Trang Giấy Trống - Chương 75.1: Anh Vẫn Luôn Yêu Em (1)
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:45
Mấy năm trước đi theo Lê Huy xã giao, Trang Tại không hiếm gặp đủ loại ông chủ.
Nhưng Vân Tùng Lâm rất khác biệt. Nhân vật có thể đóng vai trò chuyển tiếp trong một ngành công nghiệp nào đó đương nhiên không thiếu sức hút cũng không ngừng tỏa ra sức hút. Mỗi lần gặp Vân Tùng Lâm, Trang Tại luôn nhớ đến Vân Gia. Có lẽ là sự tương đồng giữa cha và con gái, những người sinh ra đã ở trên cao nhưng lại mang lòng trắc ẩn, quả thực rất đáng nể.
Ngày đó ở biệt thự thú cưng, Tiểu Du đã kể cho anh nghe về nguồn gốc của nơi này.
Lúc Vân Gia mới lên cấp hai, cô đã nói với ba mình rằng có người thích mở tiệc chiêu đãi khách, vậy trên thế giới này cũng có thể có người muốn mở tiệc chiêu đãi những chú ch.ó mèo không nhà để về.
Có người muốn lên mặt trăng, có người muốn lặn xuống biển sâu, có biết bao cái đầu thông minh đang vội vã thoát ly mặt đất để khám phá những điều chưa biết. Thời đại cần những nhân vật lớn nhưng cũng luôn cần có người làm những việc nhỏ bé và con nguyện ý trở thành người như vậy.
“Sau này tôi ra nước ngoài du học, nhận được thư của Tuyết Chi gửi đến, là gửi qua quỹ từ thiện. Bởi vì cô ấy học trường làm bánh ngọt kiểu Âu rất nhanh đã tốt nghiệp. Quỹ từ thiện tổ chức một lễ trưởng thành đặc biệt cho nhóm trẻ em từ viện phúc lợi chuẩn bị bước vào xã hội, kiểu như hướng về xã hội đền đáp xã hội vậy. Cô ấy viết thư cảm ơn cho tôi, nói thật lúc đó cầm thư tôi có chút không dám mở ra.”
Trong thư cô ấy xin lỗi liên tục, lời xin lỗi không biết đã nói bao nhiêu lần. Cô ấy nói cô ấy chưa bao giờ ghét Vân Gia, trong hoàn cảnh lúc đó cô ấy thực sự quá đau khổ. Nhưng những kẻ làm tổn thương cô ấy lại hoàn toàn không sám hối, không áy náy, ngược lại vẫn sống tốt cuộc sống của họ. Sau khi cô ấy mất đi đôi mắt, họ lại lấy thân phận người bình thường để chế giễu mỉa mai cô ấy. Những kẻ xấu xa đó, xấu đến mức khi cô ấy cố gắng phân tích tính hợp lý của cái xấu đó thì cũng sẽ bị cuốn theo và trở nên xấu xa giống như họ. Hiện thực khiến cô ấy bất lực, cô ấy không biết có thể trách ai.
Chỉ có Vân Gia là đồng cảm với cô ấy.
Vân Gia thương xót cô ấy, buồn bã cùng cô ấy. Nhìn thấy có người còn đau khổ hơn mình, cô ấy dường như cảm thấy nỗi bất hạnh của mình cuối cùng cũng có người chịu trách nhiệm, nỗi đau khổ của mình có người ghi nhớ chứ không bị lật sang trang một cách nhẹ tênh.
Cô ấy quá ngốc, qua lâu như vậy mới thoát ra được, mới có thể tự chữa lành và hiểu được Vân Gia là người tốt với cô ấy nhất trên đời này. Cho cô ấy lắp mắt giả, tìm trường học, hết lần này đến lần khác ra tay giúp đỡ, vẫn luôn giúp cô ấy bước vào cuộc sống bình thường.
Nỗi đau khổ của cô ấy vốn dĩ không liên quan gì đến Vân Gia nhưng cô ấy lại dùng oán khí và lệ khí mà người khác mang lại cho mình, không chút biết ơn mà đáp trả Vân Gia.
Kẻ bị ác ý đẩy vào vũng bùn lại buông lời ác độc với người duy nhất vươn tay giúp đỡ mình, thì có khác gì những kẻ ác nhân kia đâu?
Cuối thư cô ấy nói những năm đó mình thực sự đã sai quá sai, không cầu xin Vân Gia tha thứ. Cô ấy đã lấy được bằng tốt nghiệp trường làm bánh ngọt kiểu Âu, là chuyên ngành cô ấy tự chọn. Cô ấy thích nghề này, hiện giờ cũng tìm thấy chút giá trị của bản thân từ đó. Cô ấy làm một hộp bánh cưới tặng kèm, nguyện cầu Vân Gia cả đời này bình an vui vẻ, gửi gắm lời chúc phúc sâu sắc từ phương xa.
“Lúc ấy còn xảy ra một chuyện cười ra nước mắt. Bởi vì quỹ từ thiện nhận được thư cảm ơn và quà, phải đăng ký thông tin rồi mới thống nhất gửi đi, thời gian bị trì hoãn quá lâu. Đường Đường lén ăn hai cái, nửa đêm bị tiêu chảy chạy sang gõ cửa phòng tôi, nói liệu có phải xin lỗi là giả, đầu độc là thật không. Sau đó chúng tôi tìm hộp bánh, phát hiện hộp bánh cưới đó đã hết hạn sử dụng.”
Nhưng lời xin lỗi thì chưa bao giờ quá hạn.
Vân Gia thậm chí cảm thấy rất thần kỳ. Hồi nhỏ cô đã thực hiện biết bao nhiêu liệu trình can thiệp tâm lý, hình như chỉ là tạm hoãn triệu chứng bệnh. Sau khi lớn lên cô đương nhiên biết rõ bất hạnh của người khác không liên quan đến mình nhưng người bạn chơi thuở nhỏ từng được cô yêu mến này lại mang khiếm khuyết suốt đời. Cô khó tránh khỏi thương cảm đau lòng, bao nhiêu trị liệu tâm lý cũng vô dụng.
Về bản chất cô không cần trị liệu, cô cũng không có trở ngại về nhận thức và biết phân rõ đúng sai. Cô không cần bác sĩ tâm lý hết lần này đến lần khác khai thông cho mình, đặt mình ở góc độ người ngoài cuộc xa lạ để đạt được sự nhẹ nhõm ngắn hạn. Điều cô cần là Tuyết Chi có thể sống tốt trở lại, đó mới là mong mỏi thực sự từ đáy lòng cô.
Cho nên khi đối phương viết thư nói cho cô biết rằng cô ấy đã bước ra khỏi bóng tối, chân thành xin lỗi và cảm ơn Vân Gia.
Cái nút thắt kia, đối với cả hai bên mới thực sự được cởi bỏ nhẹ nhàng.
Vì là thứ bảy nên tiệm bánh rất đông khách.
Vân Gia và Trang Tại đứng ở cách đó không xa, nhìn người phụ nữ trẻ trong tiệm đội mũ đầu bếp bánh ngọt, đeo tạp dề màu nâu cà phê, tràn đầy nhiệt huyết phục vụ khách hàng, mỉm cười giới thiệu sản phẩm, đóng gói nhanh nhẹn, hẹn khách lần sau lại đến.
Đợi lượng khách vãn bớt, Vân Gia mới đi tới đưa bó hoa mình đã chọn cho cô ấy.
Trước khi đi Tuyết Chi suýt khóc.
Vân Gia lo lắng cô ấy hại mắt, cố ý nói nếu lần nào cũng nước mắt lưng tròng thế này thì lần sau sẽ không đến thăm nữa.
Tuyết Chi vội vàng nín khóc mỉm cười.
Cô ấy nắm tay Vân Gia nói:
“Bây giờ mình làm bánh cũng ra dáng lắm rồi, sang năm định mở chi nhánh. Sau này bạn kết hôn thì để mình làm bánh cưới cho bạn được không?”
Vân Gia ôm cô ấy một cái và nhận lời.
Ra khỏi phố Thiên Thủy, hai người không lập tức quay lại chỗ đỗ xe mà đi dọc theo con phố. Gió nhẹ thổi qua, cả hai đều không nói gì. Đi đến chỗ nhìn thấy biển, Vân Gia mới vui vẻ hít sâu một hơi.
Giây tiếp theo, cô rùng mình co rúm lại đầy buồn cười nói:
“Hơi lạnh.”
Trang Tại cởi áo khoác gió của mình ra, khoác lên vai Vân Gia giúp cô khép lại hai vạt áo.
Vân Gia cảm nhận được hơi ấm của anh vương trên áo, còn có cả hơi thở của anh, cô cụp mắt xuống.
“Vậy anh không lạnh sao?”
Anh lắc đầu:
“Không lạnh.”
Vân Gia cảm thấy người này thật vô vị, dạy anh:
“Anh phải nói anh lạnh, như vậy tôi mới đau lòng cho anh chứ.”
“Không cần.”
Trên mặt anh vẫn là vẻ ôn hòa nhạt nhẽo không hiểu phong tình ấy nhưng động tác lại rất đột ngột. Như để chứng minh cho hai chữ “không cần” này, anh nắm lấy một bàn tay Vân Gia để cô cảm nhận thực tế nhiệt độ cơ thể mình, anh không hề cậy mạnh nói dối.
“Tôi một chút cũng không lạnh, áo khoác vốn dĩ là mặc cho em, sợ em sẽ lạnh tôi lại không có áo đưa cho em.”
Vân Gia cúi đầu nhìn bàn tay mình đang bị anh nắm c.h.ặ.t.
Tay anh rất lớn bao trọn hoàn toàn năm ngón tay cô vào trong, hơi ấm liên tục truyền từ lòng bàn tay anh sang da thịt cô, trái tim cũng như được một bàn tay mềm mại ấm áp bao bọc lấy.
“Vậy nếu tôi vẫn thấy lạnh thì sao?”
Trang Tại không nói gì, buông tay ra ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
Vân Gia sững sờ một chút, chỉ cảm nhận được người đang ôm mình cúi đầu xuống sườn mặt áp vào cổ cô, nhiệt độ cơ thể thân mật giao hòa. Có một tia lửa nhỏ khác thường từ đáy lòng âm ỉ bốc lên khiến người ta quyến luyến đến cùng cực.
Dường như cái ôm thế này cô đã mong chờ từ rất lâu.
Không hề báo trước, anh trầm giọng nói:
“Xin lỗi.”
Vân Gia lại biết anh đang xin lỗi vì điều gì nhưng hôm nay cô có thể kể cho anh nghe câu chuyện này chứng tỏ cô đã quyết định không còn để tâm nữa.
“Sao anh vẫn giống y như trước kia thế hả, đồ ngốc, bây giờ không phải là lúc nói những lời này!”
