Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 50 - Phú Gia
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:14
Tao là Phú Hoàng.
Người đời gọi tao là Phú gia.
Vì tao giàu.
Tao có quyền.
Ở cái vùng này…
Chỉ cần tao nhíu mày một cái, lũ bần cùng mọi rợ kia cũng phải run.
Cả đời tao…
Đi từ Bắc vào Nam.
Đâm thuê c.h.é.m mướn.
G.i.ế.c người không gớm tay.
Nhưng rồi…
Khi đã đủ tiền.
Đủ quyền.
Tao quyết định rửa tay gác kiếm.
Về cái làng nhỏ này sống yên bình.
Thằng con trai duy nhất của tao.
Quý t.ử.
Nó bị người ta tông phải.
Tao giận lắm.
Tao thề…
Phải cào cả ba đời nhà nó ra mới hả dạ.
Chuyện đó…
Hình như cũng gần chục năm rồi.
Lâu quá.
Đến mức tao…
Cũng chẳng còn nhớ rõ.
Cho đến đêm nay.
RẦM!
Cánh cổng gia trang nổ tung.
Một thằng khốn nào đó…
Cầm một cây b.út đen.
Nó bước vào.
Mặt lạnh tanh.
Nó nhìn tao.
Rồi hỏi.
“Ông có nhớ tôi không?”
Tao bật cười.
“Mày là ai thì về hỏi bố mày chứ hỏi tao làm gì?”
Nó im lặng một lúc.
Rồi nói.
“…Bố tôi c.h.ế.t rồi.”
“Cho nên tôi mới hỏi ông.”
Tao nhíu mày.
“Mày ngáo đá à?”
Thằng đó không trả lời.
Nó chỉ lẩm bẩm cái gì đó.
Rồi phẩy cây b.út.
ẦM.
Một tiếng nổ khô khốc vang lên.
Tên gia nhân đứng gần nhất…
nổ tung.
Máu và thịt b.ắ.n khắp sân.
Đám gia nhân còn lại gào lên.
Xông tới.
ẦM...ẦM…ẦM.
Từng người một…
Vỡ nát. Máu. Thịt. Xương.
Trộn lẫn trên nền gạch.
Tao kéo vợ con…
Chạy ra cửa sau.
Nhưng…
Cửa không mở được.
Như có thứ gì đó…
Chặn bên ngoài.
Phía sau lưng.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
Thằng đó…
Đi đến đâu.
Người c.h.ế.t đến đó.
Đám gia nhân ngã xuống như rạ.
Tao bắt đầu sợ.
Nhưng tao là Phú gia.
Tao không thể c.h.ế.t chung với lũ hạ nhân rác rưởi đó được.
Nó đứng trước mặt tao.
C.h.ế.t tiệt.
Phải câu giờ.
Viện binh đã được gọi rồi.
Cảnh sát đang tới.
Tao cố nặn ra một nụ cười.
“Ngươi… muốn gì?”
“Tao cho ngươi tiền.”
“Rất nhiều tiền.”
“Tha cho gia đình tao.”
Tao dừng lại một chút.
Rồi nói tiếp.
“…Hoặc tha cho tao cũng được.”
Vợ con tao nhìn tao.
Ánh mắt bất mãn.
Tao quát.
“Ai là chủ cái nhà này?!”
“Lũ vô ơn!”
Tao quay lại thằng kia.
“Ngươi không cần tiền?”
“Được!”
“Ngươi cần con trai tao đền mạng phải không?”
Tao kéo thằng con trai tới.
Đẩy nó ra trước mặt.
“Đây!”
“G.i.ế.c nó đi!”
“Cùng lắm tao sinh đứa khác!”
Thằng kia nhìn tao.
Ánh mắt…
Như nhìn một con sâu bọ.
Nó phẩy cây b.út.
ẦM.
Thằng con trai tao…
Bay thẳng vào tường.
Nó dính c.h.ặ.t trên đó.
Như một cục thịt nát.
Máu chảy xuống tường.
Nhỏ từng giọt.
Tao run.
Thằng kia lại phẩy b.út.
Vợ tao…
Bị nhấc bổng lên không trung.
Bà ta vùng vẫy.
Thở không nổi.
Mắt trợn trắng.
Rồi…
Im bặt.
Xác rơi xuống đất.
C.h.ế.t rồi.
Tao quỳ xuống.
“Tha… tha cho ta…”
BÙM.
Cánh tay phải của tao…
nổ tung.
Máu phun ra.
Tao gào lên.
Lăn lộn trên đất.
Thằng này…
Không phải người.
Nó là ác quỷ.
Tao đã cầu xin.
Đã dâng vợ con.
Nhưng nó vẫn không buông tha.
BÙM.
Cánh tay trái của tao…
vỡ nát.
Máu văng khắp nơi.
Tao bò.
Lết.
Xin nó tha mạng.
BÙM.
Bụng tao…
nổ tung.
Cơ thể tao…
Bị xé làm hai khúc.
Nhưng kỳ lạ.
Tao vẫn chưa c.h.ế.t.
Đau.
Đau đến phát điên.
Tao chỉ ước…
c.h.ế.t đi cho xong.
Thằng kia cúi xuống
Ghếch miệng cười.
Nó thì thầm vào tai tao.
“Giờ…”
“Ông nhớ ra tôi là ai chưa?”
Tao nhìn nó.
Run rẩy.
“Ngươi…”
“…là ác quỷ.”
Nó cười.
“Không.”
“Tao là…”
Đạt 09, người kế tiếp Đạt Văn Tây…(đùa thôi)
