Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 41 - Phòng Thẩm Vấn

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:13

Phòng thẩm vấn nhỏ và kín.

Tường sơn màu xám cũ.

Một bóng đèn huỳnh quang treo trên trần phát ra ánh sáng trắng lạnh.

Ánh đèn chiếu thẳng xuống chiếc bàn kim loại đặt giữa phòng.

Không có cửa sổ.

Không khí đặc quánh như không lưu thông.

Trên bàn đặt một xấp hồ sơ dày.

Huy ngồi một bên bàn.

Hai cổ tay bị còng trước mặt.

Tóc bạc rũ xuống trán, gương mặt bình thản đến mức gần như vô cảm.

Đối diện cậu là Đại úy Mạnh.

Người đàn ông tầm hơn bốn mươi tuổi.

Vai rộng.

Cằm vuông.

Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi d.a.o.

Ông không nói gì ngay.

Chỉ mở tập hồ sơ.

Chậm rãi rút ra một bức ảnh.

Đặt xuống bàn.

Cạch.

“Nhìn đi.”

Huy cúi mắt xuống.

Trong bức ảnh là một trong bảy cái xác khô.

Khuôn mặt co rút.

Miệng há ra.

Hốc mắt đen ngòm như hai cái giếng cạn.

Mạnh đặt thêm một tấm nữa.

Rồi tấm thứ ba.

Bảy tấm ảnh xếp thành hàng.

“Cậu thấy quen không?”

Huy ngẩng lên.

“Không.”

Mạnh khoanh tay.

“Nhưng cậu đứng giữa họ khi chúng tôi tới.”

“Giải thích đi.”

Huy im lặng vài giây.

“Tôi đi ngang qua.”

Một cảnh sát đứng phía sau bàn bật cười khẩy.

“Đi ngang qua rồi đứng giữa bảy cái xác?”

Huy không trả lời.

Mạnh vẫn nhìn chằm chằm vào cậu.

Ánh mắt của một người đã thẩm vấn hàng trăm tội phạm.

Ông kéo thêm một bức ảnh ra.

Lần này là ảnh chụp nền đất trong căn nhà lá.

Ánh đèn pin chiếu xuống.

Bóng của mọi người đều rõ.

Trừ một người.

“Còn cái này.”

Ông đẩy tấm ảnh về phía Huy.

“Bóng của cậu đâu?”

Huy nhìn bức ảnh.

Một lúc lâu.

Rồi ngẩng lên.

“Có thể ánh đèn chiếu lệch.”

Người cảnh sát phía sau c.h.ử.i thề khẽ.

Mạnh không nói gì.

Ông đứng dậy.

Chậm rãi đi vòng qua bàn.

Dừng lại sau lưng Huy.

Giọng nói trầm xuống.

“Cậu biết điều gì làm tôi thấy lạ không?”

“Người bình thường đứng giữa bảy cái xác như vậy…”

“Hoặc là run rẩy.”

“Hoặc là nôn mửa.”

“Hoặc là hoảng loạn.”

Ông cúi xuống gần tai Huy.

“Còn cậu…”

“Bình tĩnh như đang ngồi uống trà.”

Căn phòng im lặng.

Huy vẫn ngồi yên.

Không cử động.

Mạnh quay lại ghế.

Ngồi xuống.

Nhìn đồng hồ treo tường.

“Luật cho phép chúng tôi giữ cậu 24 giờ.”

Ông gập hồ sơ lại.

Cạch.

“Trong 24 giờ đó…”

Ánh mắt ông khóa c.h.ặ.t Huy.

“…tôi sẽ tìm ra cậu là ai.”

Huy ngẩng lên.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Cậu chỉ nói một câu.

“Ông sẽ thất vọng thôi.”

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Phòng tạm giam nằm ở cuối hành lang của trụ sở công an huyện.

Một căn phòng bê tông vuông vức.

Tường xám.

Trần thấp.

Một bóng đèn vàng cũ treo lủng lẳng trên trần nhà, ánh sáng yếu ớt khiến cả căn phòng như bị phủ bởi một lớp sương mờ.

Không khí ở đây có mùi rất khó chịu.

Mùi ẩm mốc lâu năm, sắt gỉ và mồ hôi khô.

Thứ mùi bám c.h.ặ.t vào cổ họng khiến người ta chỉ cần hít sâu một hơi cũng thấy nặng n.g.ự.c.

Huy ngồi trên băng ghế bê tông.

Hai tay đặt trước đầu gối.

Vết hằn của chiếc còng số tám vẫn đỏ sẫm trên cổ tay.

Ngoài song sắt.

Hành lang dài hun hút.

Ánh đèn neon nhấp nháy.

Tạch…

Tạch…

Tiếng quạt trần cũ kêu lạch cạch.

Một giọt nước từ đâu đó rơi xuống nền.

Tách.

Tách.

Trong phòng giam, thời gian luôn trôi chậm đến kỳ lạ.

Như thể mỗi phút bị kéo dài ra.

Huy nhắm mắt.

Hơi thở đều.

Nhưng lông mày cậu khẽ nhíu lại.

Một thứ gì đó… đang tới.

Không phải tiếng.

Không phải bước chân.

Mà là tà khí.

Nó len lỏi như sương lạnh.

Nặng đến mức khiến da người ta nổi gai.

Ở cuối hành lang, một cảnh sát trực đêm đang ngồi ghi chép.

Đột nhiên-

KÉT.

Một âm thanh khô khốc vang lên.

Như móng tay cào nhẹ lên kim loại.

Huy mở mắt.

Âm thanh đó lại vang lên.

KÉT…

Chậm.

Rất chậm.

Như có thứ gì đó đang kéo lê móng tay dọc theo song sắt.

Huy đứng dậy.

Bước tới gần cửa phòng giam.

Hành lang tối.

Nhưng trong ánh sáng yếu ớt.

Cậu nhìn thấy.

Một thân người đứng ở cuối hành lang.

Da nhăn nheo dính sát xương.

Đầu nghiêng sang một bên.

Hốc mắt sâu hoắm.

Một cái xác khô.

Cổ nó khẽ xoay.

Phát ra tiếng rắc… rắc…

Rồi nó bước tới.

Chân kéo lê trên nền gạch.

Cạch…

Cạch…

Phía sau nó.

Một cái xác khác bước ra khỏi bóng tối.

Rồi cái thứ ba.

Bảy cái xác khô lần lượt xuất hiện.

Không khí trong hành lang bỗng đặc lại.

Người cảnh sát trực đêm ngẩng đầu.

Anh ta nhìn thấy chúng.

Cây b.út rơi khỏi tay.

Một cái xác lao tới.

RẠCH!

Móng tay nó cào rách cánh tay anh.

Máu phun ra.

Tiếng hét vang lên.

Chuông báo động rú inh ỏi khắp trụ sở.

Cảnh sát từ các phòng lao ra.

“Cái gì vậy?!”

Một người rút s.ú.n.g.

ĐOÀNG!

Viên đạn xuyên qua n.g.ự.c x.á.c c.h.ế.t.

Nhưng nó không dừng lại.

Nó tiếp tục tiến tới.

Chậm rãi.

Như thể những viên đạn chỉ là gió.

Trong phòng giam.

Huy nhìn tất cả.

Cậu thở dài.

Rồi cất giọng.

“Đại úy Mạnh.”

Người đàn ông đang chỉ huy ngoài hành lang quay lại.

Ánh mắt ông dừng lại ở Huy.

Sau song sắt.

Dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt.

Gương mặt cậu thanh niên tóc bạc vẫn bình thản đến khó hiểu.

Huy nói chậm rãi.

“Thả tôi ra.”

“Nếu không…”

Cậu nhìn những cái xác đang tiến tới.

“…đêm nay ở đây sẽ có thêm người c.h.ế.t.”

Đại úy Mạnh nhìn cậu.

Một cái xác vừa bị b.ắ.n ngã lại bò dậy.

Cảnh sát bắt đầu lùi dần.

Ông nghiến răng.

Một giây.

Hai giây.

Rồi ông rút chìa khóa.

CẠCH.

Cửa phòng giam mở ra.

“Cậu mà giở trò…”

Huy bước ra.

“Ông cứ b.ắ.n.”

Bảy cái xác khô đồng loạt quay đầu.

Chúng lao tới.

Huy giơ tay.

Không khí rung lên.

Một luồng khí mỏng như lưỡi d.a.o bay ra.

XẸT!

Những sợi chỉ đen vô hình nối từ x.á.c c.h.ế.t ra xa.

Bị cắt đứt.

Xa hàng chục cây số.

Trong căn nhà hoang.

Lý Bá khựng lại.

Cây b.út hắc long run lên.

“Không thể nào…”

Trong hành lang đồn công an.

Bảy cái xác đứng sững.

Huy chắp tay.

Giọng trầm xuống.

“Các cô… đi đi.”

Sinh khí của hơn hai mươi cảnh sát trong hành lang lan ra như hơi ấm.

Huy dẫn luồng chính khí đó.

Một ánh sáng nhạt bao quanh bảy cái xác.

Trong khoảnh khắc.

Gương mặt khô quắt của họ trở nên bình yên.

Rồi—

TAN THÀNH TRO.

Tro bay lên trong ánh đèn.

Nhẹ như khói.

Hành lang chìm vào im lặng.

Huy lại được đưa vào phòng thẩm vấn.

Không khí nặng như chì.

Đại úy Mạnh ngồi đối diện Huy.

Một điếu t.h.u.ố.c cháy dở trong tay ông.

Ông nhìn Huy rất lâu.

“Cậu giải thích đi.”

Huy dựa lưng vào ghế.

“Tôi có học chút pháp thuật.”

“Đối phó mấy thứ dơ bẩn.”

“Thấy nơi đó âm khí nặng nên tới xem.”

Mạnh gõ ngón tay lên bàn.

“Cậu biết hung thủ.”

“Đúng không?”

Huy im lặng.

Mạnh nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Cậu không phải kẻ g.i.ế.c họ.”

“Nhưng cậu biết ai làm.”

Huy nhún vai.

“Có thể.”

“Nhưng ông không tin đâu.”

Mạnh bật cười khô khốc.

“Thử xem.”

Huy nhìn thẳng vào ông.

“Một người dùng b.út viết chú.”

“G.i.ế.c bảy cô gái để đổi mạng.”

“Ông tin không?”

Căn phòng im lặng.

Mạnh dụi tắt t.h.u.ố.c.

Ông nhìn đồng hồ.

24 giờ.

Không có chứng cứ.

Theo luật.

Họ phải thả Huy.

Trời vừa hửng sáng.

Huy bước ra cổng.

Không quay đầu lại.

Trên ban công tầng hai.

Đại úy Mạnh đứng nhìn theo.

Gió sớm thổi qua.

Ông lẩm bẩm.

“Cậu không phải hung thủ…”

“Nhưng cậu chắc chắn không bình thường.”

Ông rút điện thoại.

“Cho người theo dõi cậu ta.”

“Âm thầm thôi.”

Ông nhìn về phía con đường nơi Huy đã đi xa.

“Chắc chắn…”

“Chuyện này vẫn chưa kết thúc.”

Xa đâu đó.

Trong một căn nhà hoang.

Lý Bá đang mỉm cười.

Trời vừa tảng sáng.

Sương mỏng còn phủ kín con đường đất dẫn ra bờ sông.

Huy bước chậm rãi.

Sau khi rời khỏi trụ sở công an, cậu không đi về phía thị trấn.

Mà quay ngược lại.

Về ngôi nhà lá ven sông nơi bảy cô gái đã c.h.ế.t.

Cánh cửa gỗ vẫn mở.

Bản lề kêu kẽo kẹt theo gió sớm.

Huy bước vào.

Căn nhà vẫn âm u như đêm qua.

Nhưng có gì đó… khác.

Vòng tròn m.á.u trên nền đất đã biến mất.

Những vết móng tay cào loạn trên sàn cũng không còn.

Mặt đất bị cào xới hôm qua giờ đã được san phẳng.

Sạch sẽ.

Quá sạch.

Như thể nơi này chưa từng xảy ra chuyện gì.

Huy đứng giữa căn phòng.

Ánh mắt lướt chậm qua từng góc.

Cậu khẽ thở dài.

“Đến trễ rồi…”

Bên ngoài.

Cách căn nhà vài chục mét.

Một người đàn ông mặc thường phục đang nấp sau bụi tre.

Đó là cảnh sát được lệnh theo dõi.

Anh ta cầm điện thoại.

Thì thầm.

“Báo cáo… mục tiêu quay lại hiện trường.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng quen thuộc.

Đại úy Mạnh.

“Đừng để hắn phát hiện.”

Người cảnh sát nuốt nước bọt.

“Rõ.”

Nhưng ngay lúc đó—

Huy bước ra khỏi căn nhà.

Cậu dừng lại giữa sân.

Rồi quay đầu.

Ánh mắt nhìn thẳng về phía bụi tre.

Nơi người cảnh sát đang nấp.

Tim anh ta thót lại.

Hắn… biết?

Nhưng Huy không nói gì.

Cũng không làm gì.

Cậu chỉ quay lưng.

Bước về phía bờ sông.

Người cảnh sát thở phào.

“Chắc… trùng hợp…”

Anh ta tiếp tục bám theo.

Mặt sông Đồng Nai buổi sớm yên tĩnh như một tấm gương khổng lồ.

Sương trắng lững lờ trôi trên mặt nước.

Huy dừng lại ở bờ.

Không có thuyền.

Không có cầu.

Chỉ có dòng nước rộng mênh m.ô.n.g.

Người cảnh sát nấp sau gốc cây.

Anh ta nhíu mày.

“Cậu ta định làm gì…?”

Huy bước thêm một bước.

Rồi đặt chân xuống mặt nước.

Người cảnh sát chớp mắt.

Không có tiếng nước b.ắ.n.

Không có gợn sóng lớn.

Chỉ một vòng tròn nhỏ lan ra.

Như thể mặt sông… đỡ lấy bàn chân cậu.

Huy bước thêm bước nữa.

Rồi bước tiếp.

Chậm rãi.

Bình thản.

Như đang đi trên con đường đất.

Người cảnh sát há hốc miệng.

“Không… không thể nào…”

Điện thoại trong tay run lên.

Anh ta bấm số.

Giọng lắp bắp.

“Đại… đại úy…”

Bên kia đầu dây vang lên giọng cáu gắt.

“Có chuyện gì?”

“Cậu ta…”

Người cảnh sát nuốt khan.

“…cậu ta đang đi trên mặt nước.”

Một giây im lặng.

Rồi tiếng quát vang lên.

“Sáng sớm mà còn mơ ngủ à?!”

“Báo cáo cho nghiêm túc!”

Người cảnh sát run rẩy.

“Không… không phải mơ…”

Anh ta nhìn ra sông.

Huy đã đi được gần nửa dòng.

Bóng dáng cậu chìm dần trong màn sương.

“Cậu ấy… đi mất rồi…”

“…bước trên mặt nước… rồi đi vào rừng…”

Đầu dây bên kia bỗng im bặt.

Rất lâu.

Không ai nói gì.

Cuối cùng.

Giọng Đại úy Mạnh vang lên.

Nhưng lần này… thấp và nặng.

“Tiếp tục theo dõi.”

Người cảnh sát nhìn ra mặt sông.

Sương trắng đã nuốt trọn bóng dáng Huy.

Dòng nước phẳng lặng.

Như chưa từng có ai đi qua.

Anh ta nuốt nước bọt.

“Rõ…”

Ở phía xa.

Bên kia bờ sông.

Một bóng người bước vào rừng.

Tóc bạc.

Áo đen.

Biến mất giữa những thân cây cổ thụ.

Như một bóng ma.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Chương 41: Phần 1 Tập 41 - Phòng Thẩm Vấn | MonkeyD