Trang Giấy Trống - Chương 81.1: Tiệc Gặp Mặt (1)
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:44
“Vậy cá đâu?”
Trang Tại khựng lại một chút:
“C.h.ế.t rồi.”
“Anh nuôi c.h.ế.t à?”
Trang Tại lại dừng một chút:
“Nói chính xác hơn là anh quên nuôi cho nên c.h.ế.t rồi.”
Vân Gia bật cười, lại xin anh một cái kéo để ra ngoài cắt tỉa hoa. Cô đứng ở phía chiếc bàn dài gần bếp nhất, dù cách một khoảng khá xa vẫn có thể nhìn thấy tình hình Trang Tại nấu nướng.
Biết anh biết nấu ăn là một chuyện, tận mắt nhìn thấy anh nấu lại là một chuyện khác.
Hình ảnh vốn dĩ không thể tưởng tượng nổi giờ tự nhiên hiện ra trước mắt lại chẳng hề đột ngột. Vân Gia nhớ lại dáng vẻ anh pha trà tía tô ở Khúc Châu, ngay cả việc không biết làm anh cũng có thể bình tĩnh học một cách rất ung dung.
Huống chi là việc anh đã biết.
Có anh trong bếp dù là lửa cháy bừng bừng cũng không có cảm giác rối ren ngất trời. Anh xóc chảo đảo thức ăn, thái nguyên liệu, nêm gia vị, thậm chí còn tranh thủ liếc nhìn tờ công thức đã in ra để chắc chắn không bỏ sót hay sai sót gì, từng bước đều không nhanh không chậm.
Vân Gia cắm xong một bó hoa lớn đặt bên cạnh bàn ăn.
Cô tình cờ phát hiện hai cây nến thơm trong ngăn kéo cũng tìm thấy bật lửa để thắp lên, ghé sát ngửi thử, là mùi đu đủ ngọt ngào.
Ban đầu cô còn tò mò sao trong nhà anh lại có thứ này, nghi là Trang Mạn mua, kết quả phát hiện bên cạnh hộp nến có một tấm thiệp chúc mừng bằng tiếng Thái còn có hai tờ hóa đơn món ăn cũng bằng tiếng Thái.
Như là món quà lưu niệm tiện tay mang về.
Nhìn thời gian, là đầu năm nay.
Vân Gia nhớ lại lúc đó hình như Vân Tùng Lâm cũng ở Thái Lan, khi gọi video với cô thì phía sau là phong cảnh hải đảo nhiệt đới.
Mỗi năm trụ sở chính của Vân Chúng đều tổ chức một chuyến du lịch cho cấp cao, mỗi năm một quốc gia khác nhau. Vân Tùng Lâm rủ Vân Gia đi coi như đi nghỉ mát nhưng Vân Gia lười đi. Ký ức của cô về những chuyến đi này vẫn dừng lại ở hồi nhỏ, toàn là một đám chú bác bụng phệ dẫn theo người nhà con cái tụ tập, người lớn nhàm chán và trẻ con cũng rất nhàm chán.
Trang Tại năm nay đã bắt đầu tham gia loại hoạt động này rồi sao?
Cũng tốt, trẻ hóa đi nhiều.
Khi nến được thắp sáng, cô lại nảy sinh chút tiếc nuối tựa ánh nến lung linh lay động, nếu lúc đó cô đi thì có lẽ cô và Trang Tại đã gặp nhau sớm hơn trước phong cảnh nhiệt đới nơi đất khách quê người.
Nhưng gặp nhau sớm hơn thì sẽ thế nào, cô lại không biết. Cô thậm chí còn không biết Trang Tại bắt đầu thích mình từ khi nào.
Là đêm ngắm trăng ở Khúc Châu sao?
Hay là trước đó nữa?
Chắc là có chút thiện cảm nhỉ? Nhưng không có cơ hội chọc thủng lớp giấy cửa sổ, lại có hiểu lầm nên cũng chỉ có thể dừng lại ở giai đoạn thiện cảm.
Nếu không đối với người như anh, đột nhiên thích một người có vẻ rất kỳ quái, anh dường như không phải kiểu người sẽ bị cái gì đó thu hút bất chợt.
“Sao lại ngẩn người thế?”
Phía sau chợt vang lên giọng nói của Trang Tại. Vân Gia quay phắt lại, ánh nến cũng bị gió từ cú xoay người làm rối loạn lay động một cái, in bóng hai người càng thêm m.ô.n.g lung yểu điệu.
Anh đeo một chiếc găng tay cách nhiệt màu xám, bưng đĩa sứ trắng đựng cá hấp ra, tay kia cầm một đôi đũa sạch đưa cho Vân Gia nhắc nhở cô đừng chạm vào đĩa, nóng lắm.
Gạt lớp hành thái đã được tưới dầu nóng sang một bên, Vân Gia gắp một miếng thịt cá đưa vào miệng. Giây tiếp theo cô liền biết, Trang Mạn nói cá hấp ở quán ăn nhỏ không ngon bằng anh trai làm cũng không phải là tâng bốc mù quáng.
Với tần suất ít khi vào bếp như anh, sự thể hiện này có thể coi là tuyển thủ hệ thiên phú.
Bốn món mặn một món canh chuẩn cơm nhà, sắc hương vị đều có thể chấm điểm cao.
Vân Gia chỉ góp ý một chút về khâu trình bày.
Ăn no được năm phần, cảm giác là lúc nói chuyện chính, Vân Gia nâng ly thủy tinh đựng nước trái cây lên nhấp từng ngụm nhỏ, nói với anh:
“Hai hôm trước em có đến nhà cậu ăn cơm.”
“À, dì Điền làm món mới sao?”
Trang Tại nhìn sang cô, suy nghĩ đơn giản đến mức khiến người ta bất ngờ, dường như logic tư duy của anh đều chỉ xoay quanh cô.
Vân Gia không nghi ngờ gì, cô nói "đúng vậy" thì phản ứng tiếp theo của anh là: món nào thế, ngon không, để anh đi học.
“Không liên quan đến dì Điền.” Vân Gia chống cằm bằng bàn tay không cầm đũa, “Em và cậu nói chuyện về anh. Cậu bảo muốn sắp xếp một bữa tiệc vào cuối tuần này, anh cũng đến nhé, được không?”
“Em nói với cậu em rồi à?”
Mắt thường có thể thấy Trang Tại thoáng căng thẳng, ánh mắt khựng lại dường như đang liên tưởng đến một vạn khả năng cùng với một vạn cách ứng phó.
“Không, sao có thể nói được.” Vân Gia lắc đầu, “Nói rồi thì anh còn có thể ngồi đây ăn cơm với em sao? Anh có muốn trốn thì cậu em cũng sẽ dùng mười ba đạo kim bài triệu hồi anh về thẩm vấn ấy chứ.”
Lời này không phải nói quá.
Việc liên quan đến Vân Gia mãi mãi là việc lớn hàng đầu của nhà họ Lê.
Chưa nói đến tin tức chấn động như việc họ ở bên nhau, Lê Huy kẹt giữa ba bên Vân Gia, Lê Yên và Trang Tại, chỉ riêng vấn đề lập trường thôi cũng đủ để ông ấy trằn trọc ba đêm không ngủ mà cân nhắc.
Khi đối mặt với Lê Huy, Vân Gia từng nghĩ việc mình đến nhà vì Trang Tại có thể sẽ khiến cậu nghi ngờ quan hệ hiện tại của cô và anh.
Trang Tại tuy sống ở nhà họ Lê nhiều năm nhưng quan hệ bề ngoài với Vân Gia cũng không tốt đến mức này. Nếu cậu hỏi tại sao cô lại sẵn lòng chủ động giúp Trang Tại, cô còn thật sự không biết phải trả lời thế nào. Lúc ấy cô mang tâm thế “xe đến trước núi ắt có đường”, nếu thật sự phải thừa nhận thì cũng chẳng sao.
Kết quả đến nhà họ Lê mới phát hiện, xe còn chưa đến trước núi.
Mợ ân cần hỏi han nhiệt tình hơn hẳn mọi khi, cũng luôn miệng nhắc đến Trang Tại, nói mấy năm nay Trang Tại luôn tận tâm với bà và cậu mọi chỗ. Cậu lại càng mở miệng cảm kích Vân Gia.
Hình như… họ cho rằng cô vì nể mặt quan hệ với nhà cậu nên mới sẵn lòng ra mặt giúp Trang Tại.
Một bữa cơm, cậu cảm khái rất nhiều.
Cũng cho Vân Gia biết hiện giờ nhà họ Lê đã không giúp được gì cho Trang Tại, ngược lại là Lê Dương hiện tại còn cần Trang Tại dìu dắt. Lê Huy tự nhiên cũng phải nói mấy năm nay Trang Tại vất vả, phân tích cặn kẽ hy vọng Vân Gia có thể hiểu rõ hơn sự không dễ dàng của Trang Tại, cuối cùng mợ phải lên tiếng khuyên can:
“Cậu con uống nhiều rồi.”
Lê Huy còn kéo tay Vân Gia nói:
“Trang Tại phàm là có thể đổi một chút với Lê Dương thì con đường hiện giờ đã không khó đi như vậy. Cố tình nó lại nhỏ hơn Lê Dương vài tuổi, đã vậy mấy năm nay cậu không có tác dụng gì cũng không giúp được gì, không có cách nào chống lưng cho nó nhưng thằng bé Trang Tại này là người rất tốt, rất tốt.”
Sắc mặt Vân Gia thoáng chút mất tự nhiên nói:
“Được rồi cậu, con biết anh ấy rất tốt.”
Câu chuyện vẫn luôn không quay sang phía Vân Gia, cô chỉ phối hợp nói vài câu an ủi hùa theo. Đợi cậu tỉnh rượu, tình cảm đã hâm nóng đủ rồi liền trực tiếp bàn đến việc sắp xếp bữa tiệc.
Kể sơ qua tình hình hôm đó đến nhà họ Lê, tóm lại là cô mang tâm thế công khai cũng chẳng sao nhưng cuối cùng lại không công khai thành công.
Vân Gia nói với Trang Tại:
“Chúng ta cứ ăn xong bữa cơm cuối tuần đó đã, chuyện khác để sau này hãy nói được không?”
