Trang Giấy Trống - Chương 72.1: Không Cần Đáp Lại (1)
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:44
“Đặt tên là gì?”
“Làng Trong Phố.”
Đôi mắt Trang Tại chấn động, thu lại tầm mắt từ phía xa về gần sững sờ nhìn Vân Gia.
Vẻ mặt vờ như vô tình rất khó duy trì, Vân Gia mím môi, rốt cuộc vẫn không khống chế được mà nở nụ cười, cao giọng hơn một chút sảng khoái nói cho anh biết:
“Giả đó! Đương nhiên là giả rồi, nhà ai lại đặt tên ch.ó là cái tên kỳ quặc như Làng Trong Phố chứ? Nó tên là Khang Khang, Khang trong khỏe mạnh. Cái người này, sao tôi nói gì anh cũng tin thế hả?”
Trang Tại của mười năm sau đã sớm rèn luyện được bản lĩnh đối mặt với mọi lời chỉ trích, thậm chí có thể ung dung ứng đối tùy theo người, theo việc.
Nhưng luôn có những khoảnh khắc sơ hở bị bại lộ.
Cậu thiếu niên từng ngồi trong phòng khách nhà họ Lê, co quắp bấm đốt ngón tay chỉ dám dùng dư quang lén nhìn cô năm nào dường như vẫn luôn sống nhờ trong cơ thể đã lột xác của anh khi trưởng thành. Cậu ấy chỉ cố gắng giảm bớt sự hiện diện, săn sóc để không làm liên lụy đến anh của hiện tại. Như loài sâu c.ắ.n lúa trong đêm khuya, sống lâu năm nơi góc tối sâu thẳm của thể xác, mỗi khi Vân Gia xuất hiện liền gặp ánh sáng mà cử động nhẹ nhàng bay về phía cô.
“Nếu ngay cả em cũng không tin, tôi cũng không biết nên tin ai.”
Giọng anh rất nhạt nhưng Vân Gia nghe xong câu này lại như uống phải một ly nước ấm pha chút vị đắng, trong lòng có chút hụt hẫng.
Cũng không biết nên nói gì để hóa giải nỗi chua xót man mác này.
Trang Tại cũng không sa đà vào bầu không khí trầm lắng đột ngột ấy, anh bước về phía trước đi vào dưới ánh mặt trời, khom lưng thử gọi một tiếng về phía bãi cỏ.
“Khang Khang.”
Không ngờ chú ch.ó đen to lớn vừa rồi còn đang lười biếng, nghe thấy tiếng liền nhạy bén quay đầu tìm kiếm rồi bật dậy chạy về phía này. Tư thế chạy đấu đá lung tung của nó rất nhanh thu hút sự chú ý của đám ch.ó mèo xung quanh, cứ tưởng có người đến cho ăn hay chơi cùng nên cả bọn ùa tới như ong vỡ tổ.
Xung quanh Vân Gia và Trang Tại vây đầy ch.ó mèo đang nhảy nhót, trong chốc lát náo nhiệt đến mức không duỗi chân ra được.
Vân Gia bật cười nói:
“Cái duyên của anh cao đến mức đáng sợ đấy.”
Nhưng ngẫm lại cũng hợp lý, hồi cấp ba chú ch.ó Yorkshire đỏng đảnh khó chiều nhà Từ Thi Di cũng không hề bài xích sự thân cận của Trang Tại.
Vân Gia đứng bên cạnh nhìn anh ngồi xổm giữa bảy tám chú ch.ó mèo, sờ con này một cái, vuốt con kia một cái, ngay cả Tuyết Cầu nhà cô lúc này cũng chạy tới. Chúng nó nhảy lên nhảy xuống vui vẻ vây quanh anh, hình ảnh ấy ấm áp như được tráng một lớp ánh sáng nhu hòa.
Lúc này từ trong phòng truyền ra tiếng của Tiểu Du.
“Vân tiểu thư, người nhận nuôi đến rồi, bây giờ chị có tiện qua đây không?” Hỏi xong còn tri kỷ nhưng lại cố tình nói thêm, “Nếu chị có việc riêng cần giải quyết thì để em tiếp đãi cho, em đang rảnh mà.”
Gò má Vân Gia hơi nóng lên, việc riêng gì chứ? Cô chột dạ nhưng nhanh ch.óng liếc nhìn Trang Tại một cái sau đó cúi người bế Tuyết Cầu lên, trả lời:
“Tôi không bận gì đâu, tới ngay đây!”
Trang Tại nhìn theo Vân Gia vào cửa, khoảng cách chỉ vài bước chân nên nghe rõ tiếng Vân Gia truyền đến từ sau cánh cửa.
“Tiểu Du, em ra sân sau tiếp đãi vị tiên sinh họ Trang kia giúp chị nhé. Anh ấy mới đến lần đầu, ngay cả mấy con ch.ó mèo còn chưa quen mặt đâu. Đúng rồi, lấy cuốn album trưởng thành của Khang Khang ra đi, có thể anh ấy muốn xem đấy.”
Dặn dò một hồi, Tiểu Du hơi khựng lại “Dạ” một tiếng sau đó nghi hoặc hỏi:
“Tiên sinh họ Trang? Hả? Anh ấy cũng đến nhận nuôi ch.ó ạ? Muốn nhận nuôi Khang Khang sao? Lúc nãy em còn tưởng anh ấy là bạn trai của Vân tiểu thư, may quá may quá cũng may lúc nãy ở cửa em không nói lung tung, nếu không thì xấu hổ c.h.ế.t mất, hì hì hì.”
Nhìn Tiểu Du cười ngây ngô nhưng Vân Gia lại không cười nổi.
Khóe mắt cô liếc về phía cửa sau đang mở rộng, cái giọng oang oang đầy nội lực của Tiểu Du, với khoảng cách này, người bên ngoài e là nghe thấy rõ mồn một.
Vân Gia thầm trách Tiểu Du trong lòng: Lúc nãy ở cửa ngoài việc cười trộm thì em không nói bậy gì nhưng bây giờ thì em chọc ra rắc rối to rồi!
Tiểu Du không rõ tình hình, thậm chí còn hỏi Vân Gia:
“Vậy có cần đưa báo cáo kiểm tra sức khỏe của Khang Khang cho anh Trang xem luôn không chị? Khang Khang lớn tuổi rồi, nếu nhận nuôi về thì những điều cần chú ý cũng nhiều lắm.”
“Không phải…”
Thấy chủ đề đi lệch quá xa, Vân Gia đành phải kiên trì giải thích:
“Anh ấy không phải đến nhận nuôi ch.ó.”
Tiểu Du ngơ ngác chớp mắt lại rơi vào sự nghi hoặc đầy xấu hổ:
“Hả? Vậy anh ấy là…”
“Cũng chưa phải là gì cả.” Vân Gia nói rất nhanh, nhanh đến mức từ “chưa” gần như không phát ra tiếng giống như sợ người khác nghe rõ, rồi dứt khoát chuyển chủ đề, “Cái khác khoan hãy hỏi, đi lấy album đi, tôi đi tiếp người nhận nuôi đây.”
Người nhận nuôi là một đôi vợ chồng lớn tuổi ăn mặc rất chỉnh tề, bác gái b.úi tóc tỉ mỉ. Sáng nay Vân Gia xem hồ sơ thì biết cả hai đều là giáo viên trung học, bác gái năm nay về hưu, bác trai thì chưa. Con cái đều không ở bên cạnh lại làm việc quanh năm ở nước ngoài rất ít khi về, là bác trai đề nghị nuôi một chú cún con vì sợ sau khi nghỉ hưu bác gái ở nhà một mình sẽ buồn.
Điền xong thông tin, Vân Gia tiễn hai vợ chồng ra đến cửa, khi quay lại liền đưa biểu mẫu cho nhân viên sắp xếp lưu trữ.
Vân Gia nhìn quanh hai lượt, cô gái đang gõ máy tính nhận ra cười hỏi:
“Tìm Tiểu Du hay là tìm anh Trang?”
“Họ… Tiểu Du không phải đi lấy album sao…”
Vân Gia khựng lại một chút, rất nhanh nhận ra nụ cười của đối phương có gì đó không đúng.
“Bọn họ đều đang ở sân sau cả, xem chị muốn tìm ai thôi.”
Vân Gia lộ vẻ bất đắc dĩ lại buồn cười:
“Các cô, từng người một đấy nhé.”
“Thông cảm chút đi mà Vân tiểu thư, ch.ó mèo động d.ụ.c là chúng em phải gọi điện cho phòng khám đặt lịch triệt sản ngay, nơi này… đã lâu lắm rồi không xuất hiện hương vị của tình yêu!”
Nghe vậy, sắc mặt Vân Gia càng thêm mất tự nhiên, vừa tức vừa cuống:
“Nói bậy bạ gì đó, hương vị tình yêu cái gì. Lần sau tuyển người mới, tôi phải bảo mợ không cần coi trọng tiêu chí ‘tính cách hoạt bát cởi mở’ nữa, tôi thấy các cô hoạt bát cởi mở quá mức rồi!”
“Chị đừng trách bọn em mà, là do anh Trang biểu hiện rõ ràng quá thôi.”
Vân Gia có chút muốn cho phép các cô nàng tiếp tục “hoạt bát cởi mở”:
“Anh ấy biểu hiện cái gì?”
“Vừa nãy chị vào phòng nghỉ tiếp đãi hai bác kia, thời gian có hơi lâu.”
“Đúng vậy, nói chuyện khá nhiều.”
Chủ yếu là vì bác gái nhớ con gái lâu ngày không ở bên cạnh, nuôi ch.ó con là để lấp chỗ trống cô đơn khi không có con cháu quây quần. Nói chuyện với người trẻ tuổi, cảm xúc dâng trào nên có rất nhiều chuyện muốn kể lể tâm sự. Vân Gia tuy không giỏi xử lý tình huống này nhưng cũng kiên nhẫn cùng bác trai an ủi bác gái. Lúc đi, hốc mắt bác gái còn ầng ậng nước, đỏ hoe vẫy tay chào tạm biệt cô.
“Anh Trang vào xin nước hai lần.” Cô gái buồn cười nói, “Nhưng không uống ngụm nào, nghe thấy bác gái kia khóc, ở bên trong cảm xúc có vẻ kích động, anh ấy lại lo lắng cho chị nhưng ngại vào làm phiền chị làm việc, còn hỏi em trước đây chị có từng xử lý tình huống thế này bao giờ chưa.”
