Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 48 - Nguy Hiểm
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:14
Huy trở lại khu rừng.
Gốc cây đại thụ quen thuộc vẫn đứng đó.
Sừng sững.
Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cậu đứng lặng một lúc lâu.
Hai dòng m.á.u khô lại trên gò má.
Đôi mắt đỏ ngầu nhưng trống rỗng.
“Phải báo thù…”
Cậu lẩm bẩm.
Giọng khàn đặc.
“Nhưng… báo thù ai?”
Lý Bá?
Không.
Lý Bá đã c.h.ế.t.
Cậu tận mắt nhìn hắn bị nuốt chửng.
Một cái tên hiện lên trong đầu.
Huy nghiến răng.
“Con rắn…”
“Đúng… chính là nó.”
Trong nháy mắt—
Huy phóng đi.
Thân ảnh cậu lao v.út qua rừng cây như một cơn gió.
Đích đến duy nhất.
Con sông.
Nơi đó trước đây là chỗ Huy vẫn luyện tập.
Nhưng khi tới nơi-
Huy khựng lại.
Cậu đứng sững.
Dòng sông…
cạn nước.
Mực nước thấp đến mức lộ ra những bãi bùn lớn.
Đá ngầm nhô lên khắp nơi.
Huy nhíu mày.
“Không thể…”
Hai tuần trước nơi này vẫn sâu.
Nước chảy xiết.
Không thể nào cạn nhanh như vậy.
Cậu nhìn mặt sông.
Một suy nghĩ lạnh lẽo hiện lên.
“Hay là…”
“…nước cạn vì nó?”
Huy đi dọc bờ sông.
Tìm kiếm.
Quan sát.
Từng khe đá.
Từng bãi bùn.
Nhưng…
Không có dấu vết.
Không mùi yêu khí.
Không hơi thở sinh vật.
Sau rất lâu.
Huy dừng lại.
Cậu thở dài.
“Không biết trốn ở đâu…”
Cuối cùng.
Cậu quay trở lại khu rừng.
Ngồi xuống dưới gốc đại thụ.
Hai chân xếp bằng.
Hơi thở dần chậm lại.
Huy nhập định.
Không lâu sau.
Một giọng nói vang lên trong thức hải.
Con chuột lên tiếng trước.
“Con rắn đó… rất gian xảo.”
“Chính nó lừa ta.”
“Bảo rằng ngươi chỉ là một người bình thường.”
“Lúc ta cảm nhận được ngươi không đơn giản…”
“Ta đã muốn chạy.”
Chuột dừng lại.
“Nhưng nó ở gần đó.”
“Nó nhìn chằm chằm.”
“Ta không dám chạy.”
“Đành liều mạng với ngươi.”
Con gà lập tức chen vào.
“Đúng đúng!”
“Nó còn bảo tụi ta hợp sức…”
“Quậy banh cái làng.”
“Nói rằng càng nhiều oán khí thì càng mạnh.”
Gà cười khan.
“Sau đó tụi ta… hơi vui quá.”
“Thành ra mới… bất đồng chút.”
Con heo thở mạnh.
“Khụ… khụ…”
Như đang gật đầu đồng ý.
Con khỉ ngồi im.
Không nói gì.
Con mèo thì ngáp dài
Giọng lười biếng.
“Nó còn bảo ta…”
“Phải làm mọi cách khiến đệ t.ử của ta g.i.ế.c ngươi.”
Con hổ lập tức gầm lên.
“Ai thèm ngươi làm sư phụ!”
Mèo thậm chí không thèm phản ứng.
Con gà lại nói tiếp.
“À đúng rồi!”
“Chính nó bảo ta…”
“…cứu ngươi.”
Huy mở mắt.
“Cứu?”
Gà gật đầu.
“Lúc ngươi sắp bị con trâu dẫm c.h.ế.t.”
“Chính nó bảo ta ra tay.”
Một giọng khác vang lên.
Là con dê.
“Nhắc mới nhớ…”
“Con trâu đâu rồi?”
“Sau trận đ.á.n.h với Lý Bá…”
“…nó ngủ luôn.”
“Chìm vào giấc ngủ rất sâu.”
Dê tiếp tục.
“Còn chuyện đứa trẻ tà…”
“Cũng là nó chỉ.”
“Nó bảo ta khơi gợi dục vọng của dân làng.”
“Dùng d.ụ.c khí kết tinh…”
“Tạo ra một thân xác.”
“Rồi nhập vào đó…”
“Như vậy mới xuất hiện được ban ngày.”
Huy bỗng hỏi.
“Tại sao các ngươi không xuất hiện ban ngày?”
“Các ngươi nói mình bị phong ấn.”
“Phong ấn nằm ở đâu?”
“Và mở bằng cách nào?”
Cả đám im lặng.
Nhìn nhau.
Cuối cùng chuột đại diện trả lời.
“Thật ra…”
“Chúng ta được thả ra…”
“…bằng sinh mạng của Lý Bá.”
“Hắn dùng bút Hắc Long.”
“Mở một đường liên kết với cuốn sách.”
“Nhờ đó linh hồn chúng ta mới thoát ra.”
Chuột cười khô.
“Nhưng vì hắn sợ c.h.ế.t.”
“Nên không phá phong ấn hoàn toàn.”
“Thành ra…”
“Chỉ có linh hồn chúng ta ra được.”
“Nên tụi ta rất yếu.”
“Phải cướp linh hồn, oán khí… của con người.”
“Chỉ để khôi phục chút sức mạnh.”
“Vì vậy…”
“Chúng ta chỉ có thể hiện thân đêm rằm.”
“Khi linh khí mạnh nhất.”
Chuột nói tiếp.
“Còn thể xác thật của chúng ta…”
“Vẫn bị phong ấn.”
“Trong cuốn sách.”
Huy nhíu mày.
“Vậy con rắn…”
“Không bị phong ấn sao?”
Chuột lắc đầu.
“Có vài yêu thú…”
“Phong ấn không giữ nổi.”
“Ví dụ như con ngựa.”
“Nó chạy qua quá khứ.”
“Xuyên qua tương lai.”
“Tam giới với nó chỉ như một đồng cỏ.”
“Nó đã chạy…”
“Ai giữ được?”
“Còn con ch.ó.”
“Nó đã trở thành thú gác cổng địa ngục.”
“Phong ấn nào giữ nổi nó?”
Huy “à” một tiếng.
Cậu lấy cuốn sách ra.
Lật ra.
Trang giấy vẫn trắng tinh.
Không một chữ.
Đột nhiên.
Huy khựng lại.
Một ký ức vụt hiện lên.
Cậu đứng bật dậy.
“Khoan…”
“Cây b.út đâu?”
Từ lúc cậu giấu nó đi…
Rồi ngất lịm.
Sau đó…
Cậu quên mất.
“C.h.ế.t tiệt…”
Huy lập tức lao ra khỏi rừng.
Một giờ sau.
Cậu tìm thấy Mạnh.
“Anh có thấy một cây b.út đen không?”
Mạnh nhíu mày.
“Bút?”
Ông suy nghĩ một lúc.
Rồi bỗng nhớ ra.
“À…”
“Hình như có.”
“Hôm đó lúc tôi bế cậu đi…”
“Có một cảnh sát…”
“Nhặt được nó.”
Huy hỏi gấp.
“Ai?”
Mạnh đáp.
“Là cậu cảnh sát từng theo dõi cậu.”
“Cậu ta nói sẽ giữ giúp.”
Mạnh dừng lại.
Giọng chậm dần.
“Nhưng…”
“Hôm sau…”
“…cậu ta xin nghỉ phép.”
Không khí chợt lạnh đi.
Huy đứng im.
Ánh mắt cậu tối lại.
Trong đầu chỉ có một cảm giác.
Nguy hiểm.
Một mùi nguy hiểm…
đang từ từ lan tới.
