Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 51 - Món Nợ Máu
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:15
Huy và Mạnh chạy khắp nơi.
Từ thị trấn…
Đến các làng xung quanh.
Nhưng không có bất cứ tung tích nào của Đạt.
Ba ngày.
Bốn ngày.
Không ai thấy hắn.
Không ai biết hắn đi đâu.
Như thể hắn đã bốc hơi khỏi thế gian.
Mạnh bắt đầu sốt ruột.
Huy thì càng lúc càng bất an.
Cậu biết…
Cây b.út Hắc Long không phải thứ có thể tùy tiện sử dụng.
Người dùng nó…
Sẽ phải trả giá.
Đúng lúc hai người gần như rơi vào bế tắc.
Điện thoại của Mạnh reo lên.
Ông nhấc máy.
Chỉ vài giây sau…
Mặt ông tái đi.
“Có án mạng.”
Huy hỏi ngay.
“Ở đâu?”
Mạnh nuốt khan.
“Làng Đò.”
“Gia trang lớn nhất trong làng.”
Hai người nhìn nhau.
Không cần nói thêm lời nào.
Họ lập tức phóng xe đi.
Chưa tới nơi…
Mùi máu tanh đã sộc vào mũi.
Nồng đến mức khó thở.
Mạnh bước xuống xe.
Chỉ mới đi được vài bước…
Ông đã phải quay sang nôn.
Huy nhíu c.h.ặ.t mày.
Cậu bước vào gia trang.
Trước mắt họ…
Không còn là cảnh g.i.ế.c người nữa.
Đó là một lò mổ.
Gia nhân.
Người làm.
Bảo vệ.
Không ai còn nguyên vẹn.
Cơ thể họ…
Đã vỡ nát.
Máu.
Thịt.
Xương.
Tất cả phết lên nền gạch.
Như ai đó dùng chổi quét qua.
Huy đi sâu vào trong.
Mỗi bước chân đều dẫm lên máu.
Ngôi nhà rộng lớn.
Nhưng m.á.u…
chảy thành dòng.
Nó kéo dài.
Từ chính điện…
Đến tận cửa sau.
Mạnh run tay rút s.ú.n.g.
Ông hét lên.
“Đạt!”
“Cậu ở đây làm gì?!”
Huy quay đầu nhìn theo.
Ở cuối hành lang.
Có một người đang ngồi bệt xuống đất.
Nguyễn Thành Đạt.
Hắn cúi đầu.
Như đang nghịch cái gì đó trong tay.
Điều kỳ lạ là…
Quần áo hắn vẫn sạch sẽ.
Không dính một giọt m.á.u.
Hai người tiến lại gần.
Mạnh bỗng khựng lại.
Giọng ông nghẹn đi.
“Đạt…”
“Sao cậu lại thành ra thế này…”
Huy nhìn xuống.
Cậu lập tức nhận ra.
Trong tay Đạt…
Chính là cây b.út Hắc Long.
Một câu nói bỗng vang lên trong đầu cậu.
Giọng của ông nội.
“Cây b.út này…”
“Là vật đại tà.”
“Đại tà…”
Huy lạnh sống lưng.
“C.h.ế.t tiệt…”
Cậu lập tức lao tới.
Muốn khống chế Đạt.
Nhưng vừa chạm vào…
Huy sững lại.
Cơ thể Đạt…
Như một ông già sắp c.h.ế.t.
Da nhăn nheo.
Hơi thở yếu ớt.
Hắn ngã vật ra.
Mạnh vội chạy tới đỡ.
“Đạt!”
Đạt run rẩy.
Hắn chậm rãi giơ tay.
Đưa cây b.út về phía Huy.
“Mượn…”
“…thì phải trả.”
“Nợ m.á.u…”
“…thì trả bằng m.á.u.”
Mạnh lay hắn.
“Đạt!”
“Sao cậu lại đến nông nỗi này?!”
Đạt thở dốc.
Giọng yếu dần.
“Con…”
“…nợ chú.”
“Nợ thầy mo.”
“Nợ…”
“…bố mẹ.”
“Con…”
“…chỉ mới trả được…”
“…nợ cho bố mẹ thôi.”
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười đầy nếp nhăn.
“Kiếp sau…”
“…con xin trả tiếp.”
“Con…”
“…mệt quá…”
Hơi thở của hắn…
Tắt dần.
Đạt ra đi.
Khuôn mặt thanh thản.
Như cuối cùng…
Hắn đã buông được gánh nặng trong lòng.
Mạnh cúi đầu.
Không nói gì.
Huy nhìn cây b.út trong tay.
Lòng nặng trĩu.
Vài ngày sau.
Cả làng Đò chấn động.
Phú gia.
Gia tộc từng khiến cả vùng khiếp sợ.
Bị diệt sạch.
Không còn một ai.
Điều kỳ lạ là…
Người dân không sợ.
Ngược lại.
Họ còn vui mừng.
Bao nhiêu gia đình…
Nhờ Phú gia c.h.ế.t mà được xóa nợ.
Bao nhiêu người…
Được trả lại đất.
Sau cùng.
Dân làng góp tiền.
Lập cho Đạt một cái am nhỏ.
Một nơi thờ cúng đơn sơ.
Dù hắn đã làm điều ác.
Nhưng…
Ai còn quan tâm nữa?
Đối với họ.
Nguyễn Thành Đạt không phải quỷ dữ.
Hắn chỉ là…
Một người con.
Đã đòi lại món nợ m.á.u cho cha mẹ.
