Trang Giấy Trống - Chương 77.2: Khó Khăn Của Trang Tại (2)
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:43
Vân Tùng Lâm tưởng con gái lo ngại vòng tròn đầu tư nghệ thuật quá nhỏ, một khi tiếp nhận sau này e là ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp người nhà họ Tư nên cũng chưa từng nhắc đến.
Biết được Vân Gia ra Tết phải về Pháp, Vân Tùng Lâm mới gọi điện thoại tới lần đầu nói về tình hình chuẩn bị của việc này.
Vân Gia cầm điện thoại nghe Vân Tùng Lâm nói chuyện nhưng tâm trí đã không còn ở nội dung cuộc trò chuyện. Cha ôn tồn nhắc đến việc cô có thể xem xét, cô cũng chỉ miệng đáp “vâng”, âm thanh chỉ thoảng qua tai chứ không đọng lại trong lòng.
Bỗng nhiên nghe thấy tên Trang Tại, cô mới bị một luồng chột dạ đ.á.n.h mạnh vào dây thần kinh kéo sự chú ý trở lại.
“Trang Tại làm sao ạ?”
Trong miệng ba mình thì tình cảnh hiện giờ của anh rất đáng lo ngại.
Không tiện hỏi kỹ đáng lo ngại thế nào, chỉ nghe qua loa trong cuộc điện thoại này. Sau khi cúp máy, Vân Gia gọi điện cho Lê Dương ném qua một đống câu hỏi.
Đầu óc Lê Dương đơn giản, mồm miệng lại lanh lợi, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ kể lại rành mạch, cuối cùng hỏi Vân Gia:
“Em hỏi thăm mấy chuyện này làm gì?”
Vân Gia thất thần:
“Em không được hỏi sao?”
“Được chứ.” Giọng Lê Dương có chút tự đắc, “Có phải Trang Tại tìm em giúp đỡ không? Từ hồi ở Khúc Châu anh đã nói với cậu ta rồi, chuyện này hết cách, người ta cứ phô trương cố ý ngáng chân hoặc là nhận núi chủ, hoặc là nộp tiền bảo kê, bao nhiêu năm nay quy tắc là như vậy. Cậu ta chơi bài thanh cao thoát tục kia vô dụng thôi, phải tìm người có tiền hơn đến. Cậu ta còn bảo không cần đâu. Thằng nhóc Trang Tại này cũng biết làm bộ thật, ba anh đều sốt ruột muốn thay cậu ta mở miệng với em rồi, chẳng phải chỉ là chuyện một bữa cơm thôi sao? Thật không biết đang vướng mắc cái gì nữa?”
Vân Gia chau mày cũng muốn hỏi anh đang vướng mắc cái gì.
Lê Dương đã sớm nhắc nhở anh có thể tìm cô giúp đỡ. Từ bạn bè đến người yêu, dù ở thân phận nào, Trang Tại chưa từng nhắc với cô chuyện này.
Lê Dương hả hê:
“Thằng nhóc này, rốt cuộc cũng hết kiên nhẫn rồi phải không?”
Vân Gia thầm nghĩ, anh ấy thật đúng là trầm ổn lợi hại thật đấy.
Từ khi quan hệ với Trang Tại dịu đi, con sói đuôi to có chuyện tốt chưa từng quên mình, Lê Dương cảm giác mình ngày càng hiểu tâm thái của ba ruột. Trang Tại tuy không họ Lê nhưng anh một là không cha mẹ, hai là có lương tâm. Lê Huy già rồi, mình không có kim cương cũng bớt ôm đồ sứ sống (ý nói không có năng lực thì đừng làm việc khó), thay vì hai cha con đóng cửa lại tự lăn lộn chi bằng đặt cược lên người Trang Tại còn thực tế hơn.
Lê Dương tiếp tục cười hì hì:
“Cậu ta nói với em thế nào?”
“Thì…… đơn giản nhắc qua một chút.” Ngoài miệng Vân Gia nhẹ giọng qua loa, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, hỏi, “Cậu biết từ sớm rồi sao?”
“Ba anh hiện tại lực bất tòng tâm mà.”
“Em biết rồi, tuần này em sẽ tìm thời gian đi gặp cậu.”
Lê Dương sảng khoái nói:
“Vậy thì hay quá, em đến nhà ăn cơm đi, mẹ anh gần đây lại nhắc em suốt, nói công việc ở đại học của em xong rồi, một khi chạy ra nước ngoài lại không biết khi nào mới về.”
Ai nói em nhất định sẽ ra nước ngoài chứ?
Chuyện còn chưa ngã ngũ, Vân Gia lười giải thích chỉ nhắc nhở:
“Chuyện em đến nhà ăn cơm, đừng nói cho Trang Tại biết.”
Lê Dương đầu óc thẳng đuột, cảm thấy lời này thừa thãi nhưng cũng không nghĩ nguyên nhân:
“Anh nói cho Trang Tại làm gì? Anh với cậu ta lại không phải anh em dính liền, hơn nữa dạo này cậu ta bận c.h.ế.t đi được.”
Vừa kết thúc cuộc gọi với Lê Dương, WeChat cũng có tin nhắn mới, Trang Mạn gửi địa chỉ quán ăn nói Trang Tại đã đến rồi, hỏi Vân Gia khi nào qua.
Vân Gia trả lời một câu ngay lập tức.
Ra khỏi tòa nhà mỹ thuật, nghĩ đến việc Lê Dương vừa nói Trang Tại bận nhưng ngay cả bữa tiệc kỷ niệm mới mẻ kiểu “lương công việc làm thêm đầu tiên của em gái khao chúc mừng họ ở bên nhau một tháng” này anh cũng vui vẻ đến dự.
Chẳng lẽ là cái bận kiểu Schrödinger? (ý nói lúc bận lúc không, khó xác định)
Quán ăn nhỏ nằm ngay phố thương mại gần trường Long Nghệ, đi bộ là đến.
Hôm nay Trang Mạn nhất định đòi mời khách.
Cô bé đại khái là người duy nhất trên thế giới biết Vân Gia và Trang Tại yêu nhau mà không hề kinh ngạc, chỉ mải vui mừng đến múa tay múa chân.
Trang Mạn nói:
“Em biết ngay mà! Hồi trước ở Khúc Châu em đã cảm thấy anh trai lạ lắm rồi.”
Vân Gia từng hỏi cô bé lạ ở chỗ nào.
Trang Mạn cân nhắc một hồi, hình dung ra:
“Chính là lúc tổ chức sinh nhật cho chị ấy, anh trai em nhìn chị có cảm giác như anh ấy bỗng nhiên mới biết được hóa ra trên thế giới này ngoài đàn ông còn có phụ nữ vậy.”
Phòng bao đặt ở tầng hai, vì chưa đến giờ cao điểm ăn uống, trên lầu chỉ có hai anh em họ. Vân Gia xách túi, dẫm lên cầu thang gỗ hẹp từng bước đi lên, vừa đến chỗ ngoặt liền nghe thấy tiếng Trang Mạn đang hỏi:
“Sao anh biết chị ấy không thích, bạn học của em đều nói món cá chình kho tàu nhà này đặc biệt ngon.”
“Cô ấy không ăn cá chình, nếu em thích thì tự gọi là được.”
“Em không! Em muốn gọi món chị ấy thích.” Nói xong, thấy Vân Gia xuất hiện, Trang Mạn lập tức vung thực đơn trên tay lên, “Chị ơi, chị có ăn cá chình không?”
Vân Gia quả thực không ăn cá chình.
Trang Mạn biết được, lập tức dập tắt ý định gọi cá chình, nghiêng đầu trêu chọc Trang Tại:
“Anh hai! Anh hiểu bạn gái anh quá nhỉ, một trăm điểm!”
Ly thủy tinh được tráng qua nước sôi một lần, rót trà lúa mạch nóng vào, Vân Gia đón lấy từ tay Trang Tại. Cô từ bên ngoài mới vào, lòng bàn tay nắm lấy thân ly lập tức cảm thấy ấm áp cũng học theo lời Trang Mạn.
“Một trăm điểm.”
Trang Mạn nghiễm nhiên hóa thân thành một chú chim khách nhỏ trên cầu Ô Thước, vui vẻ rúc vào bên cạnh Vân Gia cùng cô xem thực đơn.
Vân Gia nói nếu em thích thì cứ gọi một phần cá chình kho tàu đi, hai anh em có thể ăn, Trang Mạn không đồng ý, trực tiếp thay Trang Tại nói hết lời:
“Em và anh hai đều không kén ăn, gọi món chị thích là được rồi.”
Khóe miệng Vân Gia cong cong, đáp lời “Đối xử tốt với chị thế à”, thoải mái hào phóng đứng ở vị trí được thiên vị tuyệt đối. Cô quen được người khác nhường nhịn, đối với việc này cũng ứng đối có chừng mực, hỏi “Cái này ngon không?” “Bạn học em còn đề cử món nào nữa?” Vẫn là có thương có lượng cùng Trang Mạn chốt bốn món một canh.
Trang Tại sống ở nhà họ Lê nhiều năm, nắm rõ thói quen ăn uống của Vân Gia như lòng bàn tay nhưng Vân Gia lại không biết sở thích của anh, hoặc là nói con người anh cũng không dễ dàng phơi bày sở thích của chính mình.
--
Hết chương 77.
