Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 42 - Khu Rừng Không An Toàn
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:13
Người cảnh sát đứng bên bờ sông thở hổn hển.
Anh ta vừa chạy một quãng rất dài.
Muốn qua sông phải vòng lên tận khúc trên mới có bến đò.
Khi chiếc đò cũ kỹ chậm chạp đưa anh sang bờ bên kia…
thì mặt sông đã trở lại yên lặng từ lâu.
Không còn bóng dáng Huy.
Chỉ có sương sớm trôi lững lờ.
Anh ta móc điện thoại gọi.
“Đại úy… tôi… tôi mất dấu rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
Rồi giọng Đại úy Mạnh trầm xuống.
“Đứng yên ở đó.”
“Tôi tới.”
Một tiếng sau.
Một chiếc xe bán tải dừng lại ở con đường đất gần bìa rừng.
Mạnh bước xuống.
Ánh mắt ông vẫn sắc như thường lệ nhưng có thêm chút mệt mỏi vì thức trắng đêm.
Hai người trao đổi nhanh.
“Cậu ta đi hướng nào?”
Người cảnh sát chỉ vào rừng.
“Phía đó.”
“Đi bộ à?”
“Vâng… nhưng rất nhanh.”
Mạnh gật đầu.
“Đi.”
Khu rừng buổi sáng yên tĩnh lạ thường.
Tiếng chim hót lẻ loi.
Tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân.
Hai người đi được vài trăm mét thì cả hai cùng khựng lại.
Ở phía trước.
Một bóng người đang đứng.
Như đã chờ sẵn.
Người cảnh sát theo phản xạ đặt tay lên khẩu s.ú.n.g sau lưng.
Nhưng anh ta không rút ra.
Chỉ hít một hơi thật sâu.
Cố giữ bình tĩnh.
Hai người tiến lại gần.
Bóng người dần rõ.
Tóc bạc.
Áo đen.
Là Huy.
Cậu quay đầu nhìn họ.
Ánh mắt bình thản.
“Cậu biết chúng tôi sẽ theo?”
Mạnh hỏi.
Huy không trả lời.
Cậu chỉ quay lưng.
Rồi bước thẳng vào rừng sâu hơn.
Hai người đàn ông nhìn nhau.
Một khoảnh khắc im lặng.
Rồi gần như cùng lúc họ thả tay khỏi khẩu s.ú.n.g.
Và… đi theo.
Họ đi.
Đi mãi.
Rừng càng lúc càng rậm.
Ánh sáng mặt trời bị tán cây cổ thụ che kín.
Không khí mát lạnh và ẩm ướt.
Một giờ.
Rồi hai giờ.
Người cảnh sát bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Chúng ta… đang đi đâu vậy?”
Huy vẫn bước đều.
Không quay đầu.
“Gần tới rồi.”
Một lúc sau.
Phía trước hiện ra một khoảng trống nhỏ.
Giữa khoảng đất đó…
một cây cổ thụ khổng lồ vươn lên trời.
Thân cây to đến mức ba người ôm không xuể.
Dưới gốc cây có một căn chòi nhỏ bằng tre.
Huy dừng lại.
Rồi bất ngờ nhún chân.
Thân người cậu phóng v.út lên.
Chỉ vài nhịp nhẹ…
cậu đã ngồi trên một cành cây cao.
Hai chân khoanh lại.
Nhắm mắt.
Thiền định.
Hai người cảnh sát đứng dưới gốc cây.
Mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay.
Người cảnh sát thì thầm.
“Đại úy… cậu ta vừa… bay lên à?”
Mạnh không trả lời.
Ánh mắt ông vẫn dõi theo Huy trên ngọn cây.
Bỗng—
Một giọng nói trong trẻo vang lên phía sau.
“Ủa… chú Mạnh?”
Mạnh quay phắt lại.
Ông đứng sững.
“Tuyết…?”
Một cô gái chạy tới.
Mái tóc dài đen mượt.
Gương mặt quen thuộc.
Tuyết.
Cô lao tới ôm chầm lấy ông.
“Chú Mạnh!”
Cô bật khóc.
Mạnh vỗ vai cô.
Ngỡ ngàng.
“Cháu… cháu còn sống?”
“Chú tưởng…”
Tuyết chỉ biết khóc.
Một lúc lâu mới nói được.
Mạnh bỗng quay đầu nhìn lên Huy.
Ánh mắt ông lạnh lại.
Một luồng sát khí thoáng hiện.
“Cậu…”
“Bắt cóc cháu tôi à?”
Tay ông vô thức đặt lên s.ú.n.g.
“Ông mo đâu?”
Tuyết vội vàng nắm tay ông.
“Không phải!”
“Chú đừng hiểu lầm!”
Cô vội vàng kể lại tất cả.
Từ lúc bị bắt.
Cho đến khi được Huy cứu.
Rồi ở lại khu rừng này.
“Ở đây cháu… rất an toàn.”
Tuyết lau nước mắt.
“Cháu là người thuần âm.”
“Ở nơi linh khí mạnh như khu rừng này… cháu tu tập rất nhanh.”
Người cảnh sát đứng bên cạnh nghe mà há hốc miệng.
Mạnh im lặng.
Ông nhìn Huy trên ngọn cây.
Một lúc lâu.
Từ trên cao.
Giọng Huy vang xuống.
Bình thản.
“Tuyết.”
“Cháu nên theo chú Mạnh về.”
Tuyết ngẩng lên.
“Nhưng…”
Huy mở mắt.
Ánh mắt cậu nhìn sâu vào rừng.
“Ta có cảm giác…”
“Khu rừng này đêm nay không còn an toàn nữa.”
Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng.
Đúng lúc đó-
Một con chuột xám nhỏ chạy ra.
Nó chạy vòng quanh Tuyết.
Chít chít khe khẽ.
Như đang tạm biệt.
Người cảnh sát nhìn cảnh đó mà nổi da gà.
“Con chuột… đang… chào cô ấy à…?”
Mạnh cũng im lặng.
Ông bắt đầu hiểu.
Thế giới của cậu thanh niên tóc bạc kia…
không phải thế giới của họ.
Tuyết nhìn căn chòi.
Nhìn khu rừng.
Ánh mắt đầy luyến tiếc.
Nhưng cuối cùng…
cô gật đầu.
“Cháu… sẽ về.”
Trên ngọn cây.
Huy lại nhắm mắt.
Gió rừng thổi qua.
Tóc bạc khẽ bay.
Như thể cậu đã quay trở lại trạng thái thiền định.
Không nói thêm một lời.
Cậu thấy nhói ở l.ồ.ng n.g.ự.c nhưng chớp mắt đã biến mất…
