Trang Giấy Trống - Chương 79.1: Tới Nhà Trang Tại (1)
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:44
Hai nữ sinh che miệng cười một cách khoa trương.
“Cô giáo Vân! Bạn trai cô tốt quá đi!”
“Không chỉ đẹp trai, nhiều tiền mà còn tốt bụng nữa!”
Dù sao cũng đã làm giáo viên được nửa năm, nghe được những lời như vậy trước mặt học sinh, mặt Vân Gia nóng bừng lên. Cô chạm mắt với Trang Tại, người này bèn giải thích với cô:
“Ủng hộ học sinh của em khởi nghiệp.”
Khóe miệng Vân Gia cong lên một đường vòng cung nhàn nhạt rồi gật đầu nói:
“Tùy anh thôi, dù sao cũng là anh trả tiền.”
Tám bó hoa còn lại, học sinh giúp chia vào hai hộp giấy vuông không nắp có dây xách dài, rất tiện cầm. Hai người chào tạm biệt Tống Chấp Lễ và Chương Nhiêu Tắc, Trang Tại xách hai hộp hoa bỏ vào cốp xe.
Đóng cốp xe lại, anh phát hiện Vân Gia vẫn chưa lên xe mà đang ôm bó hoa cát tường đứng cạnh cửa xe nhìn mình. Trang Tại bước tới nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
“Lạnh không? Sao em không lên xe? Hôm nay anh đến muộn, có phải em đợi lâu lắm rồi? Chẳng phải đã bảo em cứ ở trong văn phòng đợi, anh tới sẽ gọi em sao?”
Vừa nói, anh vừa mở cửa ghế phụ để Vân Gia ngồi vào.
Nhiệt độ trong xe cao hơn nhiều, ngay cả không khí cũng không còn lạnh lẽo gay mũi nữa. Mùi hương nước hoa ô tô tông gỗ được sưởi ấm lên thơm dễ chịu ngoài mong đợi.
Trang Tại ngồi vào ghế lái, không thắt dây an toàn hay nổ máy ngay mà nắm lấy đôi tay lạnh như băng của Vân Gia, ủ trong lòng bàn tay mình, dùng nhiệt độ cơ thể nhanh ch.óng làm ấm cho cô.
Ánh đèn vàng nhạt trên trần xe hắt xuống, anh hơi cúi đầu, bóng đổ khiến ngũ quan anh thêm phần thâm trầm và ôn hòa. Vân Gia ngắm nhìn một lúc, khẽ nói:
“Không ngờ hôm nay bên ngoài lạnh thế.”
Thực tế, hôm nay cô cũng mặc hơi ít, khi cởi áo khoác ra gặp bạn trai thì bên trong là một chiếc váy thật đẹp.
Cô ghét mùa đông nhất.
Nhiệt độ cứ như thân thiết với mỡ thừa, luôn muốn đối đầu với cái đẹp.
“Em ghét nhất mùa đông, đặc biệt là khi phải ở ngoài trời.”
Đầu ngón tay dần ấm lên được nắm c.h.ặ.t bỗng nghe thấy câu này, Vân Gia cảm giác trái tim mình cũng co lại theo động tác thu tay của anh.
Cô không nói gì.
Trang Tại ngước mắt lên mỉm cười với cô, nụ cười như gió xuân, anh nói:
“Thật ra anh không ngờ em sẽ làm công việc hiện tại nhưng em đã làm rất nhiều chuyện không nằm trong dự tính của anh. Có đôi khi anh cảm thấy anh có chút hiểu em nhưng có những lúc sâu sắc hơn, anh lại cảm thấy em không thể bị nắm bắt, không có ngôn từ nào định nghĩa được em cả.”
“Anh hiện tại cũng không giống như trong tưởng tượng của em.”
“Em tưởng tượng anh là người như thế nào?”
“Vừa nãy là thầy Tống, anh có nhìn thấy không?” Vân Gia nói, “Em cảm thấy nếu anh làm giáo viên thì chắc cũng đại khái như vậy, có lẽ lạnh lùng hơn một chút, không hòa nhã dễ gần bằng nhưng sẽ rất được học sinh kính trọng yêu mến, chuyên môn rất giỏi nhưng không có tham vọng gì quá lớn. Nếu yêu đương thì sẽ đối xử với bạn gái rất tốt.”
Nghe xong, Trang Tại im lặng một lúc.
Trước khi đến Long Xuyên năm mười lăm tuổi, nghề giáo, dạy học và giáo d.ụ.c con người, trong lòng anh cũng từng là một hình tượng khá cao quý. Khi còn nhỏ, do kiến thức hạn hẹp, anh thiếu trí tưởng tượng về những khả năng của cuộc đời.
Hồi học cấp hai anh cảm thấy làm giáo viên là một lựa chọn không tồi, được người ta tôn trọng, kiên định và an ổn.
Nhưng sau đó cuộc đời đột ngột thay đổi.
Giống như một cái cây bị ép phải di dời, để có thể sinh tồn ở vùng nhiệt đới, anh bắt đầu phải thích nghi với khí hậu rừng mưa nóng bức quanh năm.
Trước mặt Vân Gia, anh không thích cũng không quen nhắc đến quá khứ của mình. Tuổi thanh xuân của anh nhạt nhẽo đến mức ngoài cô ra thì không còn bất kỳ bằng chứng nào khác, những khoảnh khắc im lặng chính là lời độc thoại không lời.
“Đời này e là không có cơ hội trở thành người trong tưởng tượng của em rồi.”
Anh nâng tay Vân Gia lên, đưa lên môi hà hơi, giọng bình thản:
“Nhưng anh có thể nỗ lực, làm được điều cuối cùng.”
— Nếu yêu đương thì sẽ đối xử với bạn gái rất tốt.
Một cảm giác ấm áp rơi xuống mu bàn tay Vân Gia.
Trang Tại hôn lên đó.
Vân Gia không phải lần đầu tiên đến Cùng Mậu. Trước đây vào kỳ nghỉ hè cô từng đưa Trang Mạn về nhà, sau đó hẹn đi ăn với Vân Tư Hiền cũng từng đến cổng khu này đón chị họ.
Tuy nhiên, đi theo xe vào xem cảnh quan bên trong thì đúng là lần đầu tiên. Cây xanh trong khu được quy hoạch rất trang nhã, dù là mùa đông vẫn có nhiều loài cây thường xanh tươi tốt, mặt đường rộng rãi, không khí rất đáng sống.
Việc đỗ xe xảy ra chút trục trặc, chỗ đỗ xe của Trang Tại bị xe bảo trì chắn mất. Anh bèn lái xe đến cửa tòa nhà, thả Vân Gia xuống, bảo cô vào sảnh chờ trước còn mình đi đến khu đỗ xe công cộng xa hơn một chút, tránh để cô phải đi bộ theo anh chịu lạnh.
Trang Tại đỗ xe xong, xách đầy hoa trên tay bước vào đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, hơi ấm phả vào mặt, trong nhà là một mùa khác hẳn.
Nhân viên quản lý tòa nhà đi ngang qua mỉm cười chào anh:
“Chào buổi tối, anh Trang, mua nhiều hoa thế ạ?”
Phía trước cách đó không xa, Vân Gia và Vân Tư Hiền đang trò chuyện rôm rả. Người sau mặc đồ ở nhà và đi dép lê, rõ ràng là xuống lầu tình cờ gặp Vân Gia.
Trang Tại chậm một nhịp mới lên tiếng đáp lại, bước chân dừng lại, lúc này không biết có nên tiếp tục đi tới hay không.
Vân Gia sau khi vào không đi thẳng đến thang máy. Vì lạ mặt, nhân viên lễ tân mỉm cười hỏi cô tìm ai. Vân Gia vừa nói đợi người, đang định đi tới ghế sô pha ngồi thì thấy thang máy tầng trệt mở ra, Vân Tư Hiền quấn chiếc khăn len cashmere thật dài bước ra, hỏi xem mình có gói hàng chuyển phát nhanh nào không. Tuần trước bị ban quản lý tòa nhà ký nhận thay, dạo này công việc bận quá nên chị ấy quên béng mất.
Thế là hai chị em chạm mặt nhau như vậy.
Vân Gia phát hiện ra Trang Tại đang đứng cách đó vài bước trước.
Vân Tư Hiền cũng rất nhanh nhìn theo tầm mắt Vân Gia, cô ấy và Trang Tại đã quen biết từ lâu, giọng nói cũng vô cùng thẳng thắn:
“Tổng giám đốc Trang, đã lâu không gặp nhỉ.”
Trang Tại đáp:
“Đúng là đã lâu không gặp.”
“Lần trước quảng cáo đầu tư ở đài chúng tôi phản hồi cũng không tệ chứ? Chúng ta cần phải thường xuyên hợp tác đấy nhé. Sao cảm giác từ khi anh thăng chức sang Phức Tư thì chẳng buồn đoái hoài đến đài chúng tôi nữa vậy? Lần trước đài chiêu thương anh cũng không tới, người tới hình như là tay trợ lý đặc biệt của giám đốc thường trực bên các anh, ra vẻ ta đây lắm, còn bắt tôi phải qua chào hỏi thì mới khách sáo lại. Nhìn mặt mà bắt hình dong kiểu đó, môi trường làm việc hiện tại của anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu nhỉ tổng giám đốc Trang.”
