Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 3 - Hơi Thở Của Kẻ Săn Mồi
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:06
Huy nghe thấy nó trước khi nhìn thấy nó.
Không phải bằng tai người.
Mà bằng thứ bản năng run rẩy nằm sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Một mùi tanh lạnh len vào không khí - mùi da trườn trên đất ẩm, mùi của thứ tồn tại không cần tiếng động.
Cơ thể Huy đông cứng.
Hai đầu gối tự động khuỵu xuống. Vai co lại. Bụng hóp c.h.ặ.t. Cằm rụt xuống n.g.ự.c.
Không phải cậu chọn như vậy.
Mà cơ thể cậu chọn.
Trong bóng tối, một đường cong đen nhánh lặng lẽ trườn ra.
Vảy cọ nhẹ xuống sàn.
Sột…
Sột…
Âm thanh nhỏ đến mức người bình thường sẽ không nghe thấy.
Nhưng Huy nghe rõ.
Rõ đến mức đau.
Con rắn ngẩng đầu.
Đôi mắt không cảm xúc.
Không giận dữ.
Không hung hãn.
Chỉ là sự tính toán lạnh lẽo của kẻ săn mồi.
Nó nhìn chằm chằm vào Huy.
Không gian như đông lại.
Không khí đặc quánh.
Từng hạt bụi lơ lửng giữa khoảng tối như đứng yên.
Tim Huy đập dồn dập, nhưng tiếng đập nghe xa xăm như vọng từ dưới đáy giếng.
Trong đầu cậu thoáng qua một ý nghĩ méo mó - không phải chạy ra cửa.
Mà là tìm khe hở.
Tìm góc tường tối nhất.
Tìm một lỗ nhỏ đủ để chui vào và biến mất.
Bản năng của con mồi không nghĩ đến chiến đấu.
Chỉ nghĩ đến việc sống sót.
Cậu không còn suy nghĩ.
Không còn lý trí.
Chỉ còn một tiếng thét câm lặng vang lên trong từng thớ thịt:
Chạy.
Nhưng chân không nhúc nhích.
Rắn không tấn công.
Nó chỉ nhìn.
Như đang cân nhắc.
Như đang ghi nhớ.
Lưỡi chẻ đôi thè ra, nếm lấy mùi sợ hãi trong không khí.
Một giây.
Hai giây.
Hay có thể là cả một đời.
Rồi bất ngờ
Nó hạ đầu xuống.
Chậm rãi quay đi.
Thân rắn uốn lượn, trườn vào bóng tối như chưa từng tồn tại.
Mùi tanh nhạt dần.
Không gian thả lỏng.
Thời gian chuyển động trở lại.
Huy đổ sụp xuống sàn.
Toàn thân run bần bật. Hơi thở gấp gáp. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Cậu cố ngẩng đầu.
Nhưng thế giới quay cuồng.
Bóng tối nuốt trọn mọi âm thanh.
Và khi ý thức rơi xuống đáy sâu nhất…
Cậu thấy mình đứng giữa một khoảng không xám đục.
Giấc mộng
Không đất.
Không trời.
Chỉ có sương mù cuộn chậm như khói nhang.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tiếng gậy gõ xuống nền vang lên, vọng dài trong khoảng không vô hình.
Sương mù tách ra.
Ông nội đứng đó.
Nhưng không hoàn toàn giống ông nội.
Ánh mắt sâu thẳm như nhìn xuyên qua cả thời gian. Tóc bạc phơ bay nhẹ dù không có gió. Áo dài cũ kỹ lay động như được dệt từ khói.
“Huy.”
Giọng ông không phát ra từ miệng.
Nó vang thẳng vào tâm trí.
“Thứ con gặp không phải thú vật thường.”
Huy muốn bước tới, nhưng chân như bị giữ lại bởi một sức nặng vô hình.
“Phong ấn đã suy yếu. Yêu khí bắt đầu tràn ra.”
Sương mù phía sau ông méo mó thành những bóng hình dị dạng - dài, cong, vặn vẹo, không rõ là thú hay người.
“Vì sao là con…?” Huy thì thầm.
“Vì huyết mạch chưa từng đứt.”
Ngực cậu nóng rát.
Một luồng sáng mờ hiện lên nơi tim, đập theo nhịp tim như một sinh thể khác đang thức dậy.
“Ta chỉ có thể giúp con một lần này.”
Giọng ông trầm xuống, xa dần.
“Con chuột trong con còn yếu… vì ta đã phong bớt hung tính của nó. Nếu không, khi nỗi sợ trỗi dậy, con sẽ mất chính mình. Hãy nhớ…đêm trăng tròn, bọn chúng sẽ đến tìm…con”
Không gian rung động.
Giữa sương mù, một cuốn sách xuất hiện.
Bìa đen. Không chữ.
Nhưng từng đường vân trên bìa chuyển động chậm rãi như mạch m.á.u đang đập.
Trang sách tự lật.
Những con chữ không hiện ra cùng lúc.
Chúng rỉ ra từ mặt giấy như m.á.u thấm qua vải.
Rồi dần dần kết thành dòng rõ ràng:
Phong ấn đã mở.
Trang lật.
Gió nổi lên, sương mù xoáy mạnh quanh cuốn sách.
Những vệt đỏ tiếp tục tràn ra:
Ngươi là người được chọn.
Trang cuối cùng lật xuống.
Khoảng trắng kéo dài đến nghẹt thở.
Rồi chỉ còn ba chữ xuất hiện chậm rãi
NGƯỜI TRẤN YÊU.
Ánh sáng bùng lên.
Ông nội tan vào khói.
Huy giật mình tỉnh dậy.
Ngực vẫn nóng rát như có than hồng đặt bên trong.
Căn nhà im lặng.
Con rắn đã biến mất thật.
Nhưng bên cạnh tay cậu…
Là một cuốn sách đen.
Và nó không hề có bụi.
