Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 20 - Bữa Cơm Và Cánh Cửa
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:09
Đồi trọc vẫn vậy.
Huy ngồi xếp bằng.
Nhắm mắt.
Lắng.
Không có gì.
Cậu cố kéo mình ra khỏi thân xác.
Không được.
Cậu ép hơi thở chậm lại.
Không được.
Càng cố - đầu càng nóng.
Bóng dưới chân rung nhẹ.
Như cười.
Huy mở mắt.
“Vào lại…”
Cậu thử lần nữa.
Không thấy tầng mây.
Không thấy sợi chỉ.
Chỉ có tim đập mạnh và đầu đau nhói.
Tý nhìn cậu.
“Vua… đừng gấp…”
Huy đứng dậy.
Phủi bụi.
“Không vào nữa.”
Giọng khô.
Chiều xuống.
Huy về nhà.
Căn nhà im lặng.
Bếp lạnh.
Cậu đứng trước bếp khá lâu.
Rồi nhóm lửa.
Tiếng củi nổ lách tách.
Gạo vo bằng nước giếng.
Nồi cơm sôi.
Khói bốc lên mỏng.
Mùi cơm lan ra.
Đã bao lâu rồi cậu chưa ngồi xuống ăn một bữa t.ử tế?
Không phải nhai vội.
Không phải gặm tạm.
Mà là ăn.
Tý ngồi trên bàn.
Mắt sáng.
Huy gắp một miếng nhỏ đặt trước mặt nó.
“Ăn đi.”
Tý cúi đầu.
Hai sinh vật.
Một người.
Một chuột.
Ngồi đối diện nhau.
Không khí lặng.
Chỉ có tiếng nhai khẽ.
Bình yên đến lạ.
Huy nhìn con chuột.
Ánh mắt mềm lại.
Cậu đưa tay.
Ngón tay chạm lên đầu nó.
Định xoa.
Bụp.
Không có ánh sáng.
Không có xoáy.
Chỉ như một trang giấy khép lại.
Căn nhà biến mất.
Âm thanh duy nhất còn lại… là tiếng tim đập không thuộc về ai.
Huy đứng giữa khoảng không mực đen.
Tý bên cạnh.
Dưới chân là nền giấy khổng lồ.
Những dòng chữ trôi lơ lửng.
Phía trước.
Một bóng người ngồi quay lưng.
Làn khói vẫn bao lấy ông như ôm ấp tâm sự
Chỉ ngồi.
Yên lặng.
Tý bỗng nhảy vọt lên.
Chạy thẳng tới.
Leo lên tay người đó.
Như đã quen từ lâu.
Bóng người khẽ cười.
“Lâu rồi không gặp, nhóc con.”
Ông quay lại.
Ông nội.
Không già yếu.
Không bệnh tật.
Ánh mắt sáng và sâu.
Ông nhìn Tý.
“Ồ… đã mở được chút linh trí rồi à.”
Tý cúi đầu, run nhẹ.
Không phải sợ.
Mà là kính.
Huy đứng bất động.
Cổ họng nghẹn lại.
“Ông…”
Ông nội nhìn cậu.
Không vội.
Không xúc động.
Chỉ trầm.
“Con đến rồi sao, nhanh hơn ta tưởng?”
Không gian lặng đi.
Huy siết tay.
“Con đã thấy… nhà họ Lý… lửa… m.á.u…”
Ông gật nhẹ.
“Con thấy rồi.”
Ông nhìn xuống nền giấy dưới chân.
Những dòng chữ bắt đầu xoay chậm.
“Nhưng con chưa hiểu.”
Cuốn sách hiện ra phía sau ông.
Mở sẵn trang:
“NHÂN QUẢ TUẦN HOÀN.”
Ông nói:
“Nhà họ Lý không bắt đầu từ lòng tham.”
“Nhà họ Trần cũng không bắt đầu từ chính nghĩa.”
Huy ngẩng đầu.
“Là sao?”
Ông nhìn thẳng vào cậu.
“Cuốn sách này không thuộc về họ Trần.”
“Cũng không thuộc về họ Lý.”
“Người gác sách… chưa bao giờ là người sở hữu.”
Không gian rung nhẹ.
Tý siết c.h.ặ.t t.a.y ông.
Huy sững lại.
Ông nhìn sâu hơn.
Một khoảng lặng dài.
Rồi ông nói chậm rãi:
“Thứ cần gác… không phải là sách.”
“Mà là thứ đang ngủ trong mỗi con người.”
Không gian bắt đầu khép lại.
Huy bước lên một bước.
“Ông! Họ Lý”
Ông đưa tay lên.
Chặn lại.
“Nhân quả không kết thúc bằng trả thù.”
“Con còn chưa đủ tĩnh để nghe hết.”
Một lực đẩy nhẹ.
Không bạo lực.
Chỉ quyết đoán.
Huy mở mắt.
Ngồi giữa căn nhà.
Nồi cơm vẫn còn ấm.
Tý nằm trên bàn.
Thở đều.
Như chưa từng rời đi.
Nhưng trên trang sách đặt ở góc nhà
Đã có thêm một dòng.
“NGƯƠI ĐƯỢC GỌI, KHÔNG PHẢI ĐƯỢC CHỌN.”
Huy nhìn xuống chân.
Cái bóng.
Vẫn lệch nửa nhịp.
Và lần này
Nó không rung.
Nó đang chờ.
