Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 44 - Mây Đen Trên Chùa Cổ
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:13
Chiếc xe bán tải vừa nổ máy.
Đại úy Mạnh chuẩn bị cho xe lăn bánh.
Thì đúng lúc đó—
RẦM RẦM RẦM!
Từ phía rừng sâu.
Một bóng người lao ra như điên.
Áo quần xộc xệch.
Tóc bạc tung trong gió.
Là Huy.
Cậu chạy tới trước đầu xe, chống tay lên nắp capo, thở dốc.
“Mau… mau…”
“Chở tôi tới chùa Bảo Lộc…”
“Gấp lắm!”
Ba người trên xe nhìn nhau.
Người cảnh sát kia hỏi:
“Có chuyện gì?”
Huy lắc đầu.
Ánh mắt cậu đầy bất an.
“Tôi… không biết.”
“Nhưng có chuyện rất tệ sắp xảy ra.”
Đại úy Mạnh không hỏi thêm.
Ông mở cửa xe.
“Lên.”
Chiếc xe lao đi trên con đường đèo dài hun hút.
Rừng núi hai bên lùi lại trong màn sương sớm.
Bên trong xe.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng động cơ gầm đều đều.
Huy ngồi ở ghế sau.
Hai tay siết c.h.ặ.t.
Trong lòng cậu bồn chồn đến khó tả.
Như có thứ gì đó đang kéo giật tâm trí.
Một cảm giác bất an lạnh buốt.
Điện thoại của cậu đã cháy cùng căn nhà trước đó.
Mạnh đưa điện thoại cho cậu.
“Dùng tạm.”
Huy gọi.
Chuông đổ.
Rồi…
Thuê bao quý khách vừa gọi…
Huy gọi lại.
Vẫn vậy.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Càng gọi…
tim cậu càng nặng trĩu.
Xe bắt đầu lên đèo.
Không khí xung quanh dần thay đổi.
Huy bỗng ngẩng đầu.
Mặt cậu tái đi.
“Hắc khí…”
Mạnh liếc sang.
“Cái gì?”
Huy nhìn về phía xa.
Bầu trời trên ngọn đồi nơi ngôi chùa tọa lạc…
đang tụ lại một đám mây đen dày đặc.
“Rất nặng…”
“Có… rất nhiều oan hồn…”
Chiếc xe tăng tốc.
Khi họ đến chân chùa.
Trời đã xế chiều.
Nhưng không khí lại lạnh lẽo kỳ lạ.
Sân trước vắng tanh.
Chỉ có vài người dân đứng tụm lại thì thầm.
Mạnh bước xuống xe.
“Chùa hôm nay đóng cửa à?”
Một người dân gật đầu.
“Ừ… lạ lắm.”
“Từ sáng không thấy ai mở cổng.”
Huy đã bước thẳng tới cổng chùa.
Cánh cổng gỗ lớn đóng c.h.ặ.t.
Cậu đặt tay lên.
Ngay lập tức-
Một luồng lực vô hình đẩy bật tay cậu ra.
Huy nhíu mày.
“Kết giới…”
Mạnh hỏi:
“Ý cậu là gì?”
Huy không trả lời.
Cậu đi vòng quanh ngôi chùa.
Chỉ vài phút sau-
Cậu dừng lại.
Một cái xác nhỏ bé nằm vắt ngang.
Là chú tiểu.
Đôi mắt mở trừng trừng.
Cổ gãy lệch.
Ngực bê bết m.á.u.
Mạnh lập tức rút điện thoại.
“Báo đội tới ngay!”
Huy quỳ xuống.
Đặt tay vào vũng m.á.u đã khô.
Nhắm mắt.
Một lúc sau cậu mở mắt ra.
“Đây là mắt trận.”
“Trận pháp dùng m.á.u để khóa chùa.”
Mạnh nhìn xung quanh.
“Có phá được không?”
Huy gật đầu.
Cậu đặt tay xuống đất.
Một luồng khí mỏng như sợi chỉ len lỏi vào những dòng ký tự đã khô.
Giống như thuốc đúng bệnh.
Một giây sau-
RẮC!
Không khí rung lên.
Những ký tự trên đất nứt toác.
Rồi-
ẦM!
Một cột hắc khí khổng lồ b.ắ.n thẳng lên trời.
Đám mây đen phía trên lập tức xoáy mạnh.
Khắp nơi vang lên tiếng khóc ai oán.
Như hàng trăm linh hồn đang gào thét.
Những người dân dưới chân chùa hoảng hốt bỏ chạy.
Huy và Mạnh cùng lao tới cổng.
RẦM!
Cánh cổng chùa bị đẩy bật ra.
Khung cảnh bên trong…
khiến cả hai c.h.ế.t lặng.
Xác người nằm khắp sân.
Sư thầy.
Tăng ni.
Nhưng kỳ lạ là-
không có một giọt m.á.u.
Tất cả đều khô quắt.
Như bị hút sạch sinh mệnh.
Hai người bước nhanh vào chính điện.
Ở đó…
bàn thờ đổ nát.
Máu b.ắ.n khắp nơi.
Mạnh siết c.h.ặ.t nắm tay.
“C.h.ế.t tiệt…”
Đúng lúc đó-
Reng… reng…
Điện thoại trong túi ông reo lên.
Mạnh nhấc máy.
“Nghe.”
Ông im lặng vài giây.
Rồi sắc mặt dần dần tối sầm lại.
Những đường gân nổi lên trên trán.
Huy nhìn ông.
“Có chuyện gì?”
Mạnh tắt máy.
Nhìn thẳng vào Huy.
Giọng nặng trĩu.
“Hắn gọi.”
Huy khựng lại.
“Hắn nói…”
“…cậu đưa hắn cuốn sách.”
“Nếu không…”
Mạnh dừng lại.
Một giây.
Rồi nói chậm rãi.
“…cậu sẽ nhận xác bố mẹ mình.”
Không gian trong chính điện bỗng lạnh buốt.
Bên ngoài.
Đám mây đen trên bầu trời tiếp tục cuộn xoáy.
Như một cơn bão đang hình thành.
Huy gần như lật tung cả ngôi chùa.
Từng gian điện.
Từng phòng tăng.
Từng hành lang tối.
Nhưng không có thêm manh mối nào.
Những cái xác khô nằm rải rác khắp nơi.
Mắt trũng sâu.
Miệng há ra như muốn kêu cứu.
Không có m.á.u.
Không có dấu vết giằng co.
Chỉ là sinh mệnh bị rút cạn.
Như thể cái c.h.ế.t đến trong một nháy mắt.
Cảnh sát địa phương bắt đầu kéo tới.
Đèn xe chớp đỏ xanh.
Tiếng người gọi nhau ồn ào.
Mạnh nhìn Huy.
“Chúng ta ở đây cũng không tìm thêm được gì.”
Huy không nói.
Ánh mắt cậu nhìn bầu trời.
Đám mây đen phía trên chùa vẫn chưa tan.
Chiều muộn.
Hai người lên xe quay về Cát Tiên.
Con đường rừng dài hun hút.
Trời bắt đầu chập choạng.
Ánh hoàng hôn đỏ như m.á.u rơi xuống dãy núi.
Trong xe không ai nói một lời.
Bỗng-
Rè… rè…
Điện thoại của Mạnh rung lên.
Một tin nhắn.
Chỉ có một vị trí được chia sẻ.
Không có chữ nào.
Mạnh mở bản đồ.
Một dấu chấm đỏ hiện ra.
Một căn nhà hoang nằm sát bờ sông.
Mạnh nhìn Huy.
Huy chỉ nói một câu.
“Đi.”
Khi họ tới nơi.
Trời đã gần tối.
Căn nhà cũ kỹ đứng cô độc giữa bãi đất hoang.
Cửa mở toang.
Bên trong le lói ánh đèn dầu.
Huy bước vào trước.
Và ngay lập tức-
cậu khựng lại.
Ở giữa căn nhà.
Hai người bị trói vào cột gỗ.
Là cha mẹ Huy.
Đầu họ gục xuống.
Không cử động.
Như đã bất tỉnh từ lâu.
Một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cửa.
Chậm rãi vỗ tay.
Bốp… bốp…
“Cuối cùng cũng tới.”
Hắn quay lại.
Ánh đèn dầu chiếu lên gương mặt nhợt nhạt.
Lý Bá.
Đại úy Mạnh lập tức rút s.ú.n.g.
RẮC!
Khẩu s.ú.n.g chĩa thẳng vào đầu hắn.
“Bỏ tay lên!”
Nhưng Huy không hề ngăn cản.
Cậu chỉ nói một câu rất bình tĩnh.
“Súng… không làm hắn bị thương được.”
Mạnh liếc sang Huy.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Trong tích tắc-
Mạnh nháy mắt.
Rồi đột ngột quay người.
Chạy thẳng ra ngoài.
VÙ!
Chiếc xe bán tải nổ máy.
Bánh xe rít lên.
Rồi phóng đi mất trong bóng tối.
Căn nhà hoang trở lại im lặng.
Chỉ còn lại hai người.
Huy.
Và Lý Bá.
Lý Bá bật cười khàn.
“Cảnh sát của ngươi… bỏ chạy rồi.”
Huy đứng yên.
Ánh mắt lạnh.
“Ông ấy biết mình không giúp được gì.”
“Vậy nên mới rời đi.”
Lý Bá nhướng mày.
“Ồ?”
“Ngươi bình tĩnh hơn ta nghĩ.”
Hắn bước tới gần cha mẹ Huy.
Dùng chân đá nhẹ vào người cha.
“Ngươi biết không…”
“Ta đã tìm cuốn sách đó cả đời.”
Huy nhìn hắn.
“Vậy sao?”
“Và ngươi nghĩ…”
“…tôi sẽ đưa nó cho ngươi?”
Lý Bá cười.
Ánh mắt lóe lên tia độc ác.
“Ngươi sẽ.”
Hắn đặt tay lên đầu mẹ Huy.
“Bởi vì…”
“…ngươi không giống ta.”
Ngón tay hắn bắt đầu siết lại.
“Ta có thể g.i.ế.c người mà không chớp mắt.”
“Còn ngươi…”
“…không làm được.”
Không khí trong căn nhà bỗng trở nên nặng nề.
Bóng đèn dầu lay lắt.
Huy chậm rãi bước tới.
“Ngươi muốn cuốn sách.”
“Được.”
Lý Bá nheo mắt.
“Ồ?”
Huy dừng lại cách hắn vài bước.
“Nhưng trước khi lấy nó…”
Cậu nhìn thẳng vào mắt hắn.
“…ngươi phải sống sót đã.”
Gió đêm bỗng thổi mạnh qua căn nhà hoang.
Ngọn đèn dầu chao đảo.
Ánh sáng rung lên.
Hai bóng người đứng đối diện nhau.
Một bên là người TRẤN YÊU ĐỜI 2.
Một bên là HẬU DUỆ GÁC SÁCH kẻ dùng b.út viết lại sinh t.ử.
Trận chiến…
cuối cùng cũng bắt đầu.
