Trang Giấy Trống - Chương 81.2: Tiệc Gặp Mặt (2)
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:45
Trang Tại rất muốn nói bữa cơm đó thật ra cũng không cần thiết phải ăn, còn những chuyện khác sau này có cần nói hay không thật ra anh cũng không quan trọng. Nhưng nghe những lời này và biết Vân Gia đã tốn công sức như vậy, nhà họ Lê vừa coi trọng lại vừa lo lắng, giờ phút này anh không thể nói ra bất kỳ lời khách sáo ẩn ý nào.
Anh nhếch khóe miệng nở một nụ cười với Vân Gia rồi ôn hòa nói:
“Được.”
Vân Gia nhắc đến Thường Quốc Đống, nói người này cô có quen chỉ là đã nhiều năm không gặp.
Lê Huy chọn địa điểm ăn uống tại một hội quán kiểu Trung Hoa khá sang trọng, nơi đó tên là Minh Phượng Hiên, xét về phong cảnh và danh tiếng đều thuộc hàng nhất nhì ở Long Xuyên.
Vị trí tĩnh lặng giữa trung tâm thành phố náo nhiệt còn đào được một hồ nước để ngắm cảnh, có thể tưởng tượng thực lực của ông chủ đứng sau phi phàm thế nào. Nghe nói đội ngũ bếp đều xuất thân từ quốc yến, làm các món chim ch.óc lại càng là tuyệt nhất. Dân làm ăn ở Long Xuyên thích đến đây bàn chuyện buôn bán, món ăn làm tinh tế, tên món cũng đặt rất hay ngụ ý tốt lành như: Côn Bằng giương cánh, bình bộ thanh vân, thăng quan tiến chức vùn vụt…
Dân làm ăn đôi khi lại thích cái điềm lành có mùi tiền này.
Thường Quốc Đống hôm nay đến sớm.
Ba ngày trước Lê Huy gọi điện liên hệ với ông ta, hai người xưng huynh gọi đệ giả vờ khách sáo một hồi. Thường Quốc Đống trong lời ngoài lời đều nói mình gần đây bận tối tăm mặt mũi tiện thể chê bai năng lực Trang Tại không tốt, nếu không thì đâu cần đến bộ xương già như ông ta phải bận tâm.
Lê Huy giọng điệu hòa nhã đáp lại, nói Trang Tại làm phiền giám đốc thường trực Thường bận tâm lại đa tạ ông ta dìu dắt.
Khách sáo nói cả một sọt.
Thường Quốc Đống giả vờ đáp vài câu không dám nhận, hậu sinh khả úy linh tinh để khiêm tốn, thầm nghĩ cuộc điện thoại này đến đây là hết cũng chẳng nói ra được cái gì hay ho, bèn cười khẩy hai tiếng trong mũi nói:
“Cơm thì miễn đi, mọi người đều bận, tấm lòng đến là được rồi.”
Không ngờ Lê Huy lại nói khéo như hoa nở.
“Phải phải phải, giám đốc thường trực Thường nói chí phải, mọi người đều bận, tôi cũng nói thế, tấm lòng đến là được rồi. Nhưng cô cháu gái kia của tôi giám đốc thường trực Thường cũng biết đấy, nói một là một nói hai là hai, ngay cả ba nó đến cũng chiều và hết cách với nó. Gia Gia về Long Xuyên cũng nửa năm rồi, khó khăn lắm mới rảnh rỗi, bảo muốn mời các bậc trưởng bối bữa cơm rau dưa để tỏ chút lòng thành. Tấm lòng này hiếm có lắm đấy giám đốc thường trực Thường ạ. Gia Gia từ nhỏ lớn lên ở nhà tôi hiếm khi nhờ tôi làm một việc, tôi mà không mời được mọi người đến cho nó thì tội của ông cậu này lớn lắm.”
Thường Quốc Đống trước đây đã từng nghĩ, Trang Tại ngày thường không nói nhưng hễ mở miệng là sặc c.h.ế.t người, bản lĩnh đó không thể nào là không thầy đố mày làm nên. Hóa ra là có con cáo già nói năng kín kẽ thế này chỉ điểm sau lưng, thảo nào cậu ta có một thân bản lĩnh tốt cũng không lạ.
Lời đã nói đến nước này thì đương nhiên không thể không đi.
Hào quang của công chúa không phải ai cũng có thể ké nhưng thể diện của công chúa thì không ai được phép làm tổn hại. Không chỉ phải đi mà còn không được đi muộn, để lại cái cớ cho người ta nói là không tình nguyện.
Trong phòng bao, ba vị cấp cao của Phức Tư vốn coi Thường Quốc Đống như thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó cũng đã đến sớm. Trong đó hai người có con trai đang độ tuổi kết hôn cũng đều dắt con trai theo một cách đàng hoàng chỉnh tề.
Thường Quốc Đống cũng có con trai, vợ cả sinh, bên ngoài nuôi, đều có, chỉ là đứa lớn đã sớm kết hôn còn đứa nhỏ thì chưa đến tuổi.
Hơn nữa dù có đúng độ tuổi, ông ta cũng không tơ tưởng đến loại tâm tư đó. Lần trước mới nghe nói tam công t.ử của tập đoàn gỗ Thiệu thị mà vị công chúa kia còn chẳng để vào mắt, hai người này lại dám có ý đồ xem mắt kiểu đó làm ông ta chỉ thấy buồn cười.
Lê Huy đến còn sớm hơn, giả vờ hồ đồ dù trong lòng sáng như gương, cảm ơn thịnh tình của mọi người.
“Đến sớm quá, Minh Phượng Hiên có nuôi gánh hát, hay là chọn một vở kịch để nghe chút nhỉ?”
Thường Quốc Đống đến là vì Vân Gia.
Vị công chúa này hiện giờ ở Vân Chúng tuy không có chức vụ thực tế, đại hội cổ đông cũng chưa từng đến lần nào nhưng một số ít nguyên lão của Vân Chúng đều biết, chỉ cần cô muốn nói chuyện thì sức nặng của cô còn lớn hơn cả người anh họ Vân Chiêu.
Chuyện nhà hào môn nói không rõ được.
Đôi khi yêu chiều chưa chắc đã là coi trọng thật sự, ghẻ lạnh cũng chưa chắc là ghẻ lạnh thật sự. Ai cũng đồn ông cụ Vân lúc sinh thời không thích Vân Gia nhất, sao cố tình sau khi qua đời những thứ để lại cho Vân Gia lại là nhiều nhất?
Đám trẻ thế hệ này của nhà họ Vân, tính cả con riêng, một bàn tay đếm cũng không hết. Chỉ có tên của Vân Gia là do ông cụ Vân đích thân đặt.
Gia giả, thiện dã, mỹ dã. (Gia nghĩa là tốt lành, là đẹp đẽ).
Là mong ước tốt đẹp đến thế.
Hiện giờ nghĩ lại mới thấy mọi thứ đều có dấu vết để lần theo. Còn những đạo lý giảng không thông kia giờ có đào ông cụ Vân lên cũng chẳng trả lời được, người ngoài chỉ có thể nghiền ngẫm vài phần về sự biến ảo khôn lường trong giới hào môn.
Thường Quốc Đống quan sát trong phòng bao, không thấy Vân Gia.
Trang Tại giải thích:
“Vân Gia vẫn chưa tới, trong trường có chút việc.”
Chiều nay cô có hai tiết dạy, đang giảng bài tập tuần trước ở phòng tranh thì có học sinh đột ngột bị viêm ruột thừa, đưa đến phòng y tế không xử lý được nên Vân Gia lại phải đưa người đến bệnh viện.
Vừa nãy mới nhắn lại cho Trang Tại nói đã sắp xếp ổn thỏa, chuẩn bị lái xe qua.
Lê Huy mời mọi người nghe kịch một chút để g.i.ế.c thời gian.
Trang Tại theo mọi người chuyển sang phòng nghe kịch nhã nhặn bên cạnh. Bàn ghế gỗ đỏ đồng bộ trang trí kiểu Trung Hoa cổ điển, dựng một sân khấu kịch nhỏ không hề lạc lõng chút nào.
Nhân viên phục vụ bưng trà nước và đồ ăn nhẹ vào lại dâng lò hương nhỏ. Một người phụ nữ dáng vẻ quản lý đưa tới một cuốn thực đơn bọc chỉ vàng mời họ chọn vở kịch đang hot.
Lê Huy đẩy sang phía Thường Quốc Đống thuận tiện nịnh nọt một câu:
“Tôi xuất thân nhà thầu xây dựng thì hiểu gì mấy thứ văn nhã này, nghe nói giám đốc thường trực Thường thích nghe kịch, ngài chọn đi.”
Thường Quốc Đống lướt qua Lê Huy nhìn về phía Trang Tại đang cầm điện thoại bên cạnh. Lê Huy vừa nói Trang Tại là vãn bối, ông ta liền nương theo lời cũng không khách sáo.
“Tiểu Trang chọn đi,” nói rồi Thường Quốc Đống lại quay sang cảm thán với người bên cạnh, “Giới trẻ bây giờ toàn thích ôm điện thoại không buông, mấy truyền thống cũ này là báu vật đấy cũng phải học hỏi xem thử mới tốt.”
Người bên cạnh đều hùa theo.
Trang Tại gửi tin nhắn WeChat cho Vân Gia bảo cô lái xe chậm chút, chú ý an toàn trên đường rồi tắt điện thoại cười hùa theo:
“Giám đốc thường trực Thường nói phải.”
“Vậy giám đốc thường trực Thường chọn đi.” Lê Huy nói, “Chúng tôi cũng học theo người sành sỏi lão làng.”
Tiết mục kịch rất nhanh được chọn xong nhưng Thường Quốc Đống lại không nói là chọn vở gì.
Chỉ đợi khi tiếng phách gõ nhịp chậm vang lên.
Thường Quốc Đống mới úp mở đủ rồi nói:
“Vừa nãy vị quản lý kia nói, đây là vở <Đánh Kim Chi> của phái Mai, mọi người cùng nghe xem có ra vị phái Mai không nhé. Thời nay ấy à, kẻ thùng rỗng kêu to giả làm người hiểu biết nhiều quá, có ba phần muốn nói thành bảy phần, có bảy phần muốn nói thành mười phần.”
Ông ta hừ một tiếng đầy chế giễu,
“Cứ nhất định phải làm ra vẻ, thật sự vô vị, tổng giám đốc Lê nói có phải không?”
--
Hết chương 82.
