Trang Giấy Trống - Chương 72.2: Không Cần Đáp Lại (2)
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:44
Trong lòng chợt dấy lên những gợn sóng tựa như gió nhẹ thổi nhăn mặt hồ, lan tỏa ra xa. Vân Gia c.ắ.n môi, ngay sau đó trấn tĩnh lại, giả vờ như không có chuyện gì chỉ chậm rãi thốt ra một chữ “Ồ”.
Ở sân sau, Tiểu Du đang trò chuyện với Trang Tại.
Cô ấy tuổi còn nhỏ lại chẳng có tâm cơ gì, người khác chỉ thoáng hỏi một câu là cô ấy có thể tuôn ra hết một hai ba những gì mình biết lại còn là kiểu tự mình kể rất hăng say.
Nhìn thấy Vân Gia bưng một ly nước bước ra từ cửa, cô bé mới ngừng lại nhanh ch.óng đứng dậy nói:
“Vậy anh Trang, em không làm phiền anh với Vân tiểu thư nữa, có việc gì cứ gọi em nhé.”
Vân Gia đi tới, tò mò hỏi:
“Hai người vừa nói chuyện gì thế?”
Trông có vẻ như lượng thông tin trao đổi rất lớn.
“Không có gì.”
Trang Tại kéo chiếc ghế dựa trong bộ bàn mây bên cạnh ra để Vân Gia ngồi.
Sau khi ngồi xuống, Vân Gia đưa ly nước trong tay cho Trang Tại, anh sững sờ một chút đón lấy rồi hỏi:
“Cho tôi à?”
Vân Gia lảng tránh ánh mắt không nhìn anh, giọng nói cũng có chút nhẹ:
“Vừa nãy không phải anh xin nước hai lần sao? Lại chẳng uống ngụm nào nên sợ anh khát.”
“Cảm ơn.”
Nghe hai chữ truyền đến từ bên cạnh, Vân Gia chống khuỷu tay lên bàn, chống cằm, ánh mắt dừng lại trên tán cây thường xanh cao lớn đang được nắng chiếu bóng loáng đằng kia nói từng chữ:
“Không cần khách sáo.”
Sau đó cả hai đều không nói gì.
Trước khi Vân Gia đến, Trang Tại cũng không hề tập trung trò chuyện với Tiểu Du, anh cũng đang suy nghĩ về vấn đề mà Vân Gia bảo “chờ lát nữa nói chuyện sau”. Có một số việc có lẽ cần anh chủ động và dứt khoát một chút.
Không thể nói là hướng ngoại hay giỏi ăn nói nhưng Trang Tại cũng chưa bao giờ luống cuống.
Lúc này Vân Gia ngồi xuống bên cạnh, lần đầu tiên anh cảm nhận được sự căng thẳng như bị điểm danh lên đài phát biểu bất cứ lúc nào. Xung quanh không có tiếng nói chuyện, anh bấm nhẹ ngón tay, cũng chỉ một cái liền tự kiểm tra lại tật xấu của mình, đem ngón cái tay phải tì c.h.ặ.t vào đốt ngón trỏ tay trái.
Vân Gia ngẩn ngơ một lúc, không biết đang nghĩ gì nhưng Trang Tại nghĩ, giữa hai người quả thực có rất nhiều chuyện cô cần phải suy xét kỹ lưỡng.
Anh để ý nhìn thần sắc trên mặt Vân Gia dần dần nhạt đi, giống như mực loang trong nước trở nên có chút thâm trầm. Có lẽ là nghĩ tới chuyện gì khó xử, hình như cô cũng dần không còn ý định muốn nói chuyện nữa.
Trang Tại không nói gì chỉ yên lặng ngồi bên cạnh cô, đón cơn gió ấm buổi chiều có lẽ là cuối cùng trước khi lập đông.
Cho đến khi Vân Gia quay đầu lại nói với anh.
“Trang Tại, hiện tại tôi không thể đáp lại tình cảm của anh.”
Trong đáy mắt Trang Tại lướt qua một tia thảng thốt, hàng mi đen dày rũ xuống rất nhanh sau đó không còn tìm thấy biểu cảm gì nữa.
“Không phải ý ép buộc em phải đáp lại, em hiểu lầm rồi.”
Nói đến đoạn sau, anh thậm chí có chút áy náy cho rằng sự im lặng hồi lâu vừa rồi của Vân Gia là do cô đang khó xử suy nghĩ vì lời tỏ tình đường đột của anh.
“Em đừng nghĩ nhiều, sau này…”
“Sau này chúng ta cũng không làm bạn bè được đâu.”
Vân Gia không biết anh định nói gì nhưng cô cố ý ngắt lời anh như vậy.
Từ biểu cảm ngạc nhiên khi bị thông báo, kèm theo sự lĩnh hội rất nhanh ch.óng của anh, Vân Gia đoán điều anh định nói ban đầu hẳn không phải là cái này.
Trang Tại thầm nghĩ, bọn họ cũng chưa từng làm bạn bè, cân nhắc hồi lâu ròi anh đáp:
“Được, nghe theo em.”
Giống như có người thổi một luồng khí vừa chua xót vừa nóng hổi vào trong lòng, căng phồng lên nhưng trên mặt Vân Gia lại không biểu lộ gì, chỉ hỏi anh:
“Vậy sau này nếu anh vẫn muốn thân cận với tôi thì làm sao?”
Không biết có phải do hiểu sai ý nghĩa câu nói này hay không, biểu cảm Trang Tại thay đổi. Đây là lần đầu tiên Vân Gia nhìn thấy thần sắc chịu nhục và kìm nén trên gương mặt anh.
Rất nhiều sự bẽ bàng của cuộc đời, rõ ràng anh đã nếm trải từ sớm, trước sau vẫn luôn giữ vẻ ẩn nhẫn không bộc phát lại cố tình ngay trong cuộc đối thoại vân đạm phong khinh thế này, để lộ ra dáng vẻ tan tác không chịu đựng nổi.
“Tôi không đê tiện như vậy…” Giọng nói thấp đến mức gần như biến mất nhưng vẫn bị anh thốt ra, “Tôi sẽ không làm thế.”
“Vậy sau này anh sẽ không thích tôi nữa sao?”
Anh im lặng, sau đó có chút lộn xộn:
“Tôi không phải vì muốn thân cận với em mới thích em.”
Vân Gia không chút ngại ngùng:
“Cho nên vẫn sẽ thích?”
Lần này Trang Tại đáp rất dứt khoát:
“Sẽ.”
Sắc mặt anh hơi lạnh, có vẻ quyết tuyệt nhưng vì anh vốn không phải người dùng biểu cảm để ra quyết định hay viết tâm sự lên mặt nên sự quyết tuyệt này lại khiến anh trông trẻ hơn, mang theo nét cô độc của một thiếu niên.
Điều này rất hiếm thấy ở Trang Tại.
Ngay cả thời niên thiếu, hình như anh cũng chưa từng có.
Vân Gia hỏi anh:
“Sao anh lại dám thích tôi?”
Cơ hàm người được hỏi bạnh ra một chút, càng lộ rõ đường nét của một người đàn ông trưởng thành.
Vân Gia tiếp tục hỏi: “Anh có biết để người khác biết được, họ sẽ nghĩ thế nào không? Người ta sẽ cảm thấy anh thật bụng dạ khó lường.”
“Tôi chẳng có gì mà không dám nhận.”
“Cũng không cần tô vẽ cho bản thân.” Anh quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Gia, “Vốn dĩ người như tôi thích em chính là bụng dạ khó lường, chẳng sợ gì người ta nói ra nói vào.”
Ngực Vân Gia khẽ chấn động:
“Để… để ba tôi biết được, sau này có khi anh không ở lại Vân Chúng được nữa đâu.”
“Không sao cả.”
“Tôi cũng không phải thích làm việc ở Vân Chúng đến thế.” Nói xong, anh lại bổ sung một câu, “Nhưng tôi cảm ơn công việc này, nếu không thì hôm nay có lẽ ngay cả tư cách ngồi ở đây nói chuyện với em tôi cũng không có.”
“Anh có biết con người anh mâu thuẫn lắm không?”
Đây không phải lần đầu tiên Vân Gia nói như vậy, lần thứ hai nghe thấy ngược lại anh không còn sự cuống quýt như lúc đầu. Anh nghĩ đâu chỉ là mâu thuẫn, mỗi một khuyết điểm trên người mình anh đều rõ ràng hơn bất kỳ ai.
Giống như một người chỉ có vài đồng trong túi ngượng ngùng đi lại trước quầy hàng, trong túi anh lấy ra được bao nhiêu, anh biết rõ hơn ai hết và so với bất kỳ ai cũng rõ hơn. Đã tự cân đo đong đếm chính mình quá nhiều lần, rõ ràng cũng vẫn luôn không ngừng tích cóp.
Nhưng trên thế giới này luôn có những thứ đắt giá vượt quá tưởng tượng.
Trang Tại bình tĩnh nói:
“Tôi biết.”
Thừa nhận như vậy nhưng khó tránh khỏi nỗi bất bình trong lòng,
“Trước giờ tôi đều không được người ta yêu thích.”
“Tôi có rất nhiều thời gian để học cách thích một người, tôi cũng đang học nhưng bao nhiêu năm qua hình như tôi chỉ học được cách làm sao để không quấy rầy người khác.”
Lời anh nói, trong giọng nói lộ ra sự mờ mịt như đã dùng hết sức lực giống như đứng trong màn sương mù dày đặc, chẳng nhìn thấy gì vì thế một bước cũng không thể cất lên.
Vân Gia có chút đau lòng, lại không hiểu lắm.
“Thích một người, đối với anh khó khăn đến thế sao?”
--
Hết chương 72.
