Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 45 - Đêm Trăng Chiến
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:14
Huy chậm rãi lùi ra khỏi căn nhà hoang.
Cậu bước ra khoảng sân đất rộng phía trước.
Đêm trăng tròn treo lơ lửng trên đỉnh rừng.
Ánh trăng lạnh lẽo phủ xuống khoảng đất trống như một tấm vải bạc.
Huy dừng lại.
Không quay đầu.
“Ra đây.”
Trong nhà vang lên tiếng cười khàn.
Lý Bá chậm rãi bước ra theo.
Tay cầm Hắc Long Bút.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt hắn khiến những nếp nhăn sâu hằn như vết nứt trên lớp đất khô.
Hắn nhìn Huy.
Ánh mắt ngạo nghễ.
“Bình thường ta không thích đ.á.n.h nhau lắm.”
Hắn xoay cây b.út trong tay.
“Nhưng ta rất muốn xem…”
“…ngươi có bản lĩnh gì mà cuốn sách lại chọn ngươi.”
Huy không nói.
Cậu hạ thấp người.
Thủ thế.
Rồi—
PHỤT!
Cậu lao tới trước.
Nhanh như một mũi tên.
Nhưng-
Lý Bá chỉ khẽ phẩy b.út.
Một nét mực đen xé gió.
ẦM!!
Huy chưa kịp né.
Cả người bị đ.á.n.h văng ra xa năm sáu mét.
Lưng đập mạnh xuống đất.
Khí huyết trong n.g.ự.c dội lên.
Trong miệng tràn ra vị tanh.
Lý Bá ngửa đầu cười.
“Ha ha ha!”
“Ta hút cạn sinh mệnh cả ngôi chùa đó.”
“Ngươi nghĩ ta vẫn yếu ớt như lần trước sao?”
Hắn nhìn Huy bằng ánh mắt khinh miệt.
“Người gác sách đời này…”
“…yếu đến vậy à?”
PHẸT! PHẸT! PHẸT!
Cây b.út trong tay hắn vung liên tiếp.
Mấy chục chữ đen bay ra.
Chúng xoáy trong không khí như lưỡi d.a.o.
Lao thẳng về phía Huy.
Ngay lập tức-
Huy nhắm mắt.
“Mượn sức… Mèo!”
Một luồng khí lạnh bùng lên trong cơ thể.
Đôi mắt Huy co lại.
Cơ bắp căng cứng.
Phản xạ tăng vọt.
Nhưng-
ẦM!
Một chữ khí vẫn đ.á.n.h trúng n.g.ự.c.
Huy bật ra một tiếng “khục!”
Máu phun ra.
Trong đầu vang lên tiếng mèo hoảng hốt.
“NHANH LÊN!”
“Không ổn rồi!”
Huy ngẩng đầu.
Mắt đỏ ngầu.
“Ba thú… mở!”
Trong tích tắc-
Mèo.
Hổ.
Chuột.
Ba luồng sức mạnh cùng lúc tràn vào cơ thể.
Đất dưới chân Huy nứt ra.
Cậu lao tới.
Lý Bá cũng bắt đầu nghiêm mặt.
Hai bóng người đ.â.m thẳng vào nhau.
ẦM!
Khí lực va chạm.
Cát đá b.ắ.n tung.
Trận chiến trở nên cân bằng.
Nhưng chỉ trong chốc lát.
Cơ thể Huy bắt đầu run lên.
Cơ bắp căng đến mức như muốn rách.
Trong khi đó-
Trên mặt Lý Bá bắt đầu xuất hiện thêm nếp nhăn.
Da hắn khô lại.
Hắn thở gấp.
“Không ổn…”
Hắn nghiến răng.
“Phải đ.á.n.h nhanh.”
Rồi hắn gầm lên.
“Con rắn đâu!”
“MÀY CÒN KHÔNG RA GIÚP TAO À?!”
Ánh trăng bỗng sáng hơn.
Mọi cái bóng trên đất kéo dài ra.
Trừ một thứ.
Huy.
Cậu không có bóng.
Ngay lúc đó-
Cái bóng dài phía sau Lý Bá bắt đầu bò lên.
Một thân rắn khổng lồ từ từ trồi ra khỏi bóng tối.
Con rắn ngẩng đầu.
Lưỡi thè ra.
Giọng khàn đặc.
“Ta đây.”
“Làm gì mà nóng vội vậy.”
“Đêm… còn dài.”
Huy lập tức hiểu.
Tình thế đang nghiêng về phía đối phương.
Cậu bỗng sực nhớ điều gì.
Tay vô thức sờ lên vết răng trên cổ tay.
Cậu lẩm bẩm.
“Chó ơi…”
“Chó ơi mau ra giúp.”
“Không chuyến này… ta lại phải xuống dưới đó rồi.”
Một làn khói trắng bỗng bốc lên.
Rồi-
GÂU!!!
Một con ch.ó vàng nhảy ra.
Đuôi vẫy phành phạch.
“Ai gọi ch.ó đấy!”
“Có ch.ó đây!”
Nó nhìn thấy con rắn.
Hai mắt sáng rực.
“Ồ!”
“MẬT RẮN!”
“Đem về nấu canh mạnh bà, chắc bổ hơn bình thường!”
Không cần hiệu lệnh.
Hai con thú lao vào nhau.
ẦM!!
Đất đá tung lên.
Rừng cây rung chuyển.
Huy và Lý Bá lại nhìn nhau.
Ánh mắt lạnh như d.a.o.
Đột nhiên-
Lý Bá quay người.
Chạy thẳng vào căn nhà.
Huy lập tức đuổi theo.
Trong khi chạy-
Lý Bá cười lạnh.
“Ta chơi đủ rồi.”
“Ta có con tin.”
“Tội gì phải đ.ấ.m đá cho mệt.”
“Lại còn hao thọ mệnh.”
Nhưng-
Khi hắn vừa chạy vào trong nhà.
Hắn bỗng đứng sững.
Sắc mặt biến đổi.
Huy từ phía sau không kịp dừng.
RẦM!
Đâm thẳng vào lưng hắn.
Hai người ngã lăn ra.
Lý Bá quay phắt lại.
Ánh mắt hoảng hốt.
“Người đâu?!”
“Ngươi…!”
Trong căn nhà.
Hai cột trống trơn.
Cha mẹ Huy biến mất.
Thì ra-
Ngay lúc tới đây.
Huy và Mạnh đã bàn sẵn kế hoạch.
Mạnh giả vờ bỏ đi.
Huy dụ hắn ra ngoài sân.
Trước khi vào trận-
Huy đã nói với Mạnh.
“Chỉ khi nào thấy con rắn xuất hiện.”
“Lúc đó… mới vào cứu người.”
Mạnh nửa tin nửa ngờ.
Nhưng khi thật sự thấy con rắn khổng lồ trồi ra-
Ông lập tức lẻn vào từ phía sau.
Cắt dây trói.
Và đưa hai người lên xe.
Nếu lắng tai thật kỹ…
Từ xa xa vẫn còn vang lại tiếng động cơ ô tô.
Lý Bá đứng giữa nhà.
Toàn thân run lên vì tức giận.
Hắn như muốn thổ huyết.
Con bài tẩy… mất rồi.
Hắn quay đầu nhìn Huy.
Ánh mắt đầy sát khí.
“Được…”
“Vậy ta tự lực.”
Trận chiến thứ hai bắt đầu.
Hai người lao vào nhau.
Từ sân đất…
xuống bờ sông…
rồi lại lên bờ.
Nước sông tung tóe.
Đất đá nổ tung.
Cả khu rừng như bị xé toạc.
Rất lâu sau.
Hai người tách ra.
Cả hai đều thở hồng hộc.
Huy m.á.u me đầy người.
Còn Lý Bá…
già đi thấy rõ.
Lưng hắn đã còng.
Tóc bạc thêm.
Da nhăn như vỏ cây khô.
Ò ó o…
Tiếng gà gáy vang lên từ xa.
Bình minh sắp tới.
Đêm trăng tròn… kết thúc.
Ở phía xa.
Con ch.ó và con rắn cũng dừng lại.
Chúng nhìn nhau.
Như đã hiểu ý.
Rồi cùng buông ra.
Con rắn lặng lẽ tan vào bóng tối.
Con ch.ó ngáp dài.
Biến thành khói trắng.
Trên bờ sông.
Chỉ còn lại hai người.
Huy.
Và Lý Bá.
Họ nhìn nhau.
Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
Cuộc chiến…
vẫn chưa kết thúc
