Trang Giấy Trống - Chương 78.1: Tặng Hoa (1)

Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:44

Gọi món xong nhưng chưa đặt thực đơn xuống, cô hỏi Trang Mạn:

“Anh trai em thích ăn những món gì?”

“Trừ việc không ăn được cay lắm ra thì anh trai em không kén ăn đâu.”

Trang Mạn nói.

Vân Gia khẽ “À” một tiếng thật thấp, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả, vậy mà cô lại chẳng hề biết chuyện anh không ăn được cay.

Nhưng Trang Mạn nhắc đến, Vân Gia bỗng nhớ lại hồi còn đến khu ổ chuột, cô rất thích món rong biển trộn cay của cửa hàng đồ kho gần đó. Món này tươi ngon vị cay nồng đậm, mỗi lần cô đến, Phùng Tú Cầm đều sẽ mua về. Trong ấn tượng của cô, Trang Tại chưa từng đụng đũa vào món này. Sau này trong tiệc nướng ở nhà họ Lê, món tôm hùm đất xào cay anh cũng không ăn. Vân Gia cứ tưởng anh bị dị ứng hải sản lại vì tính cách của mình mà không muốn nói cho người khác biết nên cô không ít lần “ra tay nghĩa hiệp” giúp anh chặn những món hải sản mà Lê Dương gắp cho, không ngờ hóa ra là do anh không ăn được cay.

Vân Gia từ nhỏ yêu ghét rõ ràng, bài xích những gì mình ghét gần gũi những gì mình thích, đó là trật tự thế giới của cô cũng là bản năng con người, là chuyện đương nhiên.

Cô không hiểu lắm, việc bày tỏ nhu cầu trực tiếp hay thể hiện mình là một người có cá tính rõ ràng, đối với một số người liệu có thực sự khó khăn đến thế không.

Họ ngồi ở vị trí sát cửa sổ lại đúng hôm Lập Đông trời đầy mây, cơn mưa nhỏ vừa tạnh, trong phòng bật chiếc đèn thả màu vàng trắng ấm áp in bóng lên tấm kính còn vương vệt nước chưa khô, khung cảnh trong nhà cũng tựa như một bức tranh màu nước nhạt nhòa phản chiếu bên trong - Trang Tại đang cầm ly uống nước ở rất gần cửa sổ, là phần rõ nét nhất của bức tranh ấy.

Vân Gia trò chuyện với Trang Mạn về chuyện trường lớp, thỉnh thoảng liếc nhìn anh. Anh thì cứ mải uống nước, vẻ mặt không biểu lộ gì nhìn dòng xe cộ dưới lầu, đôi mắt trầm tĩnh như cơn mưa dầm khô khốc.

Trong một khoảnh khắc nào đó, Vân Gia cảm thấy anh như đang đứng ở ngoài cửa sổ, giữa họ dù gần ngay trước mắt nhưng lại cách nhau một lớp kính in bóng sáng.

Lúc ăn cơm, Vân Gia có chút thất thần.

Cô ăn uống như bình thường, chỉ là động tác hơi chậm lại, nghĩ về hai cuộc điện thoại không lâu trước đây rồi không biết thế nào lại nghĩ đến Tư Hàng.

Mối tình trước đã qua năm sáu năm, những chuyện còn nhớ được chỉ đếm trên đầu ngón tay, những khoảnh khắc khắc ghi vì xúc động nội tâm cũng cực ít, phần lớn là những dịp long trọng như gấm thêu hoa.

Vân Gia nhớ lúc mới yêu Tư Hàng, ba mẹ Tư Hàng đã mời Lê Yên và Vân Tùng Lâm đến nhà ăn cơm. Hai nhà vốn có giao tình từ trước, mọi chuyện thuận lý thành chương. Tư Hàng thậm chí chẳng cần vắt óc nói những lời ân cần lấy lòng ba mẹ cô, ba mẹ anh ta đã trải t.h.ả.m mọi chuyện đâu ra đấy đẹp đẽ vô cùng, chủ khách đều vui vẻ.

Không lâu sau Tư phu nhân mời Vân Gia tham gia một số hoạt động của giới thượng lưu, đưa Vân Gia đi theo bên mình gặp ai cũng giới thiệu, Vân Gia còn tỏa sáng hơn cả sợi dây chuyền kim cương trên cổ bà ấy.

Ngay cả khi Từ Thi Di đi xem mắt, Tư phu nhân cũng sẽ nhắc một câu rằng con gái mình và con gái duy nhất của Vân Tùng Lâm là bạn thân chốn khuê phòng.

Vân Gia không thích những màn xã giao phức tạp nhưng cũng hiểu rằng theo đuổi sự thuần khiết tuyệt đối trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng là hại người hại mình.

Chẳng lẽ Vân Gia sẽ vì thế mà trở mặt với Từ Thi Di nói rằng tình bạn giữa họ không thuần khiết sao? Cô chỉ biết vui vẻ vì bản thân có thể trở thành một phần tự tin chống lưng cho Từ Thi Di, nếu có ai đó vì cô mà coi trọng Từ Thi Di thêm một phần thì cô sẽ vui hơn bất cứ ai.

Hôm đó ở biệt thự thú cưng, cô nói với Trang Tại: “Anh thích tôi, người khác sẽ nghĩ anh bụng dạ khó lường.” Lúc ấy chỉ là lời nói đùa nhất thời, giờ phút này mới thấm thía thực sự. Anh làm sao có thể nói chuyện công việc của mình với cô đây? Người khác ở Vân Chúng, tình ngay lý gian, cho dù chỉ đơn giản than vãn đôi chút về nỗi khổ trong công việc cũng dễ dàng bị xuyên tạc thành ý ở ngoài lời.

Những thứ người khác có thể thoải mái mượn dùng, anh rõ ràng không hề muốn nhưng lại vì tránh hiềm nghi mà đứng thật xa.

Trang Tại nhận ra Vân Gia đối diện đang lơ đễnh, động tác múc canh hơi khựng lại, đặt bát nhẹ nhàng trong tầm tay cô:

“Đồ ăn không hợp khẩu vị à?”

Vân Gia hoàn hồn, n.g.ự.c hơi khó chịu chỉ nói cũng được.

Trang Mạn bên cạnh đã lau miệng bình phẩm:

“Canh ngon đấy ạ nhưng món cá hấp này chưa ngon bằng anh trai em làm.”

Nếm thử một miếng cá hấp bị chê dở cũng không đến nỗi tệ lắm, Vân Gia nhìn về phía Trang Tại:

“Anh giỏi thế à?”

Trang Tại:

“Cũng tàm tạm.”

Trang Mạn:

“Giỏi lắm luôn ạ!”

Hai anh em gần như nói cùng lúc.

Khóe môi Vân Gia cong lên, nói với Trang Tại:

“Vậy có cơ hội thử tay nghề của anh nhé?”

“Được.” Trang Tại gật đầu, “Em muốn ăn gì thì báo trước cho anh, anh chuẩn bị công thức trước.”

“Chuẩn bị công thức?”

Vân Gia chưa từng vào bếp nhưng đã thấy qua không biết bao nhiêu đầu bếp nấu ăn, chưa từng thấy ai cần dùng công thức để nấu cả.

Trang Mạn giải thích:

“Vì anh trai em rất ít nấu ăn nhưng về cơ bản các món cơm nhà bình thường, có công thức là anh ấy đều có thể làm lại y hệt.”

Vân Gia càng thấy lạ:

“Đơn giản thế sao? Không làm sai à?”

Hồi học ở Paris, có một thời gian cô chán ngấy đồ ăn Tây nhạt nhẽo, mấy nhà hàng Trung Quốc gần đó vừa không chính tông lại ăn mãi cũng chán, cô định tự mình lăn vào bếp. Dụng cụ làm bếp là Vân Gia đi mua cùng, công thức là nhờ người gửi từ trong nước sang, sau khi đại triển thân thủ thì kết quả là một bãi chiến trường hỗn độn.

Nấu ăn hình như cũng cần năng khiếu.

Trang Tại rất nghiêm túc:

“Thông thường thì sẽ không sai.”

--

Sắp đến Đông Chí, trời tối ngày càng nhanh, buổi chiều vừa chớp mắt đã nhanh ch.óng chìm vào hoàng hôn.

Hẹn 5 giờ rưỡi Trang Tại đến trường đón Vân Gia.

Khi những tòa nhà cao tầng vẫn còn vương chút nắng chiều, Trang Tại xử lý xong công việc trong tay, dành một phút sắp xếp lại mặt bàn, xách áo khoác rời khỏi văn phòng.

Vừa ra khỏi cửa liền gặp Thạch Tuấn cầm tài liệu từ bộ phận pháp lý đi tới, Trang Tại nhận lấy b.út, vừa ký tên vừa hỏi:

“Đồ đã mua xong chưa?”

Thạch Tuấn khựng lại một chút, nhớ ra việc Trang Tại dặn dò sáng nay, cậu ta đã làm xong từ trưa gật đầu trả lời: “Xong rồi ạ, nguyên liệu anh cần đều để trong tủ lạnh.” Nhận lại tài liệu đã ký, Thạch Tuấn lại có chút tò mò dùng giọng điệu quan tâm hỏi thăm dò, “Sao anh lại phải tự mình đi chợ thế? Mấy chuyện này không phải dì giúp việc bao thầu hết sao?”

Người giúp việc hiện tại Trang Tại đang dùng là do Trần Văn Thanh tìm cho, từ sau Tết anh chuyển vào nhà mới, mỗi tuần đến dọn dẹp hai lần. Dì giúp việc cũng biết nấu cơm nhưng Trang Tại không dùng đến, chỉ yêu cầu đối phương cố gắng đến dọn dẹp khi anh ra ngoài, thành thử đến nay Trang Tại vẫn chưa từng chạm mặt dì giúp việc này.

Anh cảm thấy như vậy rất tốt.

Nơi ở thuộc về không gian riêng tư, anh không thích cảm giác ở chung phòng với người lạ.

Thậm chí chuyển nhà gần một năm rồi, một bữa tiệc tân gia t.ử tế cũng chưa từng làm.

Nhưng hôm nay Vân Gia muốn đến nhà, anh lại rất vui, niềm vui này khiến Trang Tại khi đối mặt với cậu trợ lý càng thân càng nhiều chuyện vẫn giữ được vẻ mặt ôn hòa:

“Bớt lo chuyện của tôi đi. Hợp đồng đã xong hết rồi, sao khoản tiền bên bảo tàng văn hóa vẫn chưa được duyệt? Đã đi giục chưa?”

“Giục rồi ạ.” Nhắc đến công việc, vẻ mặt hóng hớt của Thạch Tuấn lập tức chuyển thành vẻ mặt sầu não, giọng cũng thấp xuống, “Bên giám đốc thường trực đang giữ lại, giục hai lần bên đó đều bảo sẽ nhanh ch.óng, bên tổng giám đốc Tôn cũng gọi điện hỏi xem chúng ta có gặp vấn đề gì không.”

“Chuyện bên tổng giám đốc Tôn tôi sẽ đi giải thích.”

Trang Tại liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, xác định thời gian vẫn chưa muộn.

Lúc này thang máy cũng tới.

Trong thời gian đi xuống, anh gửi tin nhắn cho Vân Gia định lát nữa lái xe sẽ gọi điện cho Phó Tuyết Dung trao đổi tình hình hiện tại, không ngờ vừa đến sảnh công ty lại chạm mặt giám đốc thường trực đang dẫn theo một đám người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.