Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 230: Lục Hoàng Tử Phi

Cập nhật lúc: 03/03/2026 10:01

Tần Kim Chi trở về Vương phủ.

Vân Ca bước đến, nói: “Quận chúa, chuyện tra xét Phương gia mà người căn dặn đã có kết quả rồi. Người đoán không sai, Phương tần còn có một muội muội song sinh.”

Tần Kim Chi nhướng mày: “Vậy nên, Phương tần hiện tại là muội muội của nàng ta?”

Rốt cuộc Phương gia muốn làm gì? Phương tần sinh hạ long t.ử, tuy chỉ là tần vị, nhưng với bối cảnh của Phương gia, tần vị đã là cao nhất rồi. Phương gia lại có thể khiến Phương tần thật cùng Phương tần giả tráo đổi vị trí. Phương tần thật giờ đang ở đâu?

“Hãy tiếp tục tra. Ta thật sự muốn biết Phương gia đang giở trò gì.”

Tần Kim Chi nghỉ ngơi một lát, sau đó đi đến viện của Tần Nghiệp.

Tần Nghiệp đang xem binh thư. Vừa thấy Tần Kim Chi, ông liền vui cười: “Cháu ngoan đến rồi.”

Tần Kim Chi ngồi xuống ghế, thẳng thắn hỏi: “Người thấy thái t.ử thế nào?”

Tần Nghiệp nhướng mày, nâng chén trà uống một ngụm, không đáp mà hỏi ngược lại: “Vậy, con thấy thái t.ử là hạng người gì?”

Tần Kim Chi ngẫm nghĩ một lát, sau đó đáp: “Khó đoán.”

Tần Nghiệp bật cười: “Trong Kinh thành này, còn có kẻ con đoán không ra, cũng hiếm thấy lắm.”

Tần Kim Chi nhìn gương mặt ông: “Thái t.ử phái người theo dõi hoàng tổ mẫu, ta đoán, bên cạnh hoàng tổ phụ cũng có người của hắn. Vậy, trong Vương phủ ta có người của thái t.ử không?”

Tần Nghiệp thản nhiên đáp: “Chẳng phải trong Đông cung cũng có người của Trấn Bắc Vương phủ ta hay sao, chẳng có gì là lạ.”

Tần Kim Chi híp mắt, nàng cảm thấy lão đầu này đúng là giảo hoạt: “Người đã sớm biết thái t.ử có vấn đề đúng không?”

Tần Nghiệp cười nói: “Ta chỉ không tin rằng lão hồ ly kia và hoàng hậu nương nương lại sinh ra một phế vật.”

Tần Kim Chi khẽ cười: “Nếu có một ngày ta đối đầu cùng thái t.ử, theo người thấy, ai sẽ có cơ hội thắng nhiều hơn?”

Tần Nghiệp vuốt râu: “Mưu tính khó đoán, nhưng nhà chúng ta có rất nhiều binh.”

Tần Kim Chi mỉm cười, không ngờ trong lòng tổ phụ, thái t.ử lại được đ.á.n.h giá cao như vậy.

“Người cứ đọc binh thư của người đi.”

Nàng quay về viện, tất nhiên là nàng không sợ thái t.ử biết những chuyện đã xảy ra hôm nay. Chỉ không rõ khi thái t.ử biết hoàng tổ mẫu vì nàng mà sớm dùng đến thế lực đã nuôi dưỡng nhiều năm, hắn sẽ tiếc nuối vì thế lực của người bị lộ, hay hận nàng đã đoạt đi thứ vốn thuộc về hắn.

Đông cung, thư phòng thái t.ử.

Thái t.ử sững sờ hỏi: “Ngươi nói Triệu ma ma đột ngột qua đời vì bệnh nặng?”

Vương Uy căng thẳng đáp: “Không chỉ thế, cả nhà phu quân trước đây của Triệu ma ma đều bỏ mạng trong biển lửa, ngay cả tiểu tôn t.ử bị giam trong biệt viện cũng rơi xuống giếng mà c.h.ế.t đuối!”

Thái t.ử tức đến bật cười: “Triệu ma ma đã hầu hạ mẫu hậu mấy chục năm! Tần Kim Chi dám làm đến vậy sao!”

Vương Uy trừng to mắt: “Ý điện hạ là, những việc này đều do quận chúa gây nên? Nhưng Triệu ma ma là người thân cận bên cạnh hoàng hậu nương nương, nàng ta không kiêng nể chút nào sao?”

Thái t.ử lạnh giọng: “Nàng ta là con sói dữ, bất cứ lúc nào cũng có thể c.ắ.n đứt cổ người khác. Trong cung này, ngoài phụ hoàng và mẫu hậu, nàng ta sẽ không đặt ai trong lòng.”

Vẻ mặt của Vương Uy nặng trĩu: “Sao quận chúa lại có thể tàn nhẫn đến thế?”

Một lát sau, sắc mặt thái t.ử lại dịu đi: “Cũng tốt, chỉ có kẻ như thế mới có thể giúp ta hoàn thành đại nghiệp.”

Vương Uy lo lắng: “Điện hạ, tuy quận chúa là một thanh đao sắc, nhưng đao này lại có hai lưỡi. Nếu không nắm chắc, sẽ đả thương cả người lẫn mình.”

Thái t.ử bình thản: “Quá cứng sẽ gãy. Hơn nữa, nếu không có Lan Chi thảo, cũng không chắc được việc lưỡi đao này có giao vào tay ta hay không. Thôi, cho người rút hết về. Khi cần thiết, ta còn phải trợ giúp điệt nữ ngoan kia một phen.”

Vương Uy hiểu rõ, lại hỏi: “Sau tết Đoan Dương, điện hạ còn dự định tuần du Lĩnh Nam không?”

Thái t.ử khoát tay: “Năm nay không đi. Truyền lời đến Lĩnh Nam, nếu có việc, ta sẽ phái người sang đó. Từ hôm nay, không được gửi tin về Kinh thành nữa.”

“Tuân mệnh.”

Tần Kim Chi quá thông minh, chỉ một chút dấu vết cũng có thể nhận ra. Hắn thật sự không ngờ, mẫu hậu lại vì Tần Kim Chi mà sớm dùng đến thế lực đã gây dựng nhiều năm. Nuôi bên cạnh lâu ngày, đúng là khác hẳn.

Nếu Tần Kim Chi là nam t.ử, hắn tuyệt đối sẽ không để nàng sống đến bây giờ. Phụ hoàng luôn cảm thán rằng nàng giống ông, cũng bởi thế, hắn càng rõ đến sự đáng sợ của nàng. Hiện tại, nàng chưa đạt đến đỉnh phong đã khiến hắn kiêng kị đến vậy, chưa kể đến mấy vị hoàng đệ của hắn.

Trong số đó, có cả lục hoàng t.ử.

Lục hoàng t.ử vừa nhận được tin từ Quan Trung. Trong thư nói, Tần Kim Chi đã phái người cải trang làm mã phỉ để cướp kho lương ở Quan Trung. Đây là lời uy h.i.ế.p của nàng sao?

Đúng thật là to gan lớn mật. Nhưng bọn người kia đã bị Dương gia diệt sạch. Hậu nhân Trần gia cũng đã bị xé xác. Hậu nhân duy nhất còn sót lại của Trần gia đã c.h.ế.t, án oan mười năm trước cũng hoàn toàn cắt đứt liên can với Dương gia.

Tần Kim Chi đã biết Dương gia thông địch, kế tiếp, chắc chắn nàng sẽ ra tay. Trần Thi vừa c.h.ế.t, hai bên đã chính thức khai chiến.

Thư phòng của lục hoàng t.ử vang lên tiếng gõ cửa, lục hoàng t.ử phi bưng chén canh bước vào.

“Điện hạ vất vả rồi, thiếp thân đặc biệt hầm canh sâm dâng cho người.”

Lục hoàng t.ử thấy thế, liền nói: “Nàng đến rồi, ngoại tổ phụ vừa mới gửi thư, bảo ta chuẩn bị bắt đầu kế hoạch.”

Lục hoàng t.ử phi xuất thân từ nhánh phụ của Dương gia, nhưng lại là người có trí tuệ bậc nhất trong hàng vãn bối. Vốn dĩ, Hiền phi muốn lục hoàng t.ử liên hôn cùng Thôi gia, nhưng Dương Tiên đã sớm định hôn sự này cho hắn.

Ngoại tổ của lục hoàng t.ử hiểu rõ bản thân hắn có bao nhiêu bản lĩnh. Việc tranh đoạt ngôi vị rất hiểm nguy, nếu không có người phụ trợ, chỉ mình hắn khó mà thành nghiệp lớn.

Lục hoàng t.ử phi xem thư, mỉm cười, khẽ nói: “Vị Kim Chi quận chúa kia quả là nhân vật kỳ diệu. Điện hạ có từng nghĩ đến việc lôi kéo nàng không? Nếu nàng đồng ý ủng hộ chàng, không ai có thể lay động được thế lực sau lưng chàng.”

Lục hoàng t.ử ngẩn ra: “Nhưng ngoại tổ phụ vừa g.i.ế.c người của Tần Kim Chi, sao ta có thể lôi kéo nàng được. Con nha đầu kia mà biết tin, chẳng biết sẽ làm loạn đến thế nào nữa.”

Lục hoàng t.ử phi lại mỉm cười: “Chính bởi vì ngoại tổ phụ g.i.ế.c người của nàng, chàng lại càng nên thân cận nàng. Xưa nay, Trấn Bắc quân luôn là chỗ dựa của thái t.ử. Chỉ cần để người trong Kinh thành biết, thiếu chủ Trấn Bắc quân có ý nương tựa chủ nhân khác, người trong Kinh thành đều sẽ bàng hoàng.

Lúc ấy, những kẻ muốn đoạt ngôi sẽ tìm cách lôi kéo nàng. Nếu không thể lôi kéo, bọn họ cũng sẽ không để Trấn Bắc quân rơi vào tay kẻ khác?”

Lục hoàng t.ử giật thót: “Ý nàng muốn nói là giả vờ lôi kéo, tạo ra cảnh tượng Trấn Bắc quân thân cận với ta, để huynh đệ ta tự tay diệt Tần Kim Chi?”

Lục hoàng t.ử phi lắc đầu: “Chúng ta đều thấy rõ bản lĩnh của vị quận chúa kia, muốn diệt nàng đâu dễ. Hơn nữa, mục đích sau cùng của chúng ta đâu phải là chỉ g.i.ế.c một quận chúa. Chỉ cần Kinh thành vì việc Tần Kim Chi ‘đổi chủ’ mà rối loạn, kẻ không dung tha nàng sẽ là mấy hoàng t.ử kia.

Chàng cũng rõ, bệ hạ một lòng muốn thái t.ử đăng cơ, Trấn Bắc quân chính là lá bài tẩy cuối của thái t.ử. Chàng nghĩ xem, bệ hạ có cho phép quận chúa đầu quân làm môn hạ của hoàng t.ử khác không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.