Trang Giấy Trống - Chương 73.1: Hãy Cưới Người Con Thích (1)

Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:44

Trang Tại suy nghĩ một chút.

Thích một người sao lại khó khăn được, thích là bản năng chẳng tốn chút sức lực nào.

“Không phải mà là không cách nào phân biệt cô ấy có cần tôi thích hay không.”

“Nếu cô ấy không thích thì cứ từ chối thôi, mỗi người đều có quyền bày tỏ, mỗi người đều có quyền nói ‘anh có thể đến yêu em không’.”

Ngón cái đang tì c.h.ặ.t vào đốt ngón tay bất giác thả lỏng, chỗ da trắng bệch dần dần hồng hào trở lại. Anh quay đầu nhìn Vân Gia, cánh môi khẽ động dường như muốn thử nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng lại chẳng nói ra lời nào.

“Trang Tại, sao đến chuyện thích một người anh cũng cần người ta dạy thế.”

Vân Gia thở dài, chau mày vẻ phiền muộn:

“Có điều, tôi lại bắt đầu dạy anh muộn quá.”

Đầu óc thật sự khó mà tải nổi, Trang Tại phân tích mãi vẫn không hiểu rõ ý tứ trong câu nói của Vân Gia, hoàn toàn mù mờ.

Vân Gia nheo mắt cười với anh, anh liền không kìm được mà tự mình đa tình cảm thấy những lời có vẻ làm khó dễ vừa rồi của cô, có phải là đang cố ý trêu chọc anh không?

Thoáng chốc lại cảm thấy suy nghĩ này là kiểu tự mình đa tình đáng sợ hơn cả.

Vân Gia cũng mặc kệ anh chẳng có ý định giải thích gì, chủ đề chuyển rất nhanh, hỏi anh về lịch trình công việc tuần này.

Anh không nắm rõ tình hình nhưng vẫn trả lời thành thật.

Vân Gia hẹn anh vào thứ bảy cùng nhau về Thanh Cảng, muốn dẫn anh đi gặp một người.

Cô không nói người này là ai có thân phận gì, Trang Tại cũng không hỏi chỉ hỏi mình có cần chuẩn bị trước gì không.

Vân Gia bảo anh:

“Cái gì cũng không cần chuẩn bị.”

Sáng sớm thứ bảy, Trang Tại nhận được điện thoại của Vân Gia, cô hỏi anh có quen đường ở Thanh Cảng không, nếu không quen thì Vân Gia sẽ cho tài xế lái xe đến vì hôm nay phải đi vài nơi.

Trang Tại từng thực tập ở trụ sở chính tại Thanh Cảng, sau này do điều động công việc trở về Long Xuyên cũng thường xuyên đi lại giữa hai nơi, anh lái xe thì không thành vấn đề.

Vân Gia yên tâm, báo cho anh địa chỉ gặp mặt rồi hẹn lát nữa gặp.

Trang Tại gọi giật Vân Gia đang chuẩn bị cúp máy.

“Chờ một chút…”

“Sao thế?”

“Tôi mặc đồ gì thì phù hợp?”

Anh hỏi rất nghiêm túc.

Vân Gia cũng rất nghiêm túc ngân dài một tiếng “Ừm…” ra chiều suy nghĩ, nghĩ ngợi một lát rồi hỏi anh: “Có bộ vest ba mảnh không?”

Trang Tại đang ở trong phòng để quần áo, đi đến khu vực treo đồ tương ứng: “Có.” Sau đó nhấc một bộ lên lại đ.á.n.h giá một bộ khác đang treo rồi hỏi:

“Màu xám và màu đen, bộ nào hợp hơn?”

Vân Gia nói: “Đều không cần dùng đến.” Đầu dây bên kia, Trang Tại đang cầm mắc áo gỗ sững sờ chỉ nghe tiếng Vân Gia cười hỏi, “Anh có phải căng thẳng quá rồi không?”

Anh treo mắc áo trở lại, trả lời:

“Có một chút.”

Mức độ này là nói giảm nói tránh rồi, hai ngày nay anh thậm chí làm việc cũng không tập trung bằng mọi khi. Tuy nhiên trong mắt người ngoài thì rất bình thường, người trẻ tuổi gặp phải “xương xẩu”, khó gặm, vì thất bại mà dần dần chểnh mảng thật sự không phải trạng thái gì bất ngờ.

Tập đoàn nội đấu nhiều năm, từ Vân Chiêu đến Trang Tại, những nguyên lão kia ngoài mặt thì khen ngợi “hậu sinh khả úy” nhưng thực tế vẫn thích thú nhất khi nhìn thấy đám hậu bối này biết thế nào là “gừng càng già càng cay”.

Sáng nay còn nhận được một cuộc điện thoại khó giải quyết nhưng Trang Tại không muốn xử lý, gọi điện cho trợ lý dặn dò đơn giản và rất nhanh đá quả bóng trách nhiệm trở lại, mặc kệ đám người kia muốn làm văn vẻ thế nào thì làm.

Trước giờ anh quyết định dứt khoát, Lê Huy khen anh làm việc biết phân biệt nặng nhẹ nhanh chậm, anh nghĩ điểm này mình quả thực gánh được. Hôm nay cho dù tòa nhà Phức Tư có sập, anh nhận được điện thoại cũng chỉ nói nén bi thương vì anh còn phải đi lo việc của mình.

Dẫu sao cũng đã quen dây dưa với những công việc phiền toái này, dù có ném nhanh sang một bên thì tâm trạng vẫn khó tránh khỏi bị ảnh hưởng chút ít. Rửa mặt đ.á.n.h răng xong, nhận được điện thoại của Vân Gia, nghe thấy giọng nói của cô, Trang Tại cảm thấy mình thoải mái hơn nhiều.

Vân Gia hỏi anh nếu căng thẳng sao không gọi điện hỏi cô.

Có lẽ anh rất giỏi chờ đợi, tuy rằng căng thẳng trước những điều chưa biết nhưng cũng không đến nỗi nôn nóng không chờ được mà nhất định phải hỏi cho ra nhẽ trước.

“Khi nào em muốn nói thì tự nhiên sẽ nói cho tôi biết.”

Anh cũng không muốn hỏi những chuyện Vân Gia không muốn trả lời.

“Sẽ nói cho anh biết.”

Anh chỉ cảm thấy giọng điệu cô nói chuyện rất trịnh trọng, từng câu từng chữ như được thắt nơ bướm xinh đẹp giống như món quà chờ người mở ra.

Xe dừng trước biệt thự, Vân Gia bước xuống bậc thang nhìn người đàn ông đang dựa vào cửa xe. Trước khi kết thúc cuộc gọi vừa nãy, Vân Gia vẫn nhắc nhở anh về trang phục…đẹp một chút là được.

Áo len cao cổ màu xám đậm, quần dài đen, giày buộc dây màu đen, áo khoác dáng dài màu đen, toàn bộ đều là những món cơ bản không bao giờ lỗi mốt. Hiển nhiên tâm đắc về việc phối đồ sao cho đẹp của anh cũng không cao siêu lắm nhưng phần cứng vai rộng chân dài bày ra đó, đối với hai chữ “đẹp” thì thuộc loại mặc thế nào cũng không thể sai đề được.

Vân Gia xách túi xách đi xuống, hỏi anh đã ăn sáng chưa.

Trang Tại nói chưa.

Cô ngồi vào ghế phụ thắt dây an toàn rồi nói:

“Vậy lát nữa anh lái xe nhanh một chút nhé, kẻo quán ăn sáng ở Thanh Cảng đóng cửa mất.”

Suốt dọc đường hai người trò chuyện về những chủ đề râu ria, ví dụ như công việc của Vân Gia ở trường đại học, tần suất Trang Tại gặp Trang Mạn, thời tiết tương lai ở Long Xuyên, sự khác biệt giữa mùa đông Long Xuyên và nước Pháp. Tóm lại đều không nói đến mục đích của chuyến đi này nhưng Vân Gia đã nhập địa chỉ, thông qua giọng nói chỉ đường, từng chút một tiếp cận đích đến.

Khi xe chạy vào khu phố cũ, sự phồn hoa ngày xưa không còn nữa, những ngôi nhà cũ kỹ bị các tòa cao ốc building làm nền chỉ còn lại vẻ tiêu điều cô đơn của chốn khói lửa nhân gian.

Vân Gia hỏi anh hồi thực tập ở Thanh Cảng có từng đến đây không, hồi nhỏ cô rất thích đến đây chơi, mấy quán chè ở đây cô đều rất thích.

Trang Tại nói chưa từng đến.

Anh không nói dối, trong thời gian thực tập quả thực anh chưa từng đến đây.

Sau này làm hàng xóm với Vân Tư Hiền, có lần lịch trình trùng khớp, Vân Tư Hiền làm hướng dẫn viên đưa anh đến đây cũng từng vào một trong những quán chè đó. Chủ quán là một bác trai đầu hói, không chỉ quen biết Vân Tư Hiền mà còn ấn tượng rất sâu sắc với Vân Gia. Ông chỉ vào bát chè long nhãn hoa quế và sủi cảo đường chiên trên bàn nói đây là món Vân Gia thích nhất.

Thích đến mức nào ư? Sinh nhật 18 tuổi của Vân Gia, có một cậu thiếu gia đã đến quán trước một tuần, đưa một khoản tiền để học làm hai món này. Chè long nhãn thì dễ làm, còn sủi cảo đường chiên làm tay cậu ta phồng rộp một nốt to tướng, tám chín phần mười là sẽ để lại sẹo.

Vân Tư Hiền nói đúng là để lại chút sẹo. Sau đó cười giải thích với Trang Tại đang ngồi ăn chè đối diện, là Tư Hàng.

Trang Tại cũng hùa theo cười cười nhưng khóe môi rất nhanh trĩu xuống.

Anh đoán được.

Vân Gia đã lâu không đến những quán cũ này, sau vài năm sống ở nước ngoài thói quen ăn uống của cô cũng thay đổi ít nhiều, không còn mê đồ ngọt như hồi nhỏ nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.