Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 1 - Ấn Thức Giấc

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:05

Rìa rừng Cát Tiên ban đêm không im lặng.

Nó thở.

Không phải tiếng gió luồn qua lá.

Không phải tiếng côn trùng rả rích.

Mà là một nhịp sâu, trầm, rất chậm - như lòng đất phồng lên rồi hạ xuống.

Nếu đứng đủ lâu trong khoảng sân đất trước nhà họ Trần, người ta sẽ cảm thấy nền đất rung rất nhẹ. Không rõ ràng đến mức có thể gọi tên. Nhưng đủ để sống lưng mơ hồ lạnh đi.

Ngôi nhà ấy đã nằm ở đó từ rất lâu.

Trước cả khi vùng đất này được ghi vào sổ địa chính.

Trước khi có đường nhựa.

Trước những đợt người từ Bắc vào Nam khai phá vùng cao nguyên.

Nhà gỗ lim, mái ngói âm dương đã sẫm màu theo năm tháng.

Không biệt phủ. Không cổng lớn. Không phô trương.

Chỉ là một gia đình khá giả giữa đất đỏ bazan:

Cà phê trải dài sau vườn.

Rẫy điều phía sườn dốc.

Thùng ong đặt im lìm dưới tán cây già.

Họ giàu.

Nhưng không xây nhà tầng.

Không mua xe mới.

Không mở tiệc lớn.

Tiền dường như chỉ để giữ đất.

Và giữ một điều gì đó chưa từng được nói ra.

Người trong vùng đồn ông nội Trần Huyền Ấn là thầy pháp.

Chỉ là đồn.

Vì chưa ai thấy ông bày đàn giữa ban ngày.

Chưa ai thấy ông vẽ bùa trước mặt người khác.

Nhưng những chuyện lạ thường lặng đi sau khi ông bước ngang qua.

Cuối xóm từng có gia đình nghe tiếng trẻ con khóc ngoài hiên ba đêm liền. Không ai dám mở cửa. Đêm thứ tư, gần nửa đêm, người ta thấy ông Trần đi bộ qua đó, tay cầm đèn dầu nhỏ. Ông đứng trước hiên nhà rất lâu.

Sáng hôm sau, tiếng khóc biến mất.

Có lần bò trong chuồng đột nhiên hoảng loạn, đập đầu vào vách.

Ông đến. Đứng im vài phút.

Bầy bò yên lại.

Ông không nhận tiền.

Không giải thích.

Luôn trở về trước khi trời sáng.

Ông không phải thầy pháp theo cách người ta hiểu.

Ông chỉ là người đứng giữa một ranh giới.

Trần Huyền Ấn lớn lên trong căn nhà đó.

Tên hắn do ông đặt.

“Huyền” - thứ chìm sâu không thấy đáy.

“Ấn”- dấu khắc không xóa được.

Nhưng ông chưa từng giải thích.

Ở nhà ông vẫn hay gọi hắn là "Huy"

Cái tên “Ấn” chỉ được dùng trong giấy tờ và trên bàn thờ gia tộc.

Ông nội từng nói:

“Cái tên đó không phải để gọi chơi.”

Huy chưa từng hiểu.

Ông không dạy hắn vẽ bùa.

Ông dạy hắn thở.

“Nghe rừng thở trước khi con thở.”

Ông bắt hắn ngồi giữa rừng hàng giờ. Không nói. Không cử động. Chỉ nghe.

Ban đầu Huy chỉ nghe côn trùng.

Rồi nghe gió đổi hướng.

Rồi nghe đất ẩm trước cơn mưa.

Một buổi chiều, khi mặt trời đã lặn mà ông vẫn chưa cho hắn đứng dậy, Huy nghe được một nhịp khác.

Chậm.

Sâu.

Nặng.

Không phải thú.

Không phải cây.

Hắn mở mắt.

Ông nội đang nhìn hắn.

Ánh mắt ấy không vui, không buồn.

Chỉ có một sự chờ đợi - và dè chừng.

“Ông không dạy cháu phép à?”

Ông cười nhạt.

“Phép là thứ cuối cùng. Nếu Ấn không chọn, học cũng vô ích.”

Huy không hiểu.

Rồi một buổi sáng, ông không dậy nữa.

Bác sĩ nói suy tim.

Khi thay áo liệm, tấm vải vô tình lệch xuống trong một khoảnh khắc rất ngắn.

Huy nhìn thấy giữa n.g.ự.c ông có một vệt tròn sẫm màu.

Không phải vết bầm.

Giống như một dấu ấn bị ép sâu vào da thịt suốt nhiều năm.

Hắn không nói với ai.

Sau tang lễ, bố mẹ hắn chuyển lên Bảo Lộc, gần một ngôi chùa cổ lớn trên sườn đồi mù sương. Họ nói nơi đó an lành.

Nhưng trong mắt họ không phải bình an.

Là tránh né.

Họ muốn bán căn nhà sát rừng.

Huy không đồng ý.

Hắn không biết vì sao.

Chỉ biết mỗi khi đứng trước bàn thờ ông, hắn luôn có cảm giác mình chưa được phép rời đi.

Có thứ gì đó còn dang dở.

Có thứ gì đó đang chờ.

Những ngày đầu sống một mình, ngôi nhà bắt đầu khác đi.

Đêm xuống, tiếng gỗ giãn nở nghe rõ hơn.

Gian giữa nhà lạnh hơn các phòng khác.

Có lúc hắn nghe tiếng bước chân ngoài hiên - rất nhẹ - nhưng mở cửa ra chỉ có bóng cây và đất đỏ.

Rừng vẫn thở.

Nhưng đôi khi… nhịp ấy gần hơn.

Năm Huy 26 tuổi.

Đêm rằm tháng bảy.

Hắn tỉnh giấc giữa khuya.

Không vì tiếng động.

Mà vì một tiếng thở.

Không phải từ rừng.

Từ trong nhà.

Chậm.

Nặng.

Gần.

Hắn bước ra gian giữa.

Ánh trăng lọt qua khe mái.

Và dưới chân bàn thờ - nơi tối qua còn trống - xuất hiện một cuốn sổ.

Bìa trước là một khuôn mặt người.

Không phải vẽ.

Da thật. Khô sần. Nứt nẻ.

Môi mím c.h.ặ.t.

Mí mắt khép kín như đang cố giữ bí mật nào đó.

Không có m.á.u.

Nhưng mùi da cháy thoảng trong không khí.

Huy quỳ xuống.

Tay hắn lạnh đi khi chạm vào.

Cả căn nhà rung nhẹ một nhịp.

Hắn lật mặt sau.

Giữa bìa là một vòng da tròn sậm màu - dày hơn những phần khác, như da ở giữa n.g.ự.c ai đó bị cắt ra.

Yên lặng.

Hắn mở trang đầu.

Chưa kịp đọc.

Phía sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ.

Tiếng trẻ con.

Rất gần.

Huy quay lại.

Một đứa trẻ đứng giữa gian nhà.

Tầm năm, sáu tuổi.

Lưng quay về phía hắn.

Tóc ướt sũng.

Nước nhỏ xuống nền gỗ - nhưng không có tiếng rơi.

“Em là ai?”

Giọng hắn khàn lại.

Đứa trẻ không trả lời.

Cổ nó xoay trước.

Rồi vai.

Cuối cùng là thân.

Khuôn mặt trắng bệch.

Hai mắt không có tròng đen.

Miệng kéo dài tới tận mang tai.

Nó mỉm cười.

Cùng lúc đó, một mảnh da trên bìa sau cuốn sổ lóe đỏ.

Ánh đỏ âm ỉ như mạch m.á.u vừa được khơi thông.

Rừng ngoài kia đột ngột ngừng thở.

Trong đầu Huy vang lên một giọng trầm không thuộc về căn nhà này:

“Ấn đã chọn.”

Đứa trẻ bước một bước.

Nền nhà không phát ra tiếng.

Vòng da tròn ở giữa bìa nóng lên.

Như có một nhịp tim thứ hai bắt đầu đập.

Huy không lùi.

Hắn nghe lại lời ông năm xưa.

“Nghe rừng thở trước khi con thở.”

Hắn hít vào.

Và lần đầu tiên, giữa căn nhà tối om, giữa tiếng thở nặng nề của một thứ không phải người, Trần Huyền Ấn nghe rõ:

Không chỉ rừng đang thở.

Mà thứ dưới nền đất nhà họ Trần…

cũng đang thức dậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Chương 1: Phần 1 Tập 1 - Ấn Thức Giấc | MonkeyD