Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 231: Đoạn Cốt
Cập nhật lúc: 16/03/2026 12:00
Lục hoàng t.ử nhướng mày, hỏi: “Ý nàng là sao?”
Lục hoàng t.ử phi bước đến phía sau, nhẹ nhàng day trán cho hắn.
“Nếu bệ hạ bắt đầu nghi ngờ quận chúa, bất kể người xử trí nàng ta thế nào, đều sẽ khiến Trấn Bắc quân cùng vương gia lạnh lòng. Đến khi ấy, thái t.ử mất đi sự ủng hộ của Trấn Bắc quân, còn có thể là đối thủ của điện hạ sao? Chàng đừng quên, Dương gia chúng ta cũng có đội quân hùng mạnh.”
Lục hoàng t.ử khép mắt, khóe môi cong lên: “Nàng muốn khiến phụ hoàng bất hòa với Trấn Bắc vương? Nhưng phụ hoàng và Trấn Bắc vương có tình nghĩa sâu đậm, liệu có thể thành công được không?”
Giọng của Lục hoàng t.ử phi vẫn ôn hòa, nhưng trên mặt đã không còn nụ cười ban nãy: “Nếu thành công, nàng ta chính là bậc thang cho điện hạ. Nếu thất bại, điện hạ cũng chẳng tổn thất gì, có đúng không?”
Lục hoàng t.ử khẽ gật đầu: “A Quyên nói đúng. Có thê t.ử như nàng, phu quân không cầu gì hơn.”
Nửa đêm, một chiếc xe ngựa không mấy nổi bật lặng lẽ tiến vào từ cửa sau của Trấn Bắc vương phủ. Xe ngựa dừng lại trong một tiểu viện. Cửa xe mở ra, hai tỷ muội họ Hoa bước xuống.
Hoa Mãn Khê dặn dò thị nữ trong viện: “Mời quận chúa đến đây.”
Chẳng bao lâu sau, Tần Kim Chi đến nơi. Hai tỷ muội họ Hoa đang nghỉ ngơi trong sân.
Tần Kim Chi mở lời: “Vất vả cho hai người rồi.”
Hoa Mãn Lâu mỉm cười: “Quận chúa nói vậy là quá khách sáo rồi.”
Tần Kim Chi cười nhẹ, hỏi: “Người đâu?”
Hai tỷ muội họ Hoa dẫn Tần Kim Chi đến một căn phòng, vừa đẩy cửa phòng, một tiểu cô nương mặc áo xanh, b.úi hai b.úi tóc nhỏ, tung tăng chạy đến.
“Quận chúa!”
Tần Kim Chi nắm tay nàng, xoay một vòng: “Gầy rồi? Lát nữa bảo tiểu trù phòng hầm cho ngươi một con vịt già bồi bổ.”
Trần Tỏa liên tục gật đầu. Tần Kim Chi xoa đầu nàng, sau đó bước đến mép giường: “Trần đại công t.ử cũng có lúc ngã ngựa sao?”
Nàng đứng bên cạnh giường, vẻ mặt trêu chọc.
Người nằm trên giường là Trần Thi, hắn cười đáp: “Thất sách, thất sách.”
Gương mặt hắn đầy những vết thương đáng sợ, mười ngón tay sưng đỏ dị thường.
Kể từ khi rời Quan Trung, bọn họ không dám dừng lại dù chỉ một khắc. Dương gia bám rễ tại Quan Trung nhiều năm, chỉ cần lộ chút dị dạng, tất cả bọn họ sẽ c.h.ế.t tại đó. Trên đường chỉ có thể băng bó sơ sài cho Trần Thi.
Trần Thi cười, vết thương trên mặt đau nhói, nhưng vẫn bật cười thành tiếng: “Chỉ nghĩ đến cảnh tên tặc họ Dương kia biết được chân tướng mà đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại, ta đã thấy khoái trá rồi.”
Tần Kim Chi nhìn hắn, chẳng có lấy nửa phần dáng vẻ của người bị thương.
“Cũng nhờ ngươi có một muội muội tốt, ai có thể ngờ, chẳng những nàng có thể làm giả được vật c.h.ế.t, ngay cả người sống cũng có thể làm giả.”
Trần Tỏa vội vàng nói: “Đều là nhờ hai tỷ tỷ họ Hoa. Ta chỉ có thể xử lý vết thương cho giống, nếu không có thuật dịch dung của hai tỷ tỷ, e là lần này ca ca khó thoát.”
Hoa Mãn Khê mỉm cười: “Đều là người một nhà cả. Chỉ là lần này, chúng ta tráo người ngay dưới mí mắt của Dương Tiên, quả thực quá nguy hiểm.”
Đúng lúc này, giọng Lưu Y Y vang lên ngoài cửa: “Quận chúa có ở đây không?”
Thị nữ dẫn Lưu Y Y vào phòng.
“Nào, để ta xem lần này người lại mang đến cho ta bệnh nan y gì.”
Lưu Y Y mỉm cười, bước đến bên giường, thấy thương thế của Trần Thi, lại nhìn gương mặt nhăn nhó của hắn, liền hỏi: “Ngươi đào mồ tổ tiên nhà ai vậy?”
Tần Kim Chi bất lực: “Có trị được không?”
Vẻ mặt Lưu Y Y đầy sự kiêu ngạo: “Có trị được không à? Ta là ai? Ta là Lưu thái y!”
Nàng nhìn bàn tay của Trần Thi: “Chỉ cần châm cứu và phối t.h.u.ố.c là có thể chữa khỏi những vết thương khác trên người ngươi. Nhưng tay ngươi, nhiều nhất chỉ hồi phục được bảy phần.”
Lời này vừa dứt, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Đối với Trần Thi, thứ quan trọng nhất chính là đôi tay. Hắn nhìn Lưu Y Y: “Thật sự không còn khả năng chữa khỏi hoàn toàn sao?”
Lưu Y Y trầm mặc. Ánh mắt của Trần Thi dần dần mất đi ánh sáng. Chỉ bảy phần… đối với hắn, còn đau đớn hơn cả cái c.h.ế.t.
Tần Kim Chi lên tiếng: “Còn sống là được rồi.”
Mắt Trần Tỏa ngấn lệ. Không ai biết, để có được tuyệt kỹ như ngày hôm nay, ca ca nàng đã phải trả giá những gì. Nào có thiên tài, chẳng qua là người có thiên phú chịu bỏ ra nhiều hơn người khác vô số lần.
Thân thể bị thương không thể đ.á.n.h gục Trần Thi. Nhưng việc tay hắn chỉ hồi phục được bảy phần, đồng nghĩa với việc hắn không bao giờ có thể đạt đến đỉnh cao. Cũng có nghĩa rằng hắn đã trở thành kẻ bị bỏ đi. Kẻ vô dụng không thể giúp cho quận chúa. Hắn nhắm mắt, vô cùng tuyệt vọng.
“Tuy nhiên…”
Nghe giọng Lưu Y Y, Trần Thi đột nhiên mở mắt.
“Ta còn một cách, nhưng sẽ khiến ngươi đau đớn đến mức c.h.ế.t đi sống lại. Một khi thất bại, tay ngươi sẽ hoàn toàn phế bỏ. Khả năng thành công chỉ có ba phần. Nếu thành công, tay ngươi có thể hồi phục hoàn toàn.”
Tần Kim Chi không nói gì. Mặc dù Lưu Y Y là người vô tư, nhưng nàng tuyệt đối không đem bệnh của người khác ra đùa giỡn. Lựa chọn này, phải do Trần Thi tự đưa ra quyết định.
Ánh mắt hắn kiên định: “Chỉ cần có khả năng, dù chỉ có một phần, ta cũng muốn thử.”
Trần Tỏa nắm c.h.ặ.t vạt áo, nàng không ngăn cản ca ca, nhưng trong lòng không thể không lo sợ. Nếu thất bại, đôi tay của ca ca sẽ bị phế bỏ, liệu huynh ấy có chịu nổi không?
Lưu Y Y nhướng mày: “Ngươi chắc chứ?”
Trần Thi gật đầu: “Xin Lưu thái y chỉ giáo.”
Lưu Y Y chậm rãi nói: “Đoạn cốt trùng sinh.”
Trần Thi lộ vẻ nghi hoặc.
Lưu Y Y giải thích: “Xương tay ngươi đã gãy hoàn toàn, ta cần bẻ gãy toàn bộ phần xương quan trọng, sau đó nắn chỉnh lại vị trí chính xác cho ngươi.”
Xưa nay chưa từng có cách chữa này. Nhưng Trần Thi vẫn kiên định: “Phiền Lưu thái y.”
Lưu Y Y gật đầu: “Mọi người ra ngoài đợi đi.”
Trần Tỏa nhìn ca ca một cái, c.ắ.n răng chạy ra ngoài. Mọi người đều rời khỏi phòng.
Lưu Y Y mở rương t.h.u.ố.c, thấy ánh mắt kiên định của Trần Thi, nàng mỉm cười: “Đừng căng thẳng, ta vừa nghiên cứu ra một loại t.h.u.ố.c mới, uống xong sẽ không có cảm giác gì.”
Trần Thi cười nhẹ nhõm: “Phiền ngươi rồi.”
Lưu Y Y nhanh ch.óng bưng t.h.u.ố.c đến cho hắn uống.
Một lát sau, có người gõ cửa, gia nhân mang đồ đến theo lời dặn của Lưu Y Y.
Trần Tỏa bấm c.h.ặ.t móng tay vào lòng bàn tay mới không lao vào bên trong. Trên khay… lại có cả b.úa! Nghi người thì đừng dùng, đã dùng thì đừng nghi. Việc chữa trị vốn đã hung hiểm, nàng không thể tùy tiện quấy rầy.
Nàng gượng cười nói với Tần Kim Chi: “Quận chúa, hai tỷ tỷ họ Hoa, mọi người về nghỉ đi, ta ở đây đợi ca ca.”
Tần Kim Chi xoa đầu nàng: “Không sao, ta ở lại với ngươi.”
Trần Tỏa mím môi, nước mắt rơi lã chã. Dù sao nàng cũng chỉ là thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi mà thôi, nàng ôm c.h.ặ.t Tần Kim Chi, không dám khóc thành tiếng.
Đột nhiên, trong phòng vang lên tiếng b.úa nện mạnh xuống. Sắc mặt Trần Tỏa trắng bệch.
Tần Kim Chi cất tiếng: “Trần Tỏa, ngươi có tin ta không?”
