Trang Giấy Trống - Chương 71: Tôi Thích Em

Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:44

Trang Tại đang ôm chú ch.ó nên nghe không rõ.

Vân Gia quay đầu liếc nhìn anh một cái rồi rất nhanh thu lại tầm mắt, kể về lai lịch của Tuyết Cầu.

Một chú cún đáng yêu như vậy đương nhiên sẽ không có ai nỡ từ chối, Tuyết Cầu cũng không phải bị bỏ rơi mà bị bỏ rơi chính là mẹ của Tuyết Cầu. Do bị nhiễm ký sinh trùng dẫn đến viêm tai, lúc được đưa đến đây thì nó đã mang thai, sau đó sinh ra một lứa ch.ó con.

Tuyết Cầu là một trong số đó, hôm nay có người muốn đến nhận nuôi nó rồi.

Nhân viên trông coi biệt thự sẽ thẩm định tư cách người xin nhận nuôi, cố gắng hết sức để đảm bảo những chú cún này tìm được người chủ tốt sẽ không bị bỏ rơi lần nữa.

“Ban đầu chủ yếu dựa vào mợ và bạn bè của mợ, những chú ch.ó mèo khỏe mạnh được nhận nuôi phần lớn là để làm bạn với người già đã nghỉ hưu. Những người già này có thời gian lại sợ cô đơn nên sẽ đối xử rất tốt với chúng. Bên này còn sắp xếp hai lần thăm hỏi không định kỳ trong ba tháng đầu sau khi nhận nuôi, làm album ảnh cho chúng rồi gửi cho gia đình chủ mới.”

“Nghe có vẻ rất tốn công sức.”

Nhìn góc nghiêng rạng rỡ của cô, Trang Tại khẽ nói.

Vân Gia gần như không hề suy nghĩ mà trả lời ngay: “Không đâu”, sau đó quay đầu lại nhìn anh.

Khi nói chuyện cô luôn có thói quen nhìn vào mắt đối phương.

Điều này đối với Trang Tại giống như một trò chơi kích thích không có quy luật, anh vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh nhưng nếu có ai đó vẽ biểu đồ nhịp tim của anh lúc họ đối thoại thì mỗi khoảnh khắc cô vô thức nhìn sang đều là một đỉnh sóng d.a.o động mạnh.

“Tôi cũng đâu phải một mình tự chăm sóc chúng, sao mà mệt được? Nếu một việc mà chỉ có mệt mỏi thì sẽ không kiên trì được nhiều năm như vậy. Biệt thự đã mua từ sớm, hiện tại chủ yếu là thuê người quản lý cũng không thể để người giúp tôi chăm sóc chúng cảm thấy mệt được. Nếu không vốn dĩ họ vì thích ch.ó mèo mới đến đây xin việc, cuối cùng lại có thể vì công việc mệt mỏi mà ghét bỏ chuyện này.”

Trang Tại gật đầu:

“Rất có lý.”

Tương đương với việc vứt bỏ hành vi bóc lột của tư bản, sắp xếp khối lượng công việc một cách nhân văn.

Vân Gia nói xong câu đó thì hơi mím môi, dùng ánh mắt hoang mang nhìn anh.

Trang Tại tưởng cô không nghe rõ bởi vì bốn chữ “Rất có lý” bản thân nó không có vấn đề gì, nên lặp lại lần nữa.

“Tôi bảo là, cô nói rất có lý.”

Biểu cảm của Vân Gia vẫn hoang mang, ngưng một giây, tay chỉ vào vai mình rồi hỏi anh:

“Vậy đây là cái lý lẽ gì?”

Vừa rồi Tuyết Cầu trong lòng cứ c.ắ.n tua rua trên áo choàng của Vân Gia để chơi, ban đầu Trang Tại đưa tay ra để ngăn lại nhưng Tuyết Cầu không nhả ra, tay Trang Tại liền dừng ở cuối tua rua dùng lực rất nhẹ để kéo. Anh mải chú ý nghe Vân Gia nói chuyện, không biết từ lúc nào Tuyết Cầu đã nhả tua rua ra chỉ còn tay anh vẫn đang nắm lấy áo choàng của Vân Gia không buông.

Trang Tại lúc này rất nhanh buông ngón tay ra, những ngón tay thon dài hơi luống cuống cuộn lại vào trong.

Vân Gia đưa tay vuốt lại tua rua thử một chút rồi thắc mắc:

“Cái này có gì vui đâu?”

Trang Tại vội vàng giải thích:

“Không phải tôi, là Tuyết Cầu làm đấy, vừa nãy nó c.ắ.n không buông, chắc là thích cô và muốn thân cận với cô.”

Giây tiếp theo, chú cún nghe thấy lời cáo buộc liền quay đầu đi chôn mặt vào trong.

Vân Gia bị dáng vẻ ngây thơ này chọc cười liền bật cười thành tiếng, chỉ vào chú cún đang giả làm đà điểu nói:

“Xong đời rồi, nó không thừa nhận kìa.”

Vân Gia cong khóe môi dùng tay trêu đùa chú cún.

Bất chợt trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói đầy quyết tâm nhưng lại rất nhẹ nhàng.

“Vậy thì tôi thừa nhận.”

Vân Gia ngẩn ra hai giây mới như phản ứng lại, chậm rãi ngẩng đầu bắt gặp một đôi mắt trong veo đang nhìn cô chăm chú.

Đêm sinh nhật Khúc Châu cô từng cảm thấy đôi mắt ôn hòa nhưng lại lộ ra vẻ mệt mỏi nhàn nhạt của anh khiến người ta không khỏi liên tưởng đến loài động vật thảo nguyên bị lạc đàn, khiến người ta muốn biết về câu chuyện di cư đằng đẵng của nó.

Động tác lật trang cực nhỏ, ngay khoảnh khắc này kéo theo lớp bụi cũ mỏng manh rơi xuống làm trái tim Vân Gia khẽ co thắt một cái.

Câu chuyện di cư đằng đẵng ấy dường như đang mở ra một trang trước mặt cô.

Nụ cười nơi khóe miệng Vân Gia rất nhanh tan biến, hòa vào một loại cảm xúc rung động xa lạ khác, rõ ràng đại não đã bắt được thông tin nhưng vẫn ra lệnh cho hệ thống ngôn ngữ xác nhận lại lần nữa.

“Anh nói gì cơ?”

Trang Tại thậm chí không phải lặp lại máy móc bốn chữ “Vậy tôi thừa nhận” mà trả lời:

“Tôi thừa nhận, tôi thích em, tôi muốn thân cận với em.”

Bình tĩnh và chắc chắn như vậy ngược lại khiến Vân Gia trở thành người ngẩn ngơ, cô tìm lại một tia lý trí nhưng vẫn cảm thấy cảnh tượng lúc này không giống như thực sự tồn tại, mang theo sự thăm dò hỏi:

“Anh... anh biết hôm nay anh đến để làm gì không?”

Đáp án Vân Gia dự đoán trong lòng là: xem ch.ó.

Nhưng Trang Tại không trả lời như vậy, anh nói rất kiên quyết:

“Em bảo tôi đến nên tôi đến.”

Vân Gia hít sâu một hơi, phát hiện nhịp tim đang dâng cao, ánh mắt di chuyển ngắn ngủi trên mặt anh nhưng không có điểm dừng, cô dường như mất đi khả năng nhìn thẳng vào Trang Tại một cách tự nhiên rồi nuốt khan nói:

“Nhưng mà, tôi đâu có bảo anh đến để nói thích tôi…”

“Đó là do tôi tự muốn nói.”

“Lúc anh đến đã định nói những lời này rồi sao?”

“Không phải, vừa rồi đột nhiên muốn nói, không muốn nhịn nữa.”

Mỗi câu trả lời của anh đều dứt khoát hơn câu hỏi của cô cũng không biết là đã suy nghĩ kỹ từ trước hay căn bản là không cần suy nghĩ.

Vân Gia có chút trở tay không kịp, ngừng hai giây lại hỏi:

“Xúc động như vậy, vậy anh có hối hận không?”

Trang Tại trả lời rất nghiêm túc:

“Chắc là sẽ không.”

“Chắc là?”

Vân Gia cao giọng.

“Từ khi có ký ức đến nay tôi chỉ hối hận hai lần. Lần đầu tiên là kỳ nghỉ hè sau khi thi cấp ba, ba tôi kiên quyết đi làm thuê xa. Tôi đã không khuyên can ông nhiều, nếu không ông có thể đã không gặp t.a.i n.ạ.n ở công trường.”

Vân Gia hiểu ý nghĩa của từ “chắc là” mà anh nói, anh không phải người dễ dàng hối hận.

“Vậy lần thứ hai thì sao?”

“Là buổi chạng vạng ở khu làng trong phố đó, tôi đã nói những lời khiến em rơi nước mắt.”

Vành mắt Trang Tại lập tức đỏ lên nhưng rất nhanh rũ mi xuống,

“Xin lỗi, Vân Gia.”

“Tôi quên hết rồi.”

Câu cuối cùng giọng anh rất nhẹ.

Vân Gia hơi ngạc nhiên, có chút hiểu lại dường như không nghe hiểu.

“Quên mất, là ý gì?”

“Tôi…”

Thần sắc anh rất khó khăn suy nghĩ một chút lại hoãn một lát,

“Chính là, hiện tại tôi không thể xin lỗi em một cách cụ thể về những lời không nên nói lúc đó. Tôi quên hết rồi.”

“Trí nhớ của tôi rất tốt.”

Vân Gia gật đầu biên độ rất nhỏ, cô luôn biết trí nhớ của Trang Tại rất tốt.

“Trong một khoảng thời gian rất dài tôi đều nhớ rất rõ ràng. Sau này lên đại học, bạn cùng phòng của tôi là Lư Gia Trạm, em biết đấy, anh ấy giới thiệu một bác sĩ tâm lý rất giỏi cho tôi. Tôi liền đi thử vài liệu trình can thiệp tâm lý. Ban đầu là tôi tự muốn phối hợp với loại can thiệp này, cố gắng không hồi tưởng về quá khứ giống như thói quen thì sẽ không nghĩ đến nữa. Qua thật lâu, có một ngày tôi phát hiện ra, tôi thật sự không nhớ nổi nữa. Tôi chỉ nhớ em đã khóc, lúc ấy em rất buồn nhưng tôi đã nói những gì, tôi đều quên mất. Sau này tôi lại đi tư vấn bác sĩ tâm lý đó, ông ấy nói…”

“Cơ chế tự bảo vệ của con người, phải không?”

Trang Tại nhìn Vân Gia, sững sờ một chút ngay sau đó gật đầu:

“Đúng vậy. Sao em biết?”

“Bởi vì, tôi cũng từng thực hiện liệu trình can thiệp tâm lý này.”

Vân Gia hồi tưởng nhưng lại nghĩ không rõ,

“Tôi không nhớ nổi hồi nhỏ mình đã làm bao nhiêu liệu trình nữa.”

Trên mặt Trang Tại đầy vẻ nghi vấn.

Vân Gia lại tránh ánh mắt của anh, hai ngón tay nắm lấy tay áo anh một chút, kéo về phía trước khẽ nói:

“Chúng ta, về nhà trước đã.”

Đi được vài bước, Vân Gia lại dừng lại quay đầu thông báo với Trang Tại:

“Chuyện anh vừa nói, lát nữa chúng ta nói chuyện sau nhé, vừa rồi tôi chưa chuẩn bị tâm lý.”

Nói xong lại lần nữa kéo tay áo Trang Tại đi về hướng biệt thự.

Sự lo lắng trong lòng Trang Tại chưa tan, giờ phút này lại thêm nghi hoặc mới.

“Là cái gì…”

Anh mới lên tiếng đã bị Vân Gia ngắt lời:

“Tạm thời đừng nói chuyện! Ảnh hưởng đến sự chuẩn bị của tôi, anh cứ ôm ch.ó cho cẩn thận là được.”

Trang Tại không biết Vân Gia muốn chuẩn bị cái gì, thậm chí anh còn không thể bước nhanh, nếu không Vân Gia sẽ không thể duy trì trạng thái túm tay áo anh đi nhanh về phía trước như vậy. Anh chỉ có thể kiềm chế tốc độ bước chân, ôm Tuyết Cầu ngoan ngoãn trong lòng cũng đồng thời ngoan ngoãn đáp:

“Được.”

Đường về biệt thự không xa.

Đến cửa gặp nhân viên đeo tạp dề đồng phục, là một cô gái trẻ rất có tinh thần đang đẩy cánh cổng gỗ thấp màu nâu từ bên trong ra.

Cô gái thấy Vân Gia, trên mặt cười hì hì nói:

“Vân tiểu thư, người nhận nuôi sắp đến rồi, em ra cửa đón một chút.”

Sau đó tầm mắt nâng lên, chuyển sang người đàn ông đang ôm Tuyết Cầu bên cạnh Vân Gia, do chưa từng gặp mặt nên cô ấy nhìn thêm vài lần vì thế phát hiện ngón tay Vân tiểu thư đang nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo đối phương không rời một tấc.

Nghĩ là do anh ấy đang ôm Tuyết Cầu, không có cách nào nắm tay nhưng vẫn muốn dính lấy nhau.

Cô gái mím môi cười trộm, tuy không nói câu nào nhưng nụ cười đầy ẩn ý mờ ám lại hiện rõ mồn một trên mặt.

Vân Gia phát hiện ánh nhìn của cô ấy, ngượng ngùng buông ngón tay ra, cúi đầu tránh sang bên cạnh nói:

“Vậy em mau đi đón đi.”

Cô gái lanh lảnh đáp một tiếng “Vâng”, bước chân nhẹ nhàng đi được một đoạn còn quay đầu lại nhìn họ.

Vân Gia cũng không hiểu tại sao hiện tại mình lại không chịu nổi ánh mắt người khác nhìn thêm một chút, mất tự nhiên như bị lửa đốt vội vàng đẩy cổng viện đi vào.

Đi qua tiền viện, cô nửa xoay người lại giới thiệu đơn giản cho Trang Tại về tình huống bên này, bao gồm cả cô gái vừa đi qua.

“Tiểu Du là nhân viên trẻ nhất ở đây nhưng cũng làm việc được bốn năm rồi.”

“Lâu vậy sao? Cô ấy trông rất trẻ.”

Trang Tại ôm Tuyết Cầu vào cửa nhìn thấy cấu trúc bên trong biệt thự.

Bởi vì không phải là nơi cho người ở nên không có đồ nội thất lớn nào, tủ bếp cũng làm kiểu âm tường hoặc treo làm bố cục tổng thể mở rộng hơn. Phòng khách có nhiều giá leo trèo, đệm mềm, thú bông, trên t.h.ả.m rải rác vài quả bóng nhỏ đầy màu sắc.

Vân Gia sống ở nước ngoài thời gian dài, rất nhiều việc bên biệt thự thú cưng này cũng là nghe mợ kể:

“Tiểu Du hình như tốt nghiệp cấp ba xong là đến đây, là họ hàng xa ở quê của dì Điền. Cô ấy giỏi lắm nhé, bởi vì thường xuyên có bác sĩ phòng khám đến khám bệnh cho ch.ó mèo, Tiểu Du phụ trách tiếp đón, cô ấy liền thỉnh giáo người ta. Sau đó mua sách, vừa làm vừa học, năm nay đã tự thi đỗ chứng chỉ hành nghề rồi.”

Học tập lịch sử nghệ thuật tại học viện mỹ thuật cao cấp, trường cũ là một trong tứ đại học viên của thế giới, một người như vậy không hề vì kiến thức phi phàm hay xuất thân khó ai bì kịp mà trở nên kiêu ngạo. Khi cô nhắc đến một nhân viên tạm thời bằng cấp không cao tự thi đỗ chứng chỉ thú y, trong mắt là thần thái tự nhiên bộc lộ niềm vui và sự tự hào thay cho người khác.

Lời tỏ tình trên đường vừa rồi tuy là nảy sinh bất chợt nhưng cũng chẳng có gì phải tự trách vì không kìm nén được sự xúc động nhất thời, giờ phút này Trang Tại nhìn Vân Gia càng thêm không kìm được sự rung động.

Thích cô, dường như vốn dĩ là chuyện đơn giản giống như hít thở vậy.

Một nhân viên lớn tuổi khác ở bên cạnh nghe họ nhắc đến chuyện Tiểu Du thi đỗ chứng chỉ hành nghề liền thú vị tiếp lời:

“Sáng nay vốn dĩ Tiểu Du rất vui vẻ chia sẻ với mọi người, bỗng nhiên nhìn thấy Vân tiểu thư thì sắc mặt liền thay đổi, vội vàng giải thích tự thi không phải là ý muốn nghỉ việc, con bé rất thích làm việc ở đây. Chỉ là muốn sau này có thể tự mình khám bệnh cho các bảo bối. Vân tiểu thư còn trêu con bé nữa, cố ý cau mày làm Tiểu Du sợ muốn c.h.ế.t.”

Trang Tại thả Tuyết Cầu xuống đất để nó chơi cùng những chú ch.ó nhỏ khác, hỏi Vân Gia:

“Cau mày làm gì?”

Vân Gia vô thức nghiêng đầu, cười rạng rỡ:

“Tôi bảo là, xong đời rồi, vậy thì sau này em làm hai phần việc, phải tăng lương cho em rồi.”

Vân Gia nói xong thì gọi Trang Tại ra sân sau.

Hôm nay thời tiết tốt, rất nhiều ch.ó mèo đều đang phơi nắng trên bãi cỏ sân sau.

Hai người đứng dưới tán dù, Vân Gia chỉ cho anh xem cách đó không xa có một chú ch.ó đen hình thể cường tráng đang nằm sấp trên bãi cỏ thè lưỡi, lười biếng phơi nắng. Ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào bộ lông sạch sẽ bóng mượt của nó. Mấy chú mèo nhỏ đẩy bóng đồ chơi đến bên cạnh, nó rất linh hoạt vung cái chân trước từng bị thương nay đã lành lặn khỏe mạnh lên “bốp” một cái đẩy bóng đồ chơi trở lại.

Trang Tại cảm thán:

“Lớn thật đấy.”

Vân Gia nói:

“Đương nhiên, nó sắp mười tuổi rồi.”

Sắp mười tuổi, là rất lâu rồi.

Khi đó anh và Vân Gia mới học lớp mười.

--

Hết chương 71.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.