Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 28 - Tàn Hồn

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:11

Huy vừa bước tới một bước.

Tất cả những cái đầu trong màn sương xám

đồng loạt nghiêng sang nhìn anh.

Không tiếng động.

Không nhúc nhích thân thể.

Chỉ cổ xoay.

Anh sững lại.

Không phải vì sợ.

Mà vì những ánh nhìn đó… thật trống rỗng.

Như xoáy sâu vào tâm hồn.

Chợt-

Dấu răng trên tay anh nóng lên.

Không phải ấm.

Mà là rát.

Như có ai vừa đặt than hồng vào đúng vết c.ắ.n.

Từ xa.

Tiếng thở hồng hộc.

Nặng.

Gấp.

Ầm.

Ầm.

Ầm.

Mặt đất xám rung nhẹ.

Một hình dạng ba đầu lao tới.

Lông đen dựng ngược.

Ba cái đầu thay nhau l.i.ế.m khắp người Huy.

Ướt nhẹp.

Lưỡi thô ráp như giấy nhám.

Như đang kiểm tra một miếng thịt lạ xem còn sống hay đã ươn.

- Hửm… - đầu giữa gừ khẽ.

- Chưa c.h.ế.t mà xuống đây? - đầu trái khịt mũi, hơi thở tanh mùi đất mục.

- Hay Mạnh Bà nấu canh mất vệ sinh an toàn thực phẩm, nên xuống đòi bồi thường? - đầu phải lè lưỡi dài ngoằng.

Huy nhăn mặt.

Không lùi.

- Ta kiếm người.

Ba cái đầu khựng lại.

- Ai?

- Một cô gái. Mới xuống. Linh hồn tàn khuyết.

Chúng nhìn nhau.

Rồi đồng thanh:

- Ồ.

Đầu giữa gật gù.

- Biết rồi.

Không hỏi thêm.

Con ch.ó ba đầu c.ắ.n cổ áo Huy.

Hàm răng cắm xuyên qua vải nhưng không xuyên da.

Nó tha anh đi như tha một con non lạc đàn.

Chiếc l.ồ.ng đèn lẽo đẽo bay theo sau.

Ánh đỏ của nó giữa màn xám như một con mắt đang mở.

Chúng dừng lại trước một tòa thành tối xám.

Cổng đá khắc ba chữ:

UỔNG TỬ THÀNH

Bên trong.

Những linh hồn méo mó ngồi co quắp.

Có kẻ không còn mặt.

Có kẻ thiếu nửa thân.

Có kẻ chỉ còn một cái bóng mờ.

Không ai nói.

Nhưng không khí đặc quánh như tiếng khóc bị ép xuống cổ họng.

Con ch.ó hất mõm về phía góc tường.

- Kia.

Huy nhìn thấy cô.

Linh hồn cô mờ hơn những kẻ khác.

Không đủ hình dạng người.

Như một mảnh khói rách nát.

Chỗ đáng lẽ là đôi mắt chỉ là hai khoảng trống loang lổ.

- Vì c.h.ế.t oan, chưa hết dương thọ. - đầu trái lẩm bẩm.

- Nhưng hồn tàn quá, không đầu t.h.a.i được. - đầu phải tiếp lời.

- Có đầu thai… - đầu giữa chậm rãi -cũng chỉ thành đứa trẻ mù lòa, cụt tứ chi. Sống còn tệ hơn c.h.ế.t.

Huy siết tay.

- Có cách nào không?

Một giọng trầm lạnh vang lên sau lưng.

- Có.

Không cần quay lại cũng biết là ai.

Diêm Vương bước tới.

Áo đen dài quét đất.

Mặt lạnh như đá chôn dưới sông sâu.

Không ngạc nhiên.

Chỉ hằn học.

- Nhờ ngươi mà KPI tháng này tăng đột biến.

Ông phất tay.

- Tăng thì tăng. Nhưng toàn loại không đầu t.h.a.i được mới phiền.

Con ch.ó khịt mũi.

- Sếp bớt nói chuyện chỉ tiêu đi.

Diêm Vương liếc nó.

Không buồn tranh cãi.

Ông nhìn Huy.

- Ngươi muốn dẫn nó đi?

- Phải.

- Dẫn được.

Một nhịp dừng.

- Nhưng nhân quả tự gánh.

Không đe dọa.

Không nhấn mạnh.

Chỉ là một sự thật.

Rồi ông khẽ nói:

- Trước khi đi… ghé Mạnh Bà.

- Tâm ngươi loạn quá. Ấn sinh dùng không nổi đâu.

Ngừng một chút.

- Uống cho sạch rồi hãy làm anh hùng.

Cầu Nại Hà mờ sương.

Mạnh Bà đang khuấy nồi.

Mùi canh không thơm.

Không tanh.

Chỉ là mùi của thứ gì đó đã từng là ký ức.

Con ch.ó ba đầu gào:

- Bà bỏ heroin vào hay sao mà thằng này quay lại xin thêm?

Mạnh Bà liếc xéo.

- Ta mà bỏ, ngươi đã là khách quen.

Bà múc một bát.

- Uống một bát, quên sự đời.

- Hai bát, gội rửa tâm hồn.

- Ba bát thì…

Bà dừng.

Cả bọn chờ.

- Thì no.

Con ch.ó “xì” một tiếng.

Huy uống.

Một bát.

Những tiếng “giá như” nhỏ lại.

Hai bát.

Mặt nước trong anh lặng xuống.

Tội lỗi không biến mất.

Nhưng không còn làm sóng dâng.

Tâm anh phẳng.

Như mặt hồ trước bão.

Ở phía xa, Diêm Vương ghé sát con ch.ó nói nhỏ điều gì đó.

Ba cái đầu cùng cười.

Cười rất khẽ.

Trở lại mặt đất.

Lồng đèn đưa Huy và tàn hồn cô lên.

Xác cô vẫn nằm đó.

Lạnh.

Nhưng chưa mục.

Huy đặt tàn hồn vào thân xác.

Ấn sinh phát sáng.

Vết thương khép lại.

Da thịt liền mạch.

Cô ho sặc sụa.

Máu bầm trào ra.

Không khí tràn vào phổi.

Cô sống.

Nhưng-

Mắt cô mở.

Không có tiêu cự.

Tay chân không nhúc nhích.

Cô cười.

Mà như khóc.

Lồng đèn cất tiếng.

- Việc đã giúp.

- Ta lấy lại thứ thuộc về ta.

- Và chút lãi.

Khói đen từ người Huy bị hút ra.

Dấu ấn hình trâu rời khỏi n.g.ự.c anh.

Nhập vào thân l.ồ.ng đèn.

Anh không chống cự.

Vì anh đã tự nguyện.

Nó run lên.

Thân dài ra.

Da đen bóng hơn như được bọc bởi lớp nhựa sống.

Sừng trâu mọc lên.

Không còn là cá chép

Mà là một sinh vật nửa rồng, nửa cá.

Sừng trâu.

Mắt đỏ rực.

Nó lơ lửng.

Cười khặc khặc.

- Muốn bổ khuyết tàn hồn?

- Dùng chính linh hồn ngươi giải phóng Ấn sinh cấp cao nhất.

Huy gật đầu.

Không do dự.

Anh tập trung.

Rừng rung lên.

Gió thổi dồn.

Đất dưới chân ấm nóng.

Sinh khí hội tụ qua anh.

Truyền vào cô.

Cô run lên.

Ánh sáng tràn vào mắt.

- Em… thấy rồi…

Ngón tay cô co lại.

Chân cử động.

Cô bật khóc.

Ôm lấy Huy.

Huy mỉm cười.

Nhưng thế giới trước mắt anh nhạt dần.

Chỉ còn trắng và đen.

Nửa người bên trái mất cảm giác.

Như không còn thuộc về anh nữa.

Cô khựng lại.

- Anh…

Vai trái anh lạnh.

Không phải lạnh da.

Mà lạnh như đá.

Từ cổ xuống tay.

Da chuyển xám.

Không còn sinh khí.

Và sâu trong lớp da ấy-

Có thứ đang đập.

tim.

Mà là Không phải tiếng gõ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Sinh vật rồng–cá–trâu lơ lửng phía trên.

Mỉm cười.

- Giá phải trả.

- Mới bắt đầu thôi.

Và dưới lớp đá đang lan dần ấy…

Có gì đó đang lớn lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Chương 28: Phần 1 Tập 28 - Tàn Hồn | MonkeyD