Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 47 - Chết Rồi Sống Lại
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:14
Huy từ từ mở mắt.
Trần nhà trắng toát.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc.
Cậu thử cử động.
Một cơn đau khủng khiếp lập tức lan khắp l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Khụ…”
Huy gượng dậy.
Nhưng vừa nhấc người lên-
toàn thân như vỡ ra.
Cậu lại ngã xuống giường.
Một bàn tay đỡ lấy vai cậu.
Là Mạnh.
“Đừng cố.”
Ông nhẹ nhàng ép Huy nằm xuống.
“Cậu đang ở bệnh viện.”
Mạnh thở dài.
“Tôi có một tin tốt… và một tin xấu.”
Huy nhăn mặt.
“Tin tốt trước đi.”
Mạnh gật đầu.
“Cậu gãy… gần hết xương sườn rồi.”
Huy nhìn ông.
“…Đó là tin tốt à?”
Mạnh nhún vai.
“Tất nhiên.”
“Cậu vẫn còn sống.”
“Thế là tin tốt rồi.”
Huy thở dài.
“Thế còn tin xấu?”
Mạnh im lặng vài giây.
Ánh mắt ông trầm xuống.
“Bố cậu…”
“…điên rồi.”
“Còn mẹ cậu…”
“vẫn đang hôn mê sâu.”
Câu nói đó như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào đầu Huy.
Cậu bật dậy.
“KHÔNG-!”
Ngay lập tức-
PHỤT!
Huy phun ra một ngụm m.á.u.
Mắt tối sầm.
Bác sĩ và y tá lập tức chạy vào.
“Bệnh nhân sốc nặng!”
Một bác sĩ quay sang quát Mạnh.
“Anh nói gì với cậu ta vậy?!”
Mạnh đứng im.
Không nói gì.
Huy nằm lại trên giường.
Nước mắt chảy ra.
Nhưng cậu không khóc thành tiếng.
Không gào.
Không hét.
Chỉ nhìn trần nhà.
Trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ.
“Mình phải sống.”
“Phải khỏe lại.”
“Bố mẹ… chỉ còn mình mình chăm sóc.”
Bác sĩ kiểm tra xong.
Ông lẩm bẩm.
“Lạ thật.”
Mạnh hỏi.
“Có vấn đề gì sao?”
Bác sĩ nhìn bảng xét nghiệm.
“Ngoài việc gãy xương và nhiều vết thương ngoài da…”
“…cơ thể cậu ta gần như bình thường.”
“Nhưng tim cậu ta đập chậm hơn người bình thường.”
“Và m.á.u…”
Ông nhíu mày.
“Máu rất đặc biệt.”
“Có thể đó là nguyên nhân khiến tóc cậu ta bạc trắng.”
Huy nằm im.
Không nói gì.
Bác sĩ quay sang Mạnh.
“Anh ở đây theo dõi bệnh nhân.”
“Nếu có gì bất thường thì bấm nút gọi.”
Mạnh gật đầu.
Cửa phòng khép lại.
Trong phòng chỉ còn hai người.
Huy nhắm mắt.
Thở chậm.
Rồi-
một làn khói mờ thoát ra khỏi cơ thể.
Huy xuất hồn.
Linh hồn cậu đứng cạnh giường.
Nhìn thân thể mình.
Rồi lặng lẽ bước ra ngoài hành lang.
“Phải tìm bố mẹ…”
Huy đi xuyên qua từng phòng bệnh.
Từng hành lang.
Từng tầng lầu.
Nhưng cậu không biết-
ở trong phòng…
máy đo tim bỗng kêu bíp bíp liên hồi.
Y tá chạy vào.
“Bệnh nhân suy tim!”
Bác sĩ lao tới.
“Chuẩn bị sốc điện!”
ĐÙNG!
Cơ thể Huy giật mạnh.
Nhưng tim vẫn phẳng lặng.
“Lại!”
ĐÙNG!
5 phút.
10 phút.
Bác sĩ thở dài.
Ông kéo chiếc khăn trắng.
Phủ lên mặt Huy.
“Thời gian t.ử vong…”
Ngoài hành lang.
Mạnh đang đứng chờ.
Ông thấy chiếc giường được đẩy ra.
Trên đó phủ khăn trắng.
Mạnh sững người.
“…Mất rồi?”
Bác sĩ mệt mỏi gật đầu.
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Đúng lúc đó-
Linh hồn Huy quay trở lại.
Cậu nhìn cơ thể mình bị phủ khăn.
“Ủa?”
Huy chui lại vào thân xác.
Một bàn tay bỗng giơ lên.
Kéo chiếc khăn xuống.
Huy nhíu mày.
“Làm gì mà che mặt tôi thế?”
Cả hành lang nổ tung.
Y tá la hét.
Bác sĩ há hốc mồm.
Có người vội vàng chụp hình.
“Người c.h.ế.t sống lại!”
Huy lập tức bị đẩy trở lại phòng cũ.
Mạnh lao vào.
Ông nhìn Huy như nhìn ma.
“Cậu…”
“Cậu vừa c.h.ế.t đấy!”
“Hiểu không?!”
Huy thở dài.
“Tôi chỉ xuất hồn đi tìm bố mẹ thôi.”
Mạnh đứng đơ.
“…Cậu xuất hồn?”
“Ừ.”
Im lặng vài giây.
“Xuất hồn… thật à?”
Huy nhún vai.
“Phòng bên có cô gái vừa nâng n.g.ự.c.”
“Cô ấy mặc quần lót màu-”
“IM!”
Mạnh vội bịt miệng cậu.
“Được rồi!”
“Tôi tin!”
Một lúc sau.
“Nãy cậu bảo quần lót màu gì cơ?”
???
Mạnh lại hỏi.
“Giờ cậu tính sao?”
Huy nhìn ra cửa sổ.
“Đừng để tôi ở đây.”
“Đưa tôi về rừng.”
Mạnh ngạc nhiên.
“Cậu cần được chăm sóc đặc biệt.”
Huy lắc đầu.
“Tôi cần linh khí.”
“Ở rừng… tôi hồi phục nhanh hơn.”
Rồi cậu nhìn Mạnh.
“Bố mẹ tôi…”
“Nhờ anh chăm sóc.”
Mạnh gật đầu.
Ông ra nói chuyện với bác sĩ.
Bác sĩ lập tức phản đối.
“Không thể cho bệnh nhân xuất viện!”
Mạnh nghiêm mặt.
“Cậu ta là nghi phạm g.i.ế.c hơn 50 người.”
“Chúng tôi cần cách ly đặc biệt.”
Bác sĩ lập tức ký giấy.
Nhanh hơn lật trang sổ.
Huy nhìn tờ giấy.
Mặt méo xệch.
“…”
Cậu ấm ức.
Nhưng không cãi được.
Chiều hôm đó.
Mạnh đưa Huy về khu rừng quen thuộc.
Gốc cây cổ thụ khổng lồ.
Huy nằm.
Hít sâu.
Rồi-
cơ thể cậu từ từ bay lên.
Không khí quanh rừng xuất hiện những dòng khí trắng.
Chúng xoay quanh cơ thể Huy.
Rồi bị cậu hấp thụ.
Từng chút một.
Mạnh đứng phía dưới.
Nhìn cảnh đó.
Ông thở dài.
“Đúng là…”
“…cuộc sống này.”
“Không còn bình thường nữa rồi.”
Hai tuần trôi qua.
Những vết thương trên cơ thể Huy đã gần như lành hẳn.
Xương sườn tuy vẫn còn đau âm ỉ, nhưng cậu đã có thể đi lại bình thường.
Sáng hôm đó.
Mạnh lái xe chở Huy đến bệnh viện.
Chiếc xe dừng lại trước cổng.
Không ai nói với ai câu nào.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Huy bước xuống xe.
Từng bước chân của cậu chậm rãi.
Như thể càng đi gần tới đó… cậu càng sợ phải đối diện với sự thật.
Căn phòng bệnh nằm ở cuối hành lang.
Mạnh đứng ngoài cửa.
Huy tự mình bước vào.
Người đầu tiên cậu nhìn thấy là mẹ.
Bà nằm trên giường.
Hai tay đặt yên trên bụng.
Khuôn mặt thanh thản.
Như chỉ đang ngủ một giấc ngủ rất sâu.
Rất yên bình.
Quá yên bình.
Đến mức khiến người ta sợ hãi.
Ở chiếc giường bên kia…
Là bố cậu.
Hai tay.
Hai chân.
Đều bị dây vải buộc c.h.ặ.t vào thành giường.
Mắt ông đỏ ngầu.
Miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
Thỉnh thoảng lại giật mạnh cơ thể, như muốn thoát ra.
Y tá phải trói ông lại…
vì ông đã ba lần tìm cách tự sát.
Huy đứng giữa hai chiếc giường.
Không nói gì.
Cổ họng nghẹn lại.
Nước mắt chảy xuống.
Nhưng…
không có một tiếng khóc nào.
Chỉ có hơi thở run rẩy.
“Bố mẹ…”
“…chịu khổ nhiều rồi.”
Huy bước tới giường mẹ.
Cậu đặt tay lên trán bà.
Nhắm mắt.
Một dòng khí ấm từ lòng bàn tay chậm rãi truyền vào cơ thể bà.
Huy dò xét từng mạch khí.
Từng luồng sinh lực.
Một lúc lâu.
Cậu mở mắt.
Khuôn mặt vẫn bình tĩnh.
Nhưng…
Cậu khẽ lắc đầu.
Huy quay sang giường bố.
Cậu đặt tay lên trán ông.
Ngay khoảnh khắc đó-
Bố cậu bỗng trợn trừng mắt.
Ông vùng vẫy điên cuồng.
Toàn thân giật mạnh.
Miệng phát ra những tiếng gào khàn đặc.
Như thể trước mắt ông…
đang nhìn thấy một thứ kinh khủng nào đó.
Mạnh vội chạy tới.
“Cậu làm gì vậy?!”
Huy không trả lời.
Cậu lập tức truyền khí vào cơ thể bố.
Một luồng khí trấn an lan ra.
Từ từ.
Cơ thể ông dịu lại.
Tiếng gào cũng dần tắt.
Cuối cùng chỉ còn hơi thở nặng nề.
Huy đứng bất động.
Đôi mắt cậu mở to.
Một điều gì đó…
không đúng.
Rất không đúng.
Cậu bắt đầu soi sâu vào linh hồn của bố.
Từng tầng.
Từng tầng một.
Rồi…
Huy bỗng lùi lại một bước.
Ánh mắt cậu đầy kinh ngạc.
“…Không thể.”
Mạnh hỏi gấp.
“Có chuyện gì?”
Huy thì thầm.
“…Thiếu mất hai hồn.”
Mạnh không hiểu.
“Ý cậu là sao?”
Huy không trả lời.
Cậu lập tức dùng thần thức dò xét khắp căn phòng.
Từng góc tường.
Từng khe cửa.
Không có.
Không có chút dấu vết nào.
Vài giây sau.
Cả người Huy ngã phịch xuống ghế.
Mặt cậu tái nhợt.
“Không phải…”
“…không phải thiếu.”
Mạnh nhíu mày.
“Vậy là gì?”
Huy ngẩng đầu lên.
Giọng cậu khàn đặc.
“Là… vỡ.”
“Hai hồn Nhân và Địa… đã vỡ nát rồi.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Mạnh nhìn cậu.
Không hiểu hết.
Nhưng ông biết-
đó là một chuyện rất tệ.
Huy cúi đầu.
Vai cậu run lên.
“Hèn gì…”
“Hèn gì…”
“Hèn gì ông lại thành ra thế này…”
Đột nhiên-
Huy gào lên.
Một tiếng gào nghẹn lại trong cổ họng.
Không lớn.
Nhưng đau đớn đến mức khiến người ta rợn người.
Mạnh đặt tay lên vai cậu.
“Còn cứu được không?”
Huy im lặng rất lâu.
Rồi khẽ lắc đầu.
“…Không.”
“Bố tôi…”
“…hết cứu rồi.”
Câu nói đó nhẹ như gió.
Nhưng nặng như một nhát d.a.o.
Huy quay sang nhìn mẹ.
Giọng cậu trầm xuống.
“Còn mẹ…”
“Bà không bị thương tổn linh hồn.”
“Chỉ là…”
“…tự khóa mình.”
Mạnh hỏi.
“Tự khóa?”
Huy gật đầu.
“Có lẽ bà đã chứng kiến thứ gì đó…”
“…quá kinh khủng.”
“Cơ thể bà tự kích hoạt cơ chế bảo vệ.”
“Cho nên linh hồn… chìm sâu vào giấc ngủ.”
Huy cười khẽ.
Một nụ cười cay đắng.
“Buồn cười thật.”
“Tôi…”
“Có thể kéo người từ cửa t.ử trở về.”
“Có thể cải t.ử hoàn sinh.”
“Vậy mà…”
Cậu ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu.
“Lại không cứu nổi chính bố mẹ mình.”
“Ha…”
“Ha…”
“Ha ha…”
Tiếng cười của Huy vang lên.
Nhưng càng nghe…
càng khiến người ta lạnh sống lưng.
Một giọt m.á.u…
chảy ra từ khóe mắt cậu.
Huy đứng dậy.
Không nói thêm gì.
Cậu quay lưng bước ra cửa sổ.
Mạnh vừa kịp nhận ra điều gì đó.
“Khoan đã-”
VỤT!
Huy đã nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ tầng ba.
Tiếp đất nhẹ như một cái bóng.
Rồi-
cậu chạy.
Nhanh đến mức chỉ còn một vệt mờ.
Con đường dẫn thẳng về khu rừng sâu.
Nơi duy nhất có thể nuốt trọn tiếng gào của cậu.
Mạnh đứng c.h.ế.t lặng bên cửa sổ.
Nhìn khoảng không phía dưới.
Ông lẩm bẩm.
“…Thằng nhóc này.”
Xa xa.
Trong khu rừng.
Một tiếng gào đau đớn vang lên.
Như tiếng thú bị thương.
Vang rất lâu.
