Trang Giấy Trống - Chương 75.2: Anh Vẫn Luôn Yêu Em (2)
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:45
Vân Gia không mong chờ anh nói ra những lời ngon tiếng ngọt kinh thiên động địa gì nhưng cũng thật sự không ngờ tới, anh lại làm theo ý mình như vậy, hoàn toàn phớt lờ lời nhắc nhở dẹp loạn của cô.
“Tôi muốn nói cho em biết, lúc đó không phải vì tôi không cần lòng tốt của em mới đẩy em ra, tôi cần em. rất cần em.”
“Cái ghim cài áo đá quý kia em còn thích không?”
Lần này Vân Gia không chỉ cảm thấy anh không hiểu phong tình mà còn thấy anh lạc đề hơi nghiêm trọng, nhưng vẫn thành thật trả lời.
“Thích.”
Nhưng thế nào gọi là "còn thích không"? Vân Gia đang hoang mang.
Trang Tại càng lạc đề hơn hỏi:
“Em biết sự khác biệt lớn nhất giữa con người và đồ vật là gì không?”
Vân Gia càng thêm hoang mang, bị nhịp điệu của anh làm rối loạn, cô tách ra khỏi vòng tay anh một chút ngẩng đầu nhìn anh hỏi:
“Là gì?”
“Sự khác biệt lớn nhất giữa con người và đồ vật, là con người có ý chí của riêng mình.”
Vân Gia không hiểu ý nghĩa trong đó.
Trang Tại lại nhắc đến chiếc ghim cài áo đá quý kia. Làm sao anh biết đó là món quà cô sẽ thích? Là lần anh giúp Trần Văn Thanh đi lấy quà cưới bạc ở Paris, anh đã nhìn thấy những món đồ trưng bày cùng bộ sưu tập khác trong cửa hàng đồ cổ Vân Gia, nhân viên cửa hàng nói đó là vật yêu thích của chủ tiệm còn giới thiệu với anh lai lịch phiêu bạt qua biển của rất nhiều món đồ trong tiệm.
“Năm đó đến cửa hàng đồ cổ của em, tôi bỗng nhiên nghĩ nếu tôi cũng là một món đồ vật không có ý chí thì tốt biết mấy. Là gì cũng được, vali, nhẫn, sách, cái chai, đều được cả. Em cần tôi thì sẽ mua tôi về, khi nào cần dùng thì dùng. Em sẽ không vì phải cân nhắc ý chí của tôi mà lại không rõ ràng rồi dẫn đến việc không chọn tôi nữa, từ đó rời xa tôi. Sao em biết được, tôi cũng giống như mỗi một món đồ vật chờ được em mua về nhà, được em cần đến chính là ý chí mãnh liệt nhất của tôi.”
Giữa hai người rất lâu không nói gì.
Tâm trí Vân Gia lay động không thôi khẽ gọi tên anh.
“Hiện tại em cần anh đến yêu em.”
Anh lần nữa ôm c.h.ặ.t lấy Vân Gia, giọng nói trầm thấp mà thành kính hơi nghẹn ngào:
“Anh vẫn luôn yêu em.”
Nếu so sánh cuộc đời một con người với một bộ phim, những người có vai diễn dài hay ngắn đều được liệt kê trong danh sách cuối phim.
Vân Gia không chỉ là nữ chính.
Tên cô còn nên xuất hiện ở mục đặc biệt cảm ơn này.
Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh, cảm ơn em đã yêu anh, đây là điều tốt đẹp nhất anh gặp được trong đời này.
--
Trước khi ra khỏi cửa vào buổi sáng, đã gọi điện thoại cho Thạch Tuấn. Trang Tại nói câu cuối cùng với Thạch Tuấn, rất không phù hợp với tác phong yêu nghề kính nghiệp nhất quán của anh:
“Hôm nay không có việc gì thì đừng gọi điện cho tôi nữa.”
Thạch Tuấn đã sớm nhận ra hai ngày nay ông chủ làm việc có phần lơi lỏng, tuy không gây ra sai sót nhưng anh ta làm trợ lý cho Trang Tại lâu như vậy nên quá hiểu phong cách làm việc của cấp trên.
Làm việc luôn nỗ lực đạt đến sự hoàn hảo, thực ra làm nhiều hơn tham vọng.
Một việc làm được 90 điểm đã đủ để nhận được tràng pháo tay tán thưởng của mọi người nhưng trên người ông chủ lại có kiểu tùy ý “không làm việc thì cũng chẳng có việc gì khác làm, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, làm cho được 100 điểm đi”. Phong cách làm việc dốc hết sức lực mà không tranh công này thực sự khiến người ta khen ngợi.
Thạch Tuấn cam tâm tình nguyện đi theo Trang Tại cũng là vì cảm thấy có thể học được bản lĩnh thật sự.
Từ khi tiếp quản Phức Tư, Thạch Tuấn tận mắt thấy nhiệt huyết công việc của ông chủ nhạt dần, việc làm đạt chuẩn là ném sang một bên mặc kệ miệng lưỡi người khác.
Thạch Tuấn thầm nghĩ, ông chủ làm như vậy nhất định có lý do của anh ấy.
Thậm chí còn từng suy nghĩ có lẽ ông chủ trong âm thầm đã hoàn thành việc nâng cấp cá nhân, next level rồi. Lúc tích lũy danh tiếng thì cẩn trọng là chiêu thức bản mệnh, giờ đ.á.n.h trận cao cấp cũng phải học kỹ năng "đục nước béo cò".
Trong lòng anh ta ít nhiều có chút sùng bái Trang Tại.
Cho dù có ngày Trang Tại ngã ngựa, phản ứng đầu tiên khi anh ta nhìn thấy cũng là vỗ tay khen hay, cú ngã này kỹ thuật chơi điêu luyện quá! Thạch Tuấn vẫn luôn cảm thấy mình đã theo đúng cổ phiếu tiềm năng.
Trong tình huống ông chủ đã dặn hôm nay không có việc gì đừng gọi điện, việc gọi điện cho ông chủ vào giờ ăn tối cũng là một sự cố "không nói không chịu được".
Hôm nay Thạch Tuấn tiếp khách ở nhà hàng Nhật vừa khéo gặp trợ lý đặc biệt của giám đốc thường trực Phức Tư ngay phòng bên cạnh. Đối phương uống quá chén cũng chẳng biết tai vách mạch rừng, cao hứng quá đà bỡn cợt Trang Tại không đáng một xu, nói Trang Tại xuất thân không tốt, ở Vân Chúng lại không có chỗ dựa, làm mệt đến c.h.ế.t cũng chỉ là may áo cưới cho người khác thôi.
“Vân Tùng Lâm giao Phức Tư cho anh ta căn bản không phải là cất nhắc, ai cũng biết đó là thưởng danh phạt thực. Đổi Vân Chiêu đến tiếp quản Phức Tư xem, cậu xem ai dám gây khó dễ? Rốt cuộc không phải người nhà họ Vân, đây là một bài kiểm tra cầm chắc thất bại mà Vân Tùng Lâm dành cho Trang Tại. Đợi Trang Tại chịu không nổi, về Thanh Cảng cầu cứu thì anh ta cũng coi như xong đời, sau này đừng nghĩ đến chuyện được thăng chính thức. Anh ta không có bản lĩnh đó đâu!”
Thạch Tuấn tuy bất bình thay nhưng cũng không thể không thừa nhận những lời khó nghe của đối phương cũng có vài phần đạo lý.
Lại nghĩ đến hai ngày trước Trang Tại bảo anh ta đi tra cứu tài liệu về chi nhánh ở Pháp, hai việc liên hệ với nhau, nghĩ là Trang Tại đã dự đoán được kết cục của mình và đang cân nhắc đường lui.
Một người họ khác, đến cả dòng thứ cũng chẳng được tính, một khi bị điều đi thị trường cũ không có cơ hội khai phá gì, khó làm ra thành tích, ba năm năm năm mà muốn bình an được triệu hồi về cũng không phải chuyện dễ.
Thạch Tuấn tự cảm thấy ông chủ hiện giờ đang bị tấn công từ hai phía tứ bề thọ địch, thê t.h.ả.m vô cùng. Đêm nay lại uống không ít rượu, một cuộc điện thoại gọi đi, sau khi nói năng lộn xộn lại chân thành bày tỏ lòng trung thành.
“... Bất kể anh đi đâu, em cũng nguyện ý đi theo anh.”
Trang Tại ghét nhất người khác thao thao bất tuyệt lại nói năng lộn xộn, rất thiếu chuyên nghiệp. Nghe giọng trợ lý rõ ràng là đã uống quá chén nhưng tâm trạng Trang Tại hôm nay đặc biệt tốt nên không so đo.
Trang Tại đứng bên cửa sổ nhà hàng, chốc chốc lại nhìn về phía vị trí Vân Gia đang ngồi.
Cô thoạt tiên chống cằm một tay, tay kia bấm điện thoại giống như đang trả lời tin nhắn, sau đó đặt điện thoại sang một bên, hai tay chống cằm cũng nhìn về phía này rồi mỉm cười nhẹ với anh. Rượu Vân Gia gửi ở đây được phục vụ mang tới, cô lắc ly rượu ngửi mùi hương.
Anh để ý, mỗi lần chạm mắt với Vân Gia anh đều sẽ không kìm được mà nở nụ cười nhẹ.
Cho nên không nghe hiểu trọng điểm trong đoạn lời nói này của Thạch Tuấn.
“Tôi đi đâu cơ?”
Thạch Tuấn nói:
“Chẳng phải anh định đi sang Pháp sao?”
“Sao cậu biết?”
Trang Tại có chút ngạc nhiên nhưng cũng không giải thích nhiều. Vân Gia cũng sẽ không sống lâu dài ở Long Nghệ, dự án hợp tác Trung - Pháp này chỉ kéo dài tám tháng. Trang Tại nói,
“Đó chỉ là tính toán trước một bước thôi.”
Thạch Tuấn lĩnh ngộ theo kiểu "lời ít ý nhiều":
“Em biết, anh đều đã tính toán xong xuôi cả rồi.”
Sau đó thay đổi giọng điệu ủ rũ lúc nãy:
“Sếp Trang, em tin tưởng anh! Anh bất kể đi đâu nhất định đều có thể Đông Sơn tái khởi!”
Trang Tại không biết mình sụp đổ lúc nào mà cần tái khởi, nhíu mày:
“... Hay là cậu về ngủ sớm đi.”
“Đúng rồi, sáng mai đến công ty chuẩn bị tài liệu họp cho tốt vào.”
Đầu dây bên kia Thạch Tuấn ngây ra:
“Anh còn định quay lại họp sao?”
“Nếu không thì sao?”
--
Hết chương 75.
