Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 19 - Tầng Mây Không Bóng
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:09
Đồi trọc vẫn như lần trước.
Gió thổi ngang, khô và rỗng.
Huy đứng giữa đỉnh đồi, tay nắm c.h.ặ.t.
Tý ngồi trên vai cậu, đuôi cuộn lại.
Cái bóng dưới chân kéo dài hơn bình thường.
“Lần này… ta phải hiểu về khí hơn.”
Huy nhắm mắt.
Không gom khí.
Không ép gió.
Chỉ lắng.
Phong.
Không phải gió thổi ngoài da.
Là sự chênh lệch.
Là cái rỗng giữa hai nhịp thở.
Thổ.
Không phải đất dưới chân.
Là lực đỡ vô hình giữ cơ thể khỏi tan ra.
Thủy.
Không phải nước.
Là dòng m.á.u đang chảy.
Mộc.
Không phải cây.
Là nhịp tim.
Ban đầu hỗn loạn.
Gió xoáy rồi tan.
Đất rung rồi lặng.
Hơi thở đứt quãng.
Huy suýt ngã.
Tý kêu khẽ:
“tiếng gió…”
Huy buông.
Và khi buông.
Mọi thứ chậm lại.
Cậu nhắm mắt.
Nhưng vẫn thấy.
Không phải bằng mắt.
Thấy bằng d.a.o động.
Gió là những đường sáng mảnh cắt qua không gian.
Đất là khối trầm nặng.
Thủy là dòng mềm.
Mộc là nhịp xanh thẳm.
Thế giới không còn hình dạng.
Chỉ còn chuyển động.
Một tiếng “tách” rất nhỏ vang lên.
Huy mở mắt.
Cậu đang đứng giữa tầng mây.
Không bay.
Không nhảy.
Thân xác vẫn ngồi trên đồi trọc.
Tý đang chạy vòng quanh cơ thể ấy.
Và cái bóng…
Vẫn dính dưới thân xác.
Nó không đi theo linh hồn.
Huy nhìn xuống.
Một sợi chỉ mảnh như tơ nối giữa linh hồn và thân xác.
Dao động.
Mỏng.
Dễ đứt.
Xa hơn.
Giữa căn nhà quen thuộc.
Cuốn sách có dòng chảy khác biệt.
Xung quanh nó…
Bốn đốm sáng mờ ngủ yên.
Chúng không động.
Không nhìn.
Chỉ tồn tại.
Ở tầng sâu hơn.
Một bóng người ngồi quay lưng.
Bị xiềng bởi những làn khói trắng.
Ông nội.
Ông không ngủ.
Ông biết.
Nhưng không quay lại.
Ngay khi Huy định bước tới.
Bóng tối dưới thân xác trên đồi trọc khẽ động.
Ở tầng mây này, Huy không thấy.
Nhưng Tý dưới kia nhìn thấy rõ.
Cái bóng… đang tách ra khỏi cơ thể Huy.
Nó ngẩng đầu nhìn lên trời.
Giữa không trung, từ phía xa.
Một vệt mực kéo dài như nét viết.
Nó nối về phía một điểm khác.
Rồi đứt đoạn như ai đó đã che đậy bí mật
Cuốn sách lại lật ra:
“NHÂN QỦA TUẦN HOÀN.”
Trang giấy khép lại.
Trên tầng mây.
Sợi chỉ nối linh hồn Huy bắt đầu mờ đi.
Tý hét lên:
“Vua! Quay lại! C.h.ế.t c.h.ế.t!”
Ngay khoảnh khắc đó.
Trong lõi cuốn sách.
Hồn ông nội cuối cùng cũng cất tiếng.
Không bằng âm thanh.
Mà bằng rung động:
“Con… chưa…”
Một lực đẩy vô hình ập tới.
Huy rơi.
Không rơi xuống đất.
Mà rơi ngược vào thân xác.
Mắt mở bật.
Gió trên đồi trọc vẫn thổi.
Nhưng tim cậu đập loạn.
Tý thở dốc.
“Vua sống rồi…”
Huy ngồi dậy.
Cái bóng đã trở lại dưới chân.
Nhưng nó không còn nằm đúng vị trí.
Nó lệch.
Như đứng sớm hơn nửa nhịp.
Huy thì thầm:
“Ta sẽ vào lại.”
Gió không đáp.
Nhưng bóng dưới chân khẽ rung.
