Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 27 - Giá Như
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:10
Khoảng rừng im phăng phắc.
Ánh nắng ban mai xuyên qua từng khe lá, rơi xuống đất thành những vệt sáng lạnh.
Huy quỳ giữa nền đất ẩm.
Hai tay đặt lên n.g.ự.c cô gái.
Máu đã ngừng chảy.
Hơi thở mỏng như tơ, đứt quãng.
- Đừng ngủ… - anh thì thầm.
Cô khẽ mỉm cười.
Không còn oán trách.
Chỉ mệt.
Mệt đến tận xương.
Huy nhắm mắt.
Hít sâu.
Anh gom sinh khí trong người.
Nhưng trong đầu không có khoảng lặng.
Chỉ có tiếng.
“Giá như mình đi theo sớm hơn.”
“Giá như mình không quay lưng.”
“Giá như…”
Từng câu như đá ném xuống mặt nước.
Tâm không lặng.
Sinh khí vừa tụ lại đã tan.
Anh nghiến răng.
Đặt trán mình chạm trán cô.
Truyền.
Một luồng ấm mỏng manh chảy qua.
Ngực cô nhúc nhích.
Rất khẽ.
Huy mở mắt.
Hi vọng lóe lên.
Rồi tắt.
Cô thở ra.
Lần này… không hít vào nữa.
Không có tiếng gì.
Không có dấu hiệu.
Chỉ là… không còn.
Gió trong rừng ngừng thổi.
Lá đứng yên.
Huy giữ nguyên tư thế.
Không tin.
Không chấp nhận.
- Dậy đi…
Giọng anh vỡ.
Vai run.
Tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Và rồi anh cảm nhận được.
Một thứ rất nhẹ vừa tách khỏi thân xác.
Mỏng như khói.
Linh hồn cô lơ lửng.
Hai hốc mắt sâu hút không hợp với khuôn mặt xinh xắn.
Tay chân không còn.
Chỉ là một dáng hình tàn khuyết.
Cô đứng trước anh.
Đau đớn.
Sợ hãi
Nhưng vẫn mỉm cười
Điều đó còn đau hơn trách móc.
Huy hiểu.
Yêu thú không chỉ ăn thịt.
Chúng ăn cả linh hồn.
- Xin lỗi… - anh thì thào.
Linh hồn cô không đáp.
Chỉ quay lưng.
Và lặn xuống.
Mặt đất dưới thân cô mềm ra như bùn đen.
Nuốt lấy ánh sáng nhạt nhòa ấy.
Huy lao tới.
Bàn tay anh chạm vào khoảng không.
Xuyên qua.
Cô biến mất.
Mặt đất khép lại.
Phẳng lì.
Như chưa từng mở.
Im lặng.
Rồi Huy bật khóc.
Không kìm.
Không nén.
Tiếng khóc nghẹn như của một đứa trẻ lạc đường.
Lần cuối anh khóc như vậy
là khi ông nội nằm trong quan tài gỗ.
Anh đã nghĩ trái tim mình c.h.ế.t theo ngày đó.
Nhưng không.
Nó vẫn biết đau.
Con chuột đứng bên xác cô gái.
Không kêu.
Chỉ nhìn.
Bỗng.
Ánh sáng đỏ rỉ lên từ lòng đất.
Như m.á.u thấm ngược lên mặt cỏ.
Cái l.ồ.ng đèn trồi lên.
Chậm.
Lặng lẽ.
Như nó vốn ở đây từ trước.
Ánh lửa bên trong lay động.
Không theo gió.
Mà theo nhịp thở của Huy.
Lần đầu tiên, nó nói.
Giọng khàn, trầm, như vang từ đá sâu.
- Muốn cứu nó à?
Huy ngẩng đầu.
Mắt đỏ hoe.
- Phải.
- Linh hồn đã xuống dưới… không phải muốn là gọi về được.
- Phải trả giá gì?
Không do dự.
Không hỏi lại.
Ánh sáng trong l.ồ.ng đèn chao nhẹ.
- Ngươi biết xuống đó là đâu không?
Huy nhìn thẳng vào ánh lửa.
- Biết.
Anh đã từng xuống một lần.
Và suýt không trở về.
Có gì phải sợ nữa.
Im lặng kéo dài.
Rồi tiếng cười rất khẽ vang lên.
Không vui.
Chỉ thích thú.
- Được.
Lồng đèn phình lớn.
Khung tre kéo dài như xương sống bị giãn ra.
Một lớp da đen đặc bò lên, nuốt lấy từng thớ tre như thứ gì đang mọc thịt.
Ánh sáng bên trong sâu hun hút.
Không còn là lửa.
Là chút ánh sáng dẫn đường
- Leo lên.
Huy quay lại nhìn xác cô gái lần cuối.
Gương mặt cô bình yên lạ thường.
Như chỉ đang ngủ.
Con chuột ngước lên nhìn anh.
Mắt đen bóng.
Không hiểu.
Huy đặt tay lên đầu nó.
Khẽ vuốt.
- Ở lại.
Anh leo lên lưng l.ồ.ng đèn.
Nó nghiêng mình.
Rồi chìm xuống.
Không rung động.
Không để lại lỗ hổng.
Không vết tích.
Chỉ còn lại khoảng đất lạnh.
Xác cô gái.
Và con chuột.
Nó tiến lại.
Ngửi bàn tay cô.
Rồi cuộn mình ngồi cạnh.
Không rời.
Trời sáng hẳn bắt đầu gắt nắng
Ánh nắng chiếu vào khoảng đất trống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong lòng đất.
Huy mở mắt.
Không tối.
Mà là một thứ ánh sáng xám nhạt.
Như sương đặc.
Xa xa.
Những bóng người đứng thành hàng.
Im lặng.
Không quay đầu.
Không di chuyển.
Và giữa họ…
Có một bóng dáng quen thuộc.
Nhưng khi Huy bước một bước về phía trước—
Tất cả những cái đầu kia
đồng loạt nghiêng sang nhìn anh.
