Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 216: Ưu Tư Quá Độ

Cập nhật lúc: 31/12/2025 21:02

Vệ Tuyết Kỳ lắc đầu:

“Mẫu thân tưởng rằng đã nhiều năm trôi qua, ta đã quên mất, người cũng nghĩ rằng ta không biết phụ thân của ta là ai.”

Tần Kim Chi nhìn viền mắt đỏ hoe của Vệ Tuyết Kỳ, khẽ gật đầu:

“Ngươi có biết vì sao mẫu thân ngươi lại chấp nhận để ngươi ở lại bên cạnh ta không?”

Vệ Tuyết Kỳ đáp ngay lập tức:

“Bởi vì quận chúa có khí chất ngọa long. Lúc rời đi, mẫu thân ta từng nói, bà ấy đã gặp qua rất nhiều người, trong Đại Tấn này, chẳng có mấy kẻ có thể khiến mẫu thân ta khâm phục, quận chúa chính là một trong số đó.”

Tần Kim nhặt một quả, c.ắ.n một miếng, rồi ngả người ra sau. Một chân nàng co lại, đặt lên xích đu.

Xích đu khẽ lay động, Tần Kim Chi bật cười:

“Mẫu thân ngươi chỉ hy vọng ngươi có thể sống bình an. Nay bà ấy đã theo ta, nên dù có xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ bảo hộ ngươi.”

Vệ Tuyết Kỳ mở to mắt. Dù Vệ Huyên luôn bận rộn chuyện ở Thương bang, nhưng chưa bao giờ thiếu đi sự quan tâm với nàng.

Các tiểu thư thế gia có gì, nàng cũng sẽ có thứ đó, dù là cẩm y hoa phục, hay trân mỹ sơn hào. Biết nàng yêu thích hội họa, mẫu thân còn bỏ ra trọng kim mời danh sư đến dạy.

Mẫu thân luôn dốc hết khả năng mang cho nàng những điều tốt nhất. Nhưng càng như thế, nàng càng cảm thấy áy náy, càng cảm thấy căm hận!

Nửa thân trên của Vệ Huyên phủ đầy vết bỏng dữ tợn. Đó là vết thương để lại khi mẫu thân cứu nàng. Nếu không phải vì nàng nhẹ dạ, tin lời kẻ kia mà rời khỏi Thương bang, sao ông ta có cơ hội làm hại mẫu thân?

Thế nhưng, mẫu thân chưa từng trách nàng, chỉ nói rằng nàng là bảo vật do trời cao ban tặng. Vậy nên, nàng nhất định phải tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ông ta!

Tần Kim Chi đung đưa xích đu:

“Ngươi có biết vì sao thân thể ngươi lại yếu ớt như thế không?”

Vệ Tuyết Kỳ thoáng ngẩn người, không hiểu lắm.

Tần Kim Chi nhướng mày:

“Vì ngươi ưu tư quá độ. Mong muốn báo thù đã chiếm trọn trái tim ngươi. Nếu cứ như vậy, e rằng ngươi khó mà sống qua tuổi đôi mươi.”

Vệ Tuyết Kỳ sững sờ. Khi ở Thiên Điểu ty ngày trước, nàng đã từng được Lưu thái y bắt mạch theo lời A Man. Khi ấy, Lưu Y Y cũng đã nói thân thể nàng suy yếu là do ưu tư quá độ.

Nàng có chút không cam lòng:

“Quận chúa muốn khuyên ta từ bỏ việc báo thù sao?”

Tần Kim Chi khẽ cười:

“Ai mà chẳng có kẻ thù. Ngươi muốn báo thù thì cứ việc báo thù. Nhưng tiền đề để báo thù là phải còn sống.”

Nàng cầm hạt quả trong tay, đứng dậy, tùy ý vung tay. Hạt liền găm thẳng vào thân cây ngoài viện.

“Chỉ cần ngươi đủ mạnh, báo thù chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.”

Vệ Tuyết Kỳ kinh hãi nhìn hạt quả ghim c.h.ặ.t vào thân cây. Càng kinh hãi hơn trước lời của Tần Kim Chi.

Đúng vậy, nếu nàng không sống nổi đến tuổi đôi mươi, mẫu thân sẽ đau lòng đến mức nào?

Cường đại, đúng rồi, phải trở nên cường đại.

Nàng phải mạnh mẽ như mẫu thân, như quận chúa! Bao nhiêu năm đau khổ, ưu tư, chẳng qua chỉ vì nàng quá yếu. Vệ Tuyết Kỳ hiểu rõ, với sự yếu ớt này, nàng không thể báo thù cho mẫu thân!

Nàng thống khổ, nàng tự trách. Nhưng nàng phải sống, phải mạnh mẽ! Nàng phải cùng mẫu thân chứng kiến đại nghiệp của quận chúa!

Nàng nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ kia! Nhưng ông ta không xứng đáng để nàng hi sinh tính mạng. Nàng là bảo vật của mẫu thân!

Tần Kim Chi nhìn sự biến đổi trong ánh mắt của Vệ Tuyết Kỳ, sau đó quay lại nằm trên xích đu:

“Từ ngày mai, hãy theo A Man bọn họ luyện võ. Không học nổi võ công thì học khinh công. Tóm lại là, phải học được chút bản lĩnh để tự bảo mệnh bản thân.

Như ngươi đã thấy, đi theo ta rất nguy hiểm. Nếu không có năng lực tự bảo vệ mình, e là ngươi không sống được đến ngày báo thù đâu.”

Vệ Tuyết Kỳ bật dậy:

“Đa tạ quận chúa chỉ điểm!”

Khi rời đi, bóng lưng nàng mang theo khí thế hiên ngang.

Tần Kim Chi cười nhạt:

“Tuổi nhỏ, dễ khuyên bảo, dễ dụ dỗ.”

Vân Tước bước ra, mỉm cười ra hiệu:

[Quận chúa tâm thiện, xem như cứu được mạng nàng.]

Tần Kim Chi nằm lại trên xích đu:

“Ta đâu phải là người tốt bụng. Năng lực của Vệ Huyên xuất chúng, tất nhiên sau này sẽ là cánh tay đắc lực của ta trên đường thủy.

Bà ấy chỉ có một nhi nữ, nếu một ngày bà ấy gặp bất trắc, Vệ Tuyết Kỳ sẽ kế thừa. Để một kẻ không có bản lĩnh ngồi vào vị trí đó, sẽ bị lũ quái vật dưới nước nuốt đến chẳng còn lấy mẩu xương.”

Vân Tước gật đầu tán đồng.

Khóe môi Tần Kim Chi mang nét giễu cợt:

“Chỉ là không ngờ, tiết độ sứ Hoài Nam lại có một câu chuyện thế này. Sao đám thế gia kia cứ thích dùng mỹ nhân kế vậy?

Ai là kẻ đem hai chữ ‘hồng nhan họa thủy’ gán cho nữ nhân? Ta thấy đám nam nhân kia cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu.”

Vân Tước lộ vẻ khinh thường:

[Một đám bẩn thỉu.]

Nàng đem số ngân lượng đã thu được trong ngày hôm nay giao cho Tần Kim Chi.

Tần Kim Chi xem xong, nói:

“Chia một nửa điều về Giang Nam cứu nạn. Ngoài ra, đã có có tin tức gì của huynh muội Trần Thi chưa?”

Vân Tước ra hiệu:

[Trần Tỏa gửi thư về, nói rằng đã đến Quan Trung, nhưng không thu hoạch được gì. Tuy nhiên, nàng khẳng định, Trần Thi đang ở đó!]

Dương thị đã bám rễ ở Quan Trung nhiều năm, trong tay còn có binh mã, nói là một tay che trời cũng chẳng sai. Việc không tìm được tung tích của Trần Thi cũng nằm trong dự liệu.

Đã không tìm thấy, vậy thì cứ để Dương gia tự dâng người ra. Tính thời gian, binh mã của Tiêu Chân hẳn là cũng sắp đến Quan Trung rồi.

Tần Kim Chi đứng dậy:

“Vân Tước, ngày mừng thọ tổ phụ ta từng nói sẽ đến phủ của lục hoàng thúc du ngoạn, vẫn chưa có dịp. Nay rảnh rỗi, chi bằng đêm nay đến đó một chuyến.”

Hai người vừa đi được mấy bước, Tần Kim Chi chợt dừng lại:

“Ngươi đi gọi thêm người.”

Vân Tước hỏi:

[Quận chúa muốn động thủ ngay đêm nay sao?]

Tần Kim Chi nhếch miệng cười:

“Động thủ gì chứ. Ta nhớ lục hoàng thúc đã từng nói, phủ của hắn có nhiều kỳ trân dị bảo. Vãn bối đến cửa, chẳng lẽ hắn không tặng chút lễ ra mắt sao?”

Vân Tước bật cười, hiểu ý.

Lục hoàng t.ử nhìn Tần Kim Chi xuất hiện trong phủ lúc giữa đêm, trong lòng mờ mịt:

“Kim Chi đến đây lúc nửa đêm thế này, không biết có việc gấp gì cần bàn với lục thúc sao?”

Tần Kim Chi ra vẻ nghiêm túc:

“Tất nhiên là có việc quan trọng.”

Tim Lục hoàng t.ử giật thót, chẳng lẽ là Trấn Bắc vương có điều muốn Tần Kim Chi truyền đạt? Nếu không thì, nàng đã không đến vào giữa đêm thế này.

Sắc mặt hắn cũng trở nên nghiêm nghị:

“Là chuyện gì?”

Tần Kim Chi bỗng nở nụ cười:

“Ngày mừng thọ tổ phụ, lục hoàng thúc đã nói rằng trong phủ có nhiều kỳ trân dị bảo, bảo ta khi nào có cơ hội thì ghé thăm. Vậy nên, ta đến rồi đây.”

Lục hoàng t.ử sững sờ. Đây… đây là việc quan trọng sao?

Hả? Có gì đó không đúng?

Sao lại có người đến xem bảo vật vào lúc nửa đêm thế này?

Tần Kim Chi nhướng mày:

“Lục hoàng thúc không hoan nghênh ta sao?”

Khóe miệng lục hoàng t.ử giật giật:

“Sao có thể chứ? Kim Chi đã có nhã hứng, đương nhiên lục thúc sẽ bồi tiếp.”

Con nha đầu này lại định giở trò quỷ gì nữa đây…

Tần Kim Chi theo lục hoàng t.ử vào kho cất giấu dị bảo.

“Này này này, lục hoàng thúc, vẫn là thúc giỏi. Bao nhiêu kỳ trân cổ thạch ở đây, ta đều chưa từng thấy qua!”

Lục hoàng t.ử cười ha hả:

“Nếu Kim Chi thích thứ gì, cứ nói với lục thúc, lục thúc sẽ tặng ngươi.”

Tần Kim Chi quay đầu, nở nụ cười quỷ dị:

“Lời này của lục hoàng thúc, là thật chứ?”

Mí mắt lục hoàng t.ử giật mạnh. Hắn đã nói sai gì sao?

Nhưng lời đã thốt ra, chẳng qua là mấy món đồ cổ, hắn đủ khả năng bỏ ra.

Tần Kim Chi quay đầu bảo Vân Tước:

“Ra ngoài gọi người vào.”

Ngay sau đó, khi Tần Kim Chi gần như dọn trống một nửa kho của lục hoàng t.ử, nàng bất chợt quay đầu nhìn hắn:

“Lục hoàng thúc, có phải ta đã lấy hơi nhiều rồi không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.