Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 217: Lạc Mất Một Người

Cập nhật lúc: 31/12/2025 21:02

Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, thì giờ phút này, lục hoàng t.ử đã g.i.ế.c Tần Kim Chi hàng trăm lần rồi.

Hắn nghĩ bụng, sao con nhóc thối này lại đột nhiên mò đến đây. C.h.ế.t tiệt, đúng là đến tận cửa để cướp bóc mà!

Lục hoàng t.ử c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nói:

“Làm sao có thể, Kim Chi thích là được…”

Câu còn chưa dứt, Tần Kim Chi đã cướp lời:

“Ta đều thích cả!”

Nàng chỉ vào những báu vật ở phía bên kia, nói:

“Vân Tước, mấy thứ đó cũng mang hết về phủ cho ta!”

Thân thể lục hoàng t.ử chao đảo, trước mắt tối sầm.

Tần Kim Chi quay đầu, cười toe toét nói:

“Ta đã nói rồi, trong tất cả các vị hoàng thúc, chỉ có lục hoàng thúc là thương ta nhất.”

Lục hoàng t.ử hít sâu một hơi, gượng cười:

“Dĩ nhiên rồi.”

Tần Kim Chi vờ như không thấy ánh mắt muốn g.i.ế.c người của hắn, tiếp tục nói:

“Những bảo vật này, đợi ta về phủ sẽ từ từ thưởng thức, lục hoàng thúc, chúng ta nên bàn chuyện chính sự rồi.”

Lục hoàng t.ử cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:

“Được.”

Tần Kim Chi ngồi xuống một bên, vô cùng tự nhiên mà nói với hạ nhân trong phủ lục hoàng t.ử:

“Mang cho ta một ấm Xích Nha Tiêm, là loại trà mà lục hoàng thúc thích uống nhất đó.”

Lục hoàng t.ử giật thót, đúng là hắn thích loại trà này, nhưng ngoài mẫu phi, chẳng có mấy người biết chuyện.

Sao Tần Kim Chi lại biết được?

Hạ nhân quay sang nhìn hắn.

Lục hoàng t.ử gật đầu ra hiệu, hạ nhân mới đi pha trà.

“Kim Chi, có thể nói thật cho lục thúc nghe, rốt cuộc ngươi đến phủ của ta là vì chuyện gì không?”

Tần Kim Chi bắt chéo chân:

“Lục hoàng thúc, ta nghe nói năm xưa ngoại tổ phụ của thúc cũng đã từng theo hoàng tổ phụ ta ra trận, chỉ là sau khi hoàng tổ phụ đăng cơ thì lui về Quan Trung an hưởng tuổi già. Không biết hiện nay thân thể lão nhân gia còn cứng cỏi chứ?”

Ánh mắt của lục hoàng t.ử thoáng hiện lên vẻ cảnh giác, hắn mở miệng:

“Sao đột nhiên Kim Chi lại hỏi chuyện này? Là Tần thúc bảo ngươi đến hỏi sao?”

Tần Kim Chi lắc lắc bàn chân:

“Ôi, chẳng qua là ta lạc mất một người ở Quan Trung, muốn nhờ lão gia t.ử Dương gia tìm giúp. Nhưng ta và ông ấy không có giao tình, nên mới phải nhờ đến lục hoàng thúc đây.”

Lục hoàng t.ử mỉm cười, trong lòng lại nghĩ, giờ hắn mà g.i.ế.c c.h.ế.t con nhãi ranh này chắc cũng chẳng ai biết. Người ta đi nhờ vả thì phải mang quà tặng, đằng này, Tần Kim Chi lại dọn sạch đồ trong phủ của hắn?

Nhưng khi nghe những lời Tần Kim Chi nói, ánh mắt hắn dần trở nên sâu xa. Kẻ tư thông rồi bỏ trốn cùng Tần Kim Chi trong lời đồn kia, chính là người Dương gia đưa đến.

Hắn chỉ biết ngoại tổ bày ra một ván cờ, nếu thành công sẽ đoạt được binh quyền Tần gia. Nhưng hắn lại không rõ những chi tiết cụ thể, cũng là để phòng thất bại thì có thể phủi sạch quan hệ.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi Tần Kim Chi nhắc đến Xích Nha Tiêm, là ám chỉ việc nàng vẫn luôn để mắt đến hắn sao? Hay là, nàng đã biết được âm mưu của Dương gia?

Hạ nhân bưng trà vào.

Tần Kim Chi nhận lấy, đưa lên ngửi:

“Quả nhiên là thứ đáng giá nghìn vàng, nhờ phúc của lục hoàng thúc, ta mới có cơ hội được uống trà ngon thế này.”

Nói rồi, nàng quay sang nói với hạ nhân:

“Gói một ít để ta mang về.”

Hạ nhân trừng to mắt nhìn lục hoàng t.ử. Kiếp trước của vị Kim Chi quận chúa này là thổ phỉ sao?

Lục hoàng t.ử hít mạnh một hơi:

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi gói!”

Hắn quay sang nhìn Tần Kim Chi:

“Kim Chi yên tâm, ta sẽ lập tức viết thư cho ngoại tổ phụ, chỉ là, ngươi muốn tìm người nào?”

Tần Kim Chi thản nhiên nhấp một ngụm trà:

“Hắn tên Trần Thi, là người sống sót trong vụ án tiền giả ở Quan Trung mười năm trước.”

Bàn tay lục hoàng t.ử vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y ghế. Hắn nhìn gương mặt điềm nhiên của nàng:

“Chuyện chế tạo tiền giả có phải là án oan hay không còn chưa rõ, sao Kim Chi lại dính dáng đến hạng người đó?”

Tần Kim Chi đặt chén trà xuống:

“Lục hoàng thúc không biết đó thôi, người này rất giỏi chế tác, bất luận là vật gì qua tay hắn, đều có thể giả hóa thành thật.

Không biết thúc có nghe nói chưa, trong tay kẻ luôn miệng nói rằng ta đã tư thông, bỏ trốn cùng hắn có lá bùa bình an mà hoàng tổ mẫu và hoàng tổ phụ từng đích thân cầu cho ta. Lá bùa ấy chính là vật do Trần Thi làm ra.”

Ánh mắt lục hoàng t.ử lóe lên tia toan tính:

“Kim Chi muốn tìm hắn, là để báo thù ư?”

Tần Kim Chi cười khẽ:

“Tất nhiên là không phải. Lục hoàng thúc xem xem, đây là cái gì?”

Nàng đưa cho hắn lá bùa bình an đã hiện chữ.

Bốn chữ [Dương gia thông địch] được viết nổi bật bên trên.

Sắc mặt lục hoàng t.ử tối sầm:

“Đây là ý gì?”

Tần Kim Chi không giải thích, chỉ cười nhạt:

“Người này vô cùng quan trọng đối với ta. Nếu trong ba ngày, ta không có tin tức của hắn, ta chỉ có thể sai người trực tiếp đến Quan Trung.”

Nếu nàng nói là muốn báo thù, e rằng mấy ngày sau, xác của Trần Thi đã bị quăng đến trước cửa Trấn Bắc Vương phủ. Chỉ khi hắn đủ quan trọng với nàng, Dương gia mới kiêng kỵ mà giữ mạng cho hắn.

Sắc mặt lục hoàng t.ử âm u, xem ra Tần Kim Chi đã biết tất cả. Lời này, chính là đang uy h.i.ế.p hắn.

Chỉ là, người kia là hậu nhân của Trần gia, ngoại tổ hắn tuyệt đối sẽ không thả người về kinh.

Mà Quan Trung lại cách Kinh thành rất xa, dù Tần Kim Chi có ngang ngược ở Kinh thành thế nào, cũng chẳng thể đến Quan Trung mà tác oai tác quái, càng không thể điều động Trấn Bắc quân tiến vào Quan Trung.

Lục hoàng t.ử khẽ cười:

“Nếu đã vậy, ta sẽ viết thư cho ngoại tổ phụ, chỉ là, có tìm được người hay không còn tùy vào số mệnh.”

Tần Kim Chi đứng dậy:

“Vậy làm phiền lục hoàng thúc. Ta sẽ về phủ đợi tin tốt từ thúc.”

Đúng lúc hạ nhân gói trà xong, vừa đi đến cửa.

Tần Kim Chi nhận lấy hộp trà, lắc lắc trước mặt hắn:

“Hôm nay ta đã chơi rất vui tại phủ của lục hoàng thúc.”

Lục hoàng t.ử nghiến răng:

“Người đâu, tiễn quận chúa ra ngoài!”

Sau khi nàng đi khỏi, hắn nhìn chằm chằm vào lá bùa bình an. Tần Kim Chi lại thẳng thừng đem con bài tẩy ra cho hắn xem. Phụ hoàng có biết chuyện này không?

Hắn vẫn chưa nhận được tin tức gì từ mẫu phi, xem ra, ngày mai hắn phải đi thỉnh an mẫu phi một chuyến.

Ngày hôm sau, hoàng đế ban một đạo thánh chỉ. Hàn Lâm viện và Trung Thư cùng nhau xử lý công vụ triều chính.

Trước mắt sẽ do Thôi thừa tướng tạm thời quản lý, sau một thời gian, người có thành tích nổi bật sẽ được đề bạt làm hữu tướng, nắm giữ Hàn Lâm viện.

Mặc dù có vẻ như quyền lực của Thôi thừa tướng không hề bị phân chia, nhưng lại trắng trợn ban cho bá quan một cơ hội thăng tiến.

Chỉ cần lập công, liền có thể ngang hàng với Thôi thừa tướng. Một khi đã đứng ngang hàng, tự nhiên sẽ có một người vượt mặt người kia.

Lúc này, chuyện không chỉ liên quan đến vinh nhục cá nhân, mà còn là sự hưng suy của cả gia tộc phía sau.

Sắc mặt Thôi thừa tướng âm trầm.

Tần Kim Chi đã dễ dàng khiến sự liên kết vốn liền kề như khối sắc của các thế gia bắt đầu nứt rạn.

Ông ta nhìn ra, nhiều thế tộc khác cũng nhìn ra. Nhưng cám dỗ quá lớn, sao có thể đảm bảo người khác không động tâm?

Tần Kim Chi đứng trên đại điện, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ.

Thôi thừa tướng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không để lộ cảm xúc.

Hạ triều, ông ta bước đến cạnh nàng.

“Các thế tộc có trăm năm minh ước, quận chúa thực sự cho rằng, chỉ cần một sự khiêu khích nhỏ nhặt như vậy là có thể gây ra xung đột nội bộ giữa các gia tộc sao?”

Tần Kim Chi nhướng mày:

“Chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?

Thôi thừa tướng, kẻ tham lam nhất trên đời này chính là những thế gia tự xưng danh môn cao quý các ngươi.

Ngươi đoán xem, ai sẽ là kẻ đầu tiên ra tay với Thôi gia?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.