sẽ đột nhiên làm như vậy.
"Thiếu một tấm da người để làm giấy vẽ."
Năm đó, khi Bùi Giang Chiếu giám hình ta, hắn cũng đã nói như thế.
Hắn nói ta là đệ nhất mỹ nhân Thượng Kinh, vậy nên phải dùng chính tấm da mỹ nhân này của ta để vẽ nên giang sơn xã tắc đồ của hắn, lưu truyền cho thiên hạ thương sinh.
Nhưng Bùi Giang Chiếu lột da ta, chẳng qua chỉ vì muốn lấy cổ trùng ra, sợ rằng tâm cổ sẽ phản phệ.
Giờ phút này, nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, một lần nữa nhìn thấy gương mặt ấy, dạ dày ta vậy mà không nhịn được cuộn trào.
Ta chỉ muốn nôn.
Mối hận khắc cốt ấy trộn lẫn với nỗi sợ hãi mơ hồ, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ta đau nhói.
Bùi Giang Chiếu cụp mắt, khàn giọng đáp:
"Nếu công chúa muốn dùng da người vẽ tranh, thần nguyện vì người mà m.á.u chảy đầu rơi."
Nói xong, hắn đưa tay nhặt thanh đao dưới đất.
Ta nhấc tà váy lên, nhẹ nhàng bước tới, giẫm lên bàn tay với những khớp xương rõ ràng của hắn.
"Ôi, ngươi đừng vội chứ."
Bùi Giang Chiếu vốn rất giỏi giả vờ giả vịt như vậy.
Hắn chắc chắn rằng trước mặt bao nhiêu người, ta căn bản sẽ không làm gì được hắn.
Nhưng ta lại càng không muốn để hắn được như ý.
"Ngẩng đầu lên."
Gương mặt tuấn tú như ngọc được nâng lên, đôi mắt dị sắc tựa mắt mèo lập tức lọt vào tầm mắt ta.
Ta đưa một tay nâng cằm Bùi Giang Chiếu, khẽ cau đôi mày.
"Quả thực lớn lên không tệ."
"Chỉ là trai lơ trong phủ ta đều là tuyệt sắc, trong đó không thiếu những người mang tuyệt kỹ. Ngươi chỉ dựa vào gương mặt này mà muốn trở thành người mới được sủng ái trong phủ, không khỏi quá dễ dàng rồi."
Sắc mặt Bùi Giang Chiếu khẽ biến.
Giữa vẻ kinh nghi bất định của hắn, ta vẫn thản nhiên ung dung:
"Trai lơ e rằng ngươi không làm nổi."
"Nếu làm phiên nô, ngược lại còn miễn cưỡng chấp nhận được."
Bầu không khí hoàn toàn đông cứng, không biết là ai đã hít vào một hơi.
Phiên nô.
Trong giới vương tôn hậu duệ quý tộc ở Thượng Kinh, ai nấy đều tranh nhau giành lấy nô bộc phiên bang, giá trị liên thành.
Sở hữu một nô bộc có huyết thống hiếm hoi như vậy, chính là biểu tượng cho thân phận và địa vị.
Mà ta là đích trưởng nữ của đương kim Thánh Thượng, cũng là vị công chúa đầu tiên từ khi khai triều được đặc biệt miễn lễ quỳ lạy, xây dựng hành cung.
Phụ hoàng ban cho ta ân sủng cùng quyền thế, khiến ta vốn chẳng cần dùng cách này để chứng minh điều gì.
Nhưng lần này, ta vẫn cười tủm tỉm, chờ đợi câu trả lời của Bùi Giang Chiếu.
Thấy hắn không nói gì, ta vỗ nhẹ lên vai hắn:
"Được rồi, chỉ là đùa ngươi một chút thôi. Bùi tiểu công t.ử sẽ không tức giận đấy chứ?"
Giọng hắn vẫn bình tĩnh, quay mặt sang một bên, đáp:
"Chưa từng."
Đạp lên thể diện của hắn dưới chân, quả thực thú vị vô cùng.
Trong lòng ta dâng lên khoái ý, thong thả xoay người.
Nào ngờ lại bất chợt chạm phải đôi mắt dò xét của Tạ Thức Ngôn.
