Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 229: Chút Tình Thân
Cập nhật lúc: 03/03/2026 10:01
Hách Thanh nhìn Tần Kim Chi, có chút khó xử, nói: “Bắt được hai người.”
Tần Kim Chi chán ghét liếc hắn một cái: “Ngươi bày ra cái vẻ mặt gì thế?”
Hách Thanh gãi mặt: “Ngươi theo ta đến đây.”
Thấy vẻ mặt của Hách Thanh, lòng Tần Kim Chi dấy lên vài phần hoài nghi.
Khi đến thiên lao, Tần Kim Chi trông thấy một người, nàng thoáng ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ lại, đây cũng là điều mà nàng sớm dự đoán được.
“Triệu ma ma.”
Triệu ma ma nghe thấy giọng của nàng, hoảng hốt ngẩng đầu lên, sau đó, trên mặt bà hiện lên nét xấu hổ.
“Quận chúa đã nghi ngờ lão thân từ sớm rồi sao?”
Tần Kim Chi ngồi xổm xuống trước song sắt: “Ngươi đã thuật lại nguyên vẹn những lời ta nói với hoàng tổ mẫu hôm nay cho hoàng tổ phụ rồi đúng không?”
Triệu ma ma quỳ rạp xuống đất, không dám lên tiếng.
Tần Kim Chi chống cằm: “Triệu ma ma, ngươi hầu hạ hoàng tổ mẫu mấy chục năm, còn được người ban họ Triệu. Ta thật sự muốn hỏi ngươi, tại sao?”
Triệu ma ma dập đầu xuống đất: “Bệ hạ cùng nương nương tình thâm nghĩa trọng, chỉ là bệ hạ quan tâm đến nương nương mà thôi.”
Nghe thế, Tần Kim Chi thong thả lắc lư đầu: “Vậy nên, thái t.ử cũng là vì quan tâm đến hoàng tổ mẫu, mới sai ngươi đem tin tức trong cung truyền cho hắn?”
Toàn thân Triệu ma ma run rẩy.
Tần Kim Chi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống: “Tôn t.ử nhỏ của ngươi thật sự rất đáng yêu. Ta có thể hiểu, tổ mẫu như ngươi có lòng yêu thương cũng là chuyện thường tình.”
Trong mắt Triệu ma ma toàn là vẻ khó tin. Bao năm nay, bà vẫn luôn biết rằng tiểu quận chúa là một đứa trẻ thông minh. Nhưng nàng càng lớn lên, bà càng nhìn không thấu, đến nay đã thành sâu không lường được.
“Người… người biết tất cả rồi.”
Tần Kim Chi nhìn gương mặt bà: “Triệu ma ma, những năm ta ở trong cung cũng nhận được không ít sự chăm sóc của ngươi, vậy nên, hẳn là ngươi cũng rõ cách làm việc của ta.”
Nghe vậy, Triệu ma ma hoảng hốt, nói: “Quận chúa! Cầu xin người! Nó chỉ mới sáu tuổi thôi!”
Khóe môi Tần Kim Chi khẽ cong: “Triệu ma ma, ngươi không công bằng rồi. Ngươi thương người nhà, ta thương tổ mẫu, tâm tình cũng chẳng khác gì nhau.”
Triệu ma ma dập đầu liên tục: “Quận chúa, đều là lỗi của lão thân! Ta có lỗi với hoàng hậu nương nương! Nhưng trẻ nhỏ vô tội! Ta nguyện lấy mạng mình đổi lấy mạng của nó.”
Ngón tay Tần Kim Chi gõ lên huyệt thái dương, có chút phiền não: “Vậy thì, chỉ trách tổ mẫu của nó không có bản lĩnh thôi.”
Triệu ma ma vội vàng đứng dậy, bám c.h.ặ.t song sắt: “Quận chúa! Quận chúa! Xin người! Lão thân chưa bao giờ muốn hại hoàng hậu nương nương!
Thái t.ử điện hạ là cốt nhục của nương nương! Ta chỉ kể cho điện hạ vài chuyện không quan trọng, tuyệt đối không có ý hại đến nương nương.”
Tần Kim Chi khẽ cười: “Con người, luôn bị chút tình thân trói buộc. Năm đó, phu quân ngươi sủng thiếp diệt thê, chính hoàng tổ mẫu ta đã cứu ngươi ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, ép nhà kia hòa ly với ngươi.
Nhưng nhi t.ử của ngươi lại chọn phụ thân của hắn, bao nhiêu năm qua, hắn chẳng thèm đến thăm một lần.
Còn ngươi, ngươi cùng hoàng tổ mẫu có mấy chục năm tình nghĩa, vậy mà chỉ vì một tôn t.ử không đáng giá, ngươi lại phản bội người.”
Tần Kim Chi mỉm cười, xoay người rời đi: “Dù sao thì Triệu ma ma cũng đã nhìn ta lớn lên, đừng để bà ta c.h.ế.t quá đau đớn.”
Phía sau, Triệu ma ma gào lên theo bóng lưng nàng: “Quận chúa! Xin người tha cho đứa nhỏ!”
Tần Kim Chi nhún vai: “Ma ma, ngươi chăm sóc ta bao nhiêu năm, sao vẫn không hiểu tính của ta. Ta ấy mà, ta sợ nhất là phiền phức. Nhổ cỏ không chỉ nhổ tận gốc, mà còn phải đốt sạch trăm dặm.”
Triệu ma ma c.h.ế.t lặng, không tin nổi vào tai mình.
Tần Kim Chi quay đầu nhìn bà một cái, mỉm cười vẫy tay: “Cứ xem như đây là món quà tiễn đưa ngươi trước lúc c.h.ế.t.”
Tiếng khóc t.h.ả.m thiết vang khắp không gian sau lưng nàng.
Hách Thanh theo Tần Kim Chi bước ra ngoài, thở phào một hơi: “Ta cứ tưởng ngươi thấy bà ta sẽ khó xử, dù gì bà ta cũng là người bên cạnh nương nương.”
Tần Kim Chi hỏi: “Người kia là của ai?”
Hách Thanh nhướng mày: “Người mà ngươi ghét nhất.”
Tần Kim Chi nhìn hắn: “Thục phi?”
Hách Thanh làm ra vẻ mặt hiểu rõ: “Ta biết ngay mà, người ngươi ghét nhất trong cung này chính là bà ta!”
Tần Kim Chi cười khẩy: “Ta còn chưa tính sổ với Đỗ gia, bà ta lại dám cả gan đưa tay vào tận Tiêu Phong điện.”
Hách Thanh hỏi: “Xử lý thế nào?”
Tần Kim Chi nhướng mày: “Không phải ngươi vẫn luôn muốn biết, lúc nhỏ ta ở trong cung thế nào sao?”
Mí mắt của Hách Thanh giật giật, hắn cảm nhận được điềm xấu đang đến.
Đêm xuống, Thục phi ngồi trước bàn trang điểm, cung nữ đang tháo trang sức cho bà.
“Nương nương, hôm nay thượng thư lại đưa tin vào.”
Thục phi nhắm mắt: “Lại chuyện phân quyền của Hàn Lâm viện sao?”
Cung nữ thả mái tóc của bà xuống: “Ý của thượng thư là, người mong nương nương nói giúp với bệ hạ, dù sao đi nữa, nếu việc này thành, Đỗ gia sẽ thấp hơn một bậc.”
Thục phi hừ lạnh: “Phụ thân nói thì dễ, thánh chỉ đã ban, sao ta có thể lay chuyển thánh ý.”
Cung nữ đỡ Thục phi đứng dậy, thay y phục cho bà.
“Phụ thân chỉ lo nghĩ đến quyền thế của Đỗ gia, nay nhi t.ử ta cũng đã ngoài ba mươi, người lại không lo mở đường cho nó, suốt ngày chỉ lo đấu đá, tranh đoạt nơi triều đình.”
Thấy sắc mặt không vui của Thục phi, cung nữ dè dặt nói: “Dù sao thì, phú quý và vinh nhục của thất hoàng t.ử cũng gắn liền với Đỗ gia, quyền thế của Đỗ gia càng lớn, thất hoàng t.ử cũng càng có lợi.”
Nói rồi, nàng ta dìu Thục phi đi về phía giường.
“Ta chỉ sợ rằng, phụ thân không muốn cho Kỳ nhi thực quyền là còn có ẩn ý khác.”
Cung nữ mở màn giường, bất ngờ khi thấy có người nằm trên đó.
“To gan! Kẻ nào dám tự tiện nằm trên giường của nương nương, còn không mau cút xuống!”
Cung nữ quát lớn, nhưng người trên giường vẫn bất động.
“Được lắm! Để ta xem ngươi là tiện nhân nào, ta phải lột da ngươi!”
Dứt lời, nàng ta lật phắt chăn lên.
“Áaaaaaaa!!!”
Vẻ mặt ủ rũ của Thục phi tái xanh ngay khi nhìn thấy người nằm trên giường. Một cung nữ thất khiếu chảy m.á.u, đôi mắt mở trừng, c.h.ế.t không nhắm mắt.
Thục phi ôm đầu hét lớn, cung nữ vội vã kêu lên: “Người đâu! Mau đến đây!”
Thái giám và cung nữ ngoài cửa ùa cả vào.
“Nương nương!”
Đám người vây quanh Thục phi, trông thấy x.á.c c.h.ế.t trên giường đều la hét hoảng loạn.
Cung nữ thân cận kêu to: “Còn không mau kéo cái xác này đi!”
Thục phi run rẩy chỉ vào x.á.c c.h.ế.t: “Có phải là người mà ta đã an trí trong cung của hoàng hậu không?”
Cung nữ gật đầu: “Đúng vậy, nương nương, là nàng ta!”
Thục phi ôm n.g.ự.c, như sắp ngất: “Là ả! Nhất định là ả!”
Cung nữ hốt hoảng: “Nương nương, người nói ai?”
Thục phi nhắm mắt, nghiến răng mà rống lên: “Tần Kim Chi!!!”
Hách Thanh ngồi trên nóc tẩm cung của Thục phi, quay đầu nhìn Tần Kim Chi đang quan sát với vẻ đầy hứng thú.
“Sao bà ta biết là ngươi?”
Tần Kim Chi nhìn bộ dạng chật vật của Thục phi, cười vô cùng vui vẻ: “Lúc nhỏ ta đã từng ném rắn, bò cạp, rết, chuột,… lên giường của bà ta, đây là lần đầu tiên ném người.”
Hách Thanh trợn mắt: “Bà ta là phi t.ử của hoàng đế đấy!”
Tần Kim Chi nói với lẽ đương nhiên: “Chẳng phải ta cũng là tôn nữ của hoàng đế đó sao?”
Hách Thanh lắc đầu: “Ta còn tưởng, lúc nhỏ ngươi ở Kinh thành sẽ bị bắt nạt cơ.”
Hai người rời khỏi tẩm cung của Thục phi.
Tần Kim Chi mỉm cười: “Ngươi về trực đi, ta sẽ rời cung.”
Hách Thanh nắm lấy tay nàng, sắc mặt nghiêm trọng: “Cẩn thận thái t.ử.”
Tần Kim Chi trịnh trọng gật đầu: “Biết rồi, Nhị Đản.”
Hách Thanh tức giận vung nắm đ.ấ.m vào không khí: “Đã bảo gọi là ca ca rồi mà!”
