Trang Giấy Trống - Chương 76: Cảm Giác Không Chân Thực

Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:45

“Họ nói rằng anh đi Thanh Cảng để cầu cứu.”

“... Đi ngủ sớm đi.”

Lịch trình của anh không phải là chuyện gì riêng tư. Vào thời điểm nhạy cảm này mà bỏ công việc để đến Thanh Cảng, một số người lão luyện có khứu giác nhạy bén tự tin phỏng đoán cũng là chuyện bình thường, chỉ có điều suy đoán này vẫn còn quá dè dặt.

Họ tưởng anh đi gặp Vân Tùng Lâm.

Thực tế là anh đi gặp con gái của Vân Tùng Lâm.

Kết thúc cuộc trò chuyện, Trang Tại trở lại chỗ ngồi, rượu đã được rót xong. Vân Gia ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.

Hai người nâng ly chạm nhẹ, Vân Gia nhấp một ngụm rượu, nuốt xuống rồi đặt ly chân dài xuống hỏi:

“Công việc có chuyện gì sao? Vừa nãy thấy anh nhíu mày.”

“Không phải.” Trang Tại vẫn giữ vẻ mặt chưa hiểu chuyện gì, “Trợ lý của anh hình như uống say rồi, nói mấy câu không đâu vào đâu cả.”

Vân Gia bật cười:

“Không ngờ anh còn là một ông chủ tốt biết an ủi trợ lý sau khi say nữa đấy.”

Qua mấy năm làm việc, Trang Tại tiến bộ rất nhanh, học được không ít thứ nhưng cũng để lại vài di chứng. Ví dụ như Vân Tùng Lâm từng nói trong cuộc họp rằng sở thích của cháu trai nào đó thật sự quá rộng, ý là nói anh không để tâm vào công việc.

Ngoài mặt thì khen nhưng thực chất là chê, nghe lời phải nghe cả ý.

Giữa việc công và việc tư, bạn gái khen anh là ông chủ tốt rất có thể là đang trách anh làm bạn trai chưa tròn trách nhiệm. Mới ngày đầu tiên tương đương với việc vừa nhận chức hôm đầu đã lười biếng ngay trước mặt cấp trên, cấp trên bảo: Anh lười biếng cũng có trình độ đấy.

Trang Tại nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Vân Gia đang đặt trên bàn:

“Xin lỗi em.”

Vân Gia hơi mở to mắt rồi cúi xuống nhìn bàn tay bị anh nắm lấy, có chút khó hiểu.

“Đi ăn với em mà còn nghe điện thoại của người khác, lần sau anh sẽ không như vậy nữa.”

Không có kinh nghiệm yêu đương nên nhiều điều không hiểu, anh tự soi mình bằng kính lúp, hễ động một chút là thấy mình phạm lỗi.

Anh trầm giọng hỏi:

“Yêu đương với anh có phải rất nhạt nhẽo không?”

Vân Gia nghiêng đầu, giả vờ ngây thơ:

“Hả? Chúng ta đang yêu đương sao?”

Biểu cảm của Trang Tại đối diện cứng đờ lại.

Nhưng tay thì không buông, còn nắm c.h.ặ.t hơn như sợ cô giây tiếp theo sẽ thoát ra mất.

Trò đùa nhỏ đã chơi chán, Vân Gia rướn người về phía trước, đôi mắt rạng rỡ tinh nghịch nhìn anh chằm chằm rồi cười:

“Anh xem, chẳng phải rất thú vị sao?”

Tâm trạng thay đổi quá nhanh. Khoảnh khắc Vân Gia ghé sát lại gần, trái tim Trang Tại đập thình thịch hai cái. Niềm vui sướng khiến anh lúng túng, anh nhìn Vân Gia hoàn toàn không thể dời mắt, thậm chí đã nghĩ đến việc hôn lên má cô một cái.

Sao lại có thể đáng yêu như vậy chứ?

Sự ái mộ không cần che giấu, cũng giống như ánh đèn rực rỡ đang chiếu lên gương mặt Vân Gia lúc này trong lòng anh chẳng còn chỗ nào để che đậy nữa.

Anh ngẩn người ra.

Giây tiếp theo Vân Gia cào nhẹ vào lòng bàn tay anh, hỏi:

“Rượu uống được không?”

Trang Tại vừa mới uống nhưng sự chú ý không đặt vào rượu. Lúc này anh mới liếc nhìn, là La Romanee-Conti, bèn đáp hùa theo:

“Được.”

“Rượu này là Thiệu Khai Bân tặng em, lần đó ăn cơm xong thì gửi lại ở đây.” Vân Gia lắc nhẹ ly rượu rồi nhấp thêm một ngụm, “Lúc đó uống thấy rất bình thường, hôm nay uống bỗng nhiên thấy đắt có cái lý của đắt.”

Rượu giống nhau nhưng người không giống nhau cho nên vị rượu nếm ra mới khác biệt.

Đó là ý ngoài lời của Vân Gia.

Nhưng Trang Tại nghe xong lại chẳng còn tâm trí đâu mà cảm nhận sự ngọt ngào trong đó, chỉ cảm thấy mình chọn không đúng chỗ lại chọn đúng nhà hàng mà Thiệu Khai Bân đã chọn.

Lúc vào cửa Vân Gia nói cô có gửi rượu ở đây, anh còn tưởng mình và Vân Gia có chút ăn ý, không ngờ là ăn ý với vị tam công t.ử họ Thiệu kia.

Chuyện hôm nay xảy ra đột ngột không kịp chuẩn bị, Thanh Cảng quá nhỏ, nhà hàng đồ Tây nổi tiếng cũng chỉ có vài chỗ đó.

Vân Gia thấy sắc mặt Trang Tại có chút thay đổi lại muốn nói rồi thôi, tưởng anh muốn hỏi chuyện giữa mình và Thiệu Khai Bân.

“Có ăn cơm vài lần nhưng em cảm thấy rất nhàm chán, không cần thiết phải tiếp tục nên đã nói rõ với anh ta rồi.”

Trang Tại hỏi:

“Nhàm chán thế nào?”

Vân Gia ngẫm nghĩ, nghiêm túc nói:

“Lúc chúng em ăn cơm thì chỉ là ăn cơm thôi, anh ta chẳng chịu biểu diễn tiết mục đập đá tảng trên n.g.ự.c hay tay không bắt cầu lửa cho em xem. Đàn ông mà không có tài lẻ kiểu này thì em sẽ thấy rất nhàm chán.”

Người phục vụ đến mang thức ăn lên, đặt đĩa xuống mà không nhịn được cười, bước chân rời đi rất nhanh như sợ thất lễ trước mặt khách sẽ bị trừ lương.

Trang Tại biết cô đang nói đùa nhưng vẫn nhếch môi phối hợp:

“Anh cũng không biết làm mấy cái đó.”

Ánh sáng dịu nhẹ, Vân Gia cúi đầu cắt sườn cừu niềm vui nho nhỏ nở rộ thành nụ cười cong cong nơi khóe môi, cô tiếp tục nói tỉnh bơ:

“Không sao, em chỉ yêu cầu nghiêm khắc với đàn ông bên ngoài thôi.”

Câu nói như vẫn còn dang dở.

Nhưng cô không nói thêm nữa chờ người nghe tự mình lĩnh hội.

Sau bữa ăn, Trang Tại uống rượu xong không thể lái xe đưa Vân Gia về nhà. Vân Gia gọi điện cho tài xế trong nhà đến đón, chờ xe còn phải mất một lúc hai người chọn đi dạo gần đó.

Đêm xuống nhiệt độ giảm, áo khoác của Trang Tại lại được khoác lên người Vân Gia.

Khi tránh người đi đường, tay hai người chạm vào nhau, không ai chủ động rụt lại thế là rất tự nhiên mười ngón đan vào nhau. Ngón cái của Trang Tại vuốt ve mu bàn tay hơi lạnh của cô hai cái như muốn truyền chút hơi ấm của mình sang cho cô.

Đi đến chỗ yên tĩnh, người bên cạnh bỗng lên tiếng.

“Em cũng có thể yêu cầu nghiêm khắc với anh một chút.”

Vân Gia bước nhanh hơn đi lên trước mặt anh xoay người lại, đi giật lùi mặt đối mặt với anh, lòng bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t, gió nhẹ thổi đuôi tóc cô bay linh động.

“Đập đá tảng trên n.g.ự.c hay tay không bắt cầu lửa?”

Trang Tại đi theo cô, bước chậm lại trầm mặc một lát rồi hỏi:

“Không có lựa chọn thứ ba sao?”

Vốn dĩ chỉ là lời nói đùa, nhất thời bảo nghĩ ra hạng mục thứ ba cũng hơi khó. Vân Gia vẫn giữ vẻ đùa giỡn vui vẻ đó nói với Trang Tại:

“Anh tự nghĩ đi, chỉ cần là loại kinh tâm động phách, đối với anh rất khó hoàn thành là được, không giới hạn hạng mục chủ yếu là thử thách.”

Trang Tại thất thần.

Nhớ lại năm lớp 10, ở hậu trường lễ kỷ niệm thành lập trường không nhớ vì sao lại bắt đầu chủ đề này, Vân Gia cũng với dáng vẻ nhẹ nhàng nói đùa như vậy, bảo con người anh sao mà có lòng tự trọng cao thế.

Trang Tại lúc đó khó hiểu lại hơi ngượng ngùng hỏi:

“Con người không nên có lòng tự trọng sao?”

“Có đôi khi rất thừa thãi đó.”

Anh nghiêm túc thỉnh giáo:

“Làm sao phân biệt khi nào là thừa thãi?”

Đây là một câu hỏi rất khó trả lời, Vân Gia suy nghĩ một lát bỗng nhiên nảy ra ý tưởng, chắc chắn nói:

“Rồi cậu sẽ biết thôi! Luôn có một số thứ sẽ xuất hiện, vào một khoảnh khắc nào đó, cậu không cần chuẩn bị gì cả, nó sẽ chiến thắng sự e ngại của cậu.”

Nhiều năm sau vào một đêm thế này anh bỗng nhiên hiểu ra.

Khoảnh khắc nào đó ập đến liền chiến thắng cái gọi là sự e ngại.

Anh dừng bước cánh tay giữ c.h.ặ.t Vân Gia lại, cô không thể lùi thêm được nữa, bèn dừng lại trước mặt anh mang theo chút nghi hoặc nhìn sang.

Trang Tại dứt khoát lảng tránh ánh mắt cô, kéo cô lại gần mình, cùng lúc đó cúi đầu xuống.

Đôi môi ấm áp chạm lên gò má trắng ngần thơm tho của Vân Gia.

Giây trước vừa bị kéo bước tới một bước, thân hình vừa đứng vững thì trên má đã nhận lấy nụ hôn cùng hơi thở pha chút men say nóng bỏng. Vân Gia hơi cứng người lại chỉ có hàng mi dày chớp chớp hai cái.

Anh hôn xuống một cách trịnh trọng mà ngoan ngoãn, dừng lại hai giây sau đó lùi ra một chút khoảng cách, ánh mắt cũng chuyên chú nhìn xuống một điểm nào đó rồi lại gần hơn hạ xuống, môi in lên khóe môi cô.

Cái chạm nhẹ nhàng nhưng dường như có dòng điện nhỏ chạy qua.

Hai bàn tay đang nắm lấy nhau, Vân Gia thậm chí không ý thức được mình đang siết c.h.ặ.t ngón tay anh, chỉ nghĩ đến yêu cầu mình vừa nói.

Kinh tâm động phách.

Đợi anh lùi ra thì Vân Gia cũng hoàn hồn giống như người mất hồn, cánh môi khô khốc, nói chuyện cũng không còn lanh lợi như vừa rồi.

“Anh làm như vậy... em liền, liền không biết phải yêu cầu nghiêm khắc với anh thế nào nữa.”

Anh có chút áy náy trầm giọng nói:

“Anh không biết yêu đương.”

Vân Gia c.ắ.n môi nhịn lời muốn nói, ai dạy anh hôn người ta như thế? Cố tình hôn ở khóe môi, giống như cái móc câu nhỏ, câu được cá rồi nhưng không kéo lên, đặt c.ầ.n s.ang một bên rồi buồn rầu thở dài "anh không biết câu cá".

Vẻ buồn rầu vì thiếu kinh nghiệm của anh không phải giả vờ, còn muốn nâng mặt Vân Gia lên tỉ mỉ quan sát biểu cảm của cô.

Vân Gia mím môi, không nói một lời.

“Em giận à? Có phải anh lại mạo phạm rồi không?”

Vân Gia không biết phải nhắc nhở anh thế nào rằng thân phận hiện tại đã khác rồi, tiếp tục phồng má im lặng.

Người thông minh biết cân nhắc lợi hại.

Anh nghĩ ngợi, nếu đã mạo phạm rồi thì nên tối đa hóa lợi ích của lần mạo phạm này. Thế là anh rất quyết đoán hôn thêm một cái lên má bên kia của Vân Gia.

Mắt Vân Gia lóe lên, càng thêm ngẩn ngơ, đầu tim như đang lắc lư một ly nước đường sắp tràn.

“Vừa nãy ở nhà hàng đã hơi muốn hôn em rồi. Lúc em nói chuyện, biểu cảm nào cũng rất xinh, rất đáng yêu.”

Đặc biệt là khi nghĩ rằng những biểu cảm đó có liên quan đến mình, niềm vui sướng phong phú lại hư ảo ấy như từng làn hương rượu say lòng người lan tỏa trong ly.

“Anh kích động cả ngày nay, lúc đi bên cạnh em thỉnh thoảng nhìn em, cảm giác cả thế giới đều là giả.”

Anh thậm chí cảm thấy, nếu bây giờ về ngủ chắc chắn khi tỉnh lại sẽ không còn được như bây giờ nữa.

Anh kích động cả ngày, Vân Gia hoàn toàn không nhận ra.

Có thể cách biểu hiện sự kích động của anh khác với người thường, có thể anh giỏi ngụy trang bình tĩnh nhưng Vân Gia cảm thấy lúc này anh nói nhiều đã có chút không bình thường rồi.

“Có phải anh uống say rồi không?”

“Không có, t.ửu lượng anh rất tốt.” Nói xong, anh có chút không vui nói với Vân Gia, “Thật ra anh không hề muốn uống chai rượu kia.”

Vân Gia sững sờ rất nghi hoặc:

“... Vậy sao anh cứ nhất định phải uống hết nó?”

Lần đó đi cùng Thiệu Khai Bân, mở rượu ra hai người cũng chỉ uống nhấm nháp một chút.

Người không hợp, rượu tự nhiên cũng chẳng uống được bao nhiêu.

Lúc đó Vân Gia tùy tiện gửi lại chai rượu đắt tiền như vậy, không hề vui vẻ mang về nhà, Thiệu tam công t.ử còn có chút bất mãn như thể Vân Gia phụ lòng thịnh tình của anh ta.

Nhưng hôm nay Trang Tại lại uống hết sạch phần còn lại.

Lúc đó Vân Gia thậm chí đã nghĩ có phải anh cố ý uống nhiều, muốn xảy ra chút chuyện gì đó khác không. Nhưng anh hoàn toàn không giống người có tâm tư đó. Hai người vừa nói vừa uống, chai rượu thấy đáy mà Trang Tại vẫn không có bất kỳ dấu hiệu nào của việc say xỉn, nói năng rõ ràng, mắt sáng, lúc thanh toán còn boa thêm tiền cho nhân viên phục vụ, lúc ra về còn xách túi giúp cô, quả thực là dáng vẻ t.ửu lượng rất tốt.

Mãi đến lúc này, dù anh không thừa nhận nhưng dường như cũng đã lộ ra vài manh mối.

“Càng không muốn em uống rượu do hắn tặng nữa.”

Cơn ghen vô cớ này.

Cô đưa tay sờ mặt Trang Tại, làn da sạch sẽ lại không quá mức nhẵn nhụi của người đàn ông hòa cùng nhiệt độ cơ thể nong nóng, xúc cảm lòng bàn tay lại rất tốt.

“Anh khó chịu à?”

Anh thành thật nói:

“Nghĩ đến cảnh hai người cũng ăn cơm, trò chuyện, uống rượu cùng nhau như thế này thì có một chút.”

Nhưng Vân Gia không phải hỏi cái này.

--

Hết chương 76.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.