Trang Giấy Trống - Chương 79.2: Tới Nhà Trang Tại (2)
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:44
Trang Tại nhàn nhạt trả lời:
“Công việc mà, làm gì có chuyện lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió mãi được.”
“Khổ tận cam lai thôi.”
Vân Tư Hiền cười cười, liếc mắt sang bên cạnh, Vân Gia bị cô ấy nhìn đến mức ngượng ngùng.
Vừa nãy khi Vân Tư Hiền hỏi, Vân Gia nói mình đang đợi Trang Tại thế là đã bị trêu chọc một trận rồi.
Vân Tư Hiền giả bộ tức giận, bảo Vân Gia vô lương tâm, hẹn Vân Gia bao nhiêu lần mà lúc nào cũng bảo không rảnh, rủ Vân Gia qua ở cùng cũng không chịu, giờ thì hay rồi, gặp mặt cô ấy được một lần lại là nhờ ké cái việc đến tìm bạn trai ở cùng tòa nhà.
Vân Tư Hiền lại chuyển tầm mắt sang Trang Tại, cảm thán:
“Ây da, tôi là tôi thích kiểu như tổng giám đốc Trang đây này, trầm ổn, bài xấu cỡ nào vào tay cũng có thể ung dung đ.á.n.h thành vương bài. Sau này ấy à, e là muốn không thuận lợi cũng khó.”
“Thôi tôi không làm phiền hai người nữa, tôi còn phải về nhà cho mèo ăn.”
Vân Gia kéo Vân Tư Hiền lại, hỏi:
“Chẳng phải chúng ta đi cùng thang máy sao?”
Vân Tư Hiền ở tầng mười sáu, Trang Tại ở tầng mười bảy, đương nhiên là phải đi lên cùng nhau.
“Được rồi, vậy chúng ta cùng lên.” Vân Tư Hiền nói, “Hai người đừng có chê tôi làm bóng đèn đấy nhé.”
“Ai nói chê chị chứ?” Vân Gia đưa tay đ.á.n.h cô ấy một cái, “Lần trước em đi ăn với chị, chị còn dắt theo cậu em ‘tiểu thịt tươi’ nữa kìa, em cũng đâu có nói gì.”
“Cậu em ‘tiểu thịt tươi’ của chị sao mà bì được với tổng giám đốc Trang của em.”
Khóe miệng Vân Tư Hiền cứ tủm tỉm suốt, quay đầu nhìn Trang Tại một cái, tầm mắt di chuyển xuống dưới thấy tay anh xách đầy hoa, đều là mấy loại hoa thường gặp, gói ghém cũng tương đối đơn giản nhưng mấy bó nhét chung vào một cái hộp, vì đầy đặn nên lại có vẻ đẹp tràn trề sức sống khác lạ.
Bên ngoài lớp giấy gói còn quấn một dây đèn nhỏ, không nhìn kỹ thì không thấy.
“Bây giờ mốt mua hoa kiểu này à?”
Vân Gia giải thích:
“Học sinh của em bán hoa, anh ấy mua hết.”
Vân Tư Hiền gật đầu, rất tán thành:
“Hay đấy, yêu ai yêu cả đường đi lối về. Tổng giám đốc Trang này, thế thì cũng đừng quên tôi nhé, lúc nãy trước khi anh đến, tôi đã nói tốt giúp anh không ít đâu đấy.”
Trang Tại nói:
“Đa tạ, sau này mời cô ăn cơm.”
Thang máy đến tầng mười sáu, Vân Tư Hiền đáp một câu “Vậy tôi chờ đấy nhé” rồi đi ra ngoài. Chị ấy vẫy tay với Vân Gia, trêu chọc:
“Rảnh thì ghé nhà chị chơi, đừng có chỉ nghĩ đến bạn trai thôi nhé, đi đây.”
Cửa thang máy khép lại, hai người đứng sóng vai, yên tĩnh đến cực điểm.
Vân Gia lên tiếng trước, hỏi anh vừa nãy ở dưới lầu đứng cách đó không xa nhưng lại không đi tới, lúc ấy anh đang nghĩ gì.
Chuyện tình cảm của hai người, nói cho Trang Mạn biết cũng được, để đồng nghiệp của Vân Gia biết cũng không vấn đề gì nhưng Vân Tư Hiền thì khác.
Trang Tại nói:
“Anh không ngờ em lại nói thẳng với chị họ em như thế.”
Chỉ cách một tầng, rất nhanh đã tới nơi.
Vân Gia bước ra ngoài, giọng buồn rầu nói:
“Em mà không nói, chị họ em sẽ lôi em về nhà chị ấy bắt ăn cơm giảm cân cùng thế nên đương nhiên em phải nói rồi. Hôm nay đã hẹn trước là bạn trai nấu cơm cho em ăn mà.”
Trang Tại nhếch môi cười nhẹ, đưa tay chạm vào khóa vân tay. Sau khi mở cửa anh lại không vào ngay mà quay mặt lại nhìn Vân Gia:
“Cài vân tay cho em nhé, được không?”
Vân Gia có chút ngạc nhiên, đây mới là lần đầu tiên cô đến đây.
“Nhanh vậy sao?”
“Nhanh ư?” Anh trầm giọng, vì chưa được đáp ứng ngay nên rơi vào suy tư, “Sau này em không đến nữa sao?”
Chuyện sau này ai biết được nhưng chắc chắn là sẽ đến chứ.
Vân Gia do dự một chút, lời thốt ra miệng biến thành:
“Đến... thì đến.”
Giây tiếp theo, cô đã bị anh kéo vào lòng để lấy dấu vân tay.
Anh và cô dường như luôn có những điểm mù trong đối thoại không ngờ tới, câu nói của cô bị hiểu thành…
Lấy dấu vân tay không?
Làm thì làm.
Vân Gia thu mình giữa hai cánh tay anh giống như một đứa trẻ không có khả năng tư duy, anh bảo gì cô làm nấy. Có lẽ do tay lạnh, màn hình cảm ứng nhiệt vân tay hiển thị không đầy đủ, Trang Tại nắm ngón cái của cô hơi dùng sức ấn lên. Anh cúi đầu đứng sau lưng cô, hơi thở như phả ngay bên tai cô.
Vành tai Vân Gia trắng nõn, lúc này nóng bừng lên, ửng đỏ.
Cô có chút ngượng ngùng, sự rung động trong lòng chuyển hóa thành cảm giác quyến luyến anh, dứt khoát bạo dạn hơn dựa vào vai anh.
Trang Tại mở cửa đỡ cô nói:
“Anh chuẩn bị dép lê cho em rồi này.”
Vân Gia cúi đầu nhìn, đôi dép nam màu xám đậm, bên cạnh là đôi dép nữ màu hồng nhạt.
“Nếu em không thích, trong tủ giày còn một đôi màu trắng.”
“Đôi này là được rồi.”
Vân Gia bước vào thay giày, cởi áo khoác.
Trang Tại cũng cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc sơ mi xanh nhạt, đón lấy áo khoác của cô treo vào tủ huyền quan.
Vân Gia đứng bên cạnh anh, đột nhiên hỏi:
“Vừa nãy nếu chị họ em không chủ động chào anh, liệu anh có đi về phía em không?”
Trang Tại xoay người lại, người hơi khựng lại.
Vài giây im lặng này cũng đã cho Vân Gia câu trả lời.
“Làm gì đấy, muốn l.à.m t.ì.n.h nhân bí mật của em à?”
Vẻ mặt giả vờ tức giận của cô yêu kiều đến c.h.ế.t người, hành động của Trang Tại gần như không cần qua não bộ suy nghĩ, bản năng mách bảo anh nâng lấy khuôn mặt cô, hôn xuống.
Ban đầu Vân Gia chỉ nghĩ là nụ hôn bình thường như những lần gặp mặt hay chia tay trước đó nên cũng rất tự nhiên dán môi vào nhau. Nhưng rất nhanh, cô liền cảm nhận được lần này không giống vậy, hàm răng bị cạy mở, nụ hôn mổ nhẹ nhàng ban đầu giữa môi biến thành một lực xâm chiếm mạnh mẽ. Lông mi cô run rẩy đành phải phối hợp thả lỏng đôi môi, mặc cho anh hái lượm.
Chênh lệch chiều cao khiến nụ hôn kéo dài trở thành công việc tốn sức.
Vân Gia đã cởi bỏ lớp áo khoác ngoài, đôi bàn tay to kia cách một lớp váy mỏng dán sát vào da thịt bên eo cô. Ngón tay thon dài vuốt phẳng nếp nhăn trên áo, tìm được điểm dùng lực thích hợp liền nắm c.h.ặ.t lấy eo cô, nhấc bổng Vân Gia lên không trung.
Giây tiếp theo, m.ô.n.g cô ngồi lên tủ huyền quan, anh đứng vào giữa hai chân cô đang tách ra. Vừa mới tách ra vài giây để thở, anh đã lại đuổi theo cướp đi hơi thở của cô.
Cực kỳ giống với tình nhân bí mật mà Vân Gia vừa nói, bởi vì không thể gặp ánh sáng, kìm nén hết lần này đến lần khác nên hễ có khoảnh khắc phóng túng là thế tới rào rạt.
Hai tay Vân Gia vòng qua cổ Trang Tại, ngón tay đầu tiên chạm vào cổ áo sơ mi cứng cáp của anh, chợt nổi hứng đùa nghịch, đầu ngón tay mềm mại lành lạnh xoa nắn phần gồ lên dưới lớp tóc ngắn ngủn của người đàn ông. Nhiệt độ da thịt anh nóng đến mức khiến người ta bất ngờ, cô vừa định luồn thêm nhiều ngón tay vào trong cổ áo sơ mi Thì khoang miệng đau xót, đầu lưỡi bị c.ắ.n một cái không nhẹ không nặng.
Vân Gia lập tức né tránh một chút, hàng mi dài rũ xuống rồi lại ngước lên, liếc anh một cái đầy hờn dỗi.
--
Hết chương 79.
