Trang Giấy Trống - Chương 82.2: Giới Thiệu Bạn Trai (2)
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:45
Ông ta chân trước vừa châm chọc Trang Tại đã có Tôn tiểu thư ái mộ, chi bằng thử đi con đường tắt thênh thang đó xem sao, ai ngờ đâu người ta chí hướng cao xa, đã có sẵn thang lên trời rồi.
Vân Gia nói với Trang Tại:
“Anh không biết đâu, chú Thường tốt lắm đấy. Hồi nhỏ em học golf, huấn luyện viên là do chú Thường tìm cho em. Khi đó chú Thường còn trẻ lắm, lúc đó còn chưa có Phức Tư, chú Thường làm việc ở Thanh Cảng, chức vụ cụ thể em không nhớ rõ nhưng chắc là không bận rộn lắm. Mỗi lần em đi học chú ấy đều đích thân đến đón, không bỏ sót buổi nào cùng em luyện bóng. Sau này ba em còn phê bình em nói sân bóng có người nhặt bóng, sao có thể làm phiền chú Thường làm mấy việc vặt vãnh đó. Em bảo em không biết, chú Thường vẫn luôn giúp em như thế, bảo em vui là được mà. Bác hai em còn khen chú Thường nữa đấy.”
Vân Gia ngừng lại một chút, Trang Tại phối hợp hỏi:
“Khen giám đốc thường trực Thường cái gì?”
Vân Gia cười ngọt ngào với Trang Tại, sự thân mật giữa hai người dường như coi trời bằng vung.
“Bác hai em bảo người như chú Thường là hiếm có nhất, cưới được vợ gia thế tốt cũng không quên gốc gác. Người xuất thân thấp kém chưa chắc đã không tốt, ngược lại chính những người như thế lại cẩn trọng thiện lương và đối xử với trẻ con tốt nhất.”
Lê Huy hùa theo:
“Mấy chú bác nhà con chỉ có bác hai con nói chuyện là con chịu nghe vài câu. Bác hai con nói cũng không sai, giám đốc thường trực Thường đi được đến bước đường này, người ngoài chỉ thấy vẻ vang chứ nỗi chua xót sau lưng thì có mấy ai biết? Giám đốc thường trực Thường không dễ dàng gì, nào, mọi người nâng ly, chúng ta cùng kính giám đốc thường trực Thường một ly được không?”
Uống xong ly rượu này, tâm trạng của những người đang ngồi đây cũng không còn như lúc mới vào cửa, nhất thời ai nấy đều cảm thấy bất an.
Không khí cũng không bị chùng xuống.
Vân Gia như đang nói chuyện nhà với Thường Quốc Đống, kính riêng ông ta một ly.
“Hồi nhỏ sở thích cỏn con của cháu như thế mà làm khó chú Thường phải tốn bao tâm tư, tiếc là đến cuối cùng cháu lại hết hứng thú cũng chẳng luyện ra trò trống gì. Chú Thường đừng để bụng nhé.”
Thường Quốc Đống chỉ có thể tiếp lời:
“Sao có thể chứ, cháu vui là chú vui rồi.”
Vân Gia cười tít mắt:
“Cháu biết ngay mà, chú Thường là người yêu thương con cháu nhất!”
Cô từ nhỏ đã tinh quái, lớn lên giả vờ ngây thơ hồn nhiên cũng chẳng hề gượng gạo, cứ như thật sự là cô công chúa nhỏ lớn lên trong hũ mật vô lo vô nghĩ. Cô quay đầu nhìn bạn trai, đôi mắt rạng ngời như muốn dâng cả thế giới cho anh.
“Bình thường chú Thường đối xử với anh cũng tốt lắm đúng không?”
Trang Tại đáp:
“Rất tốt, đi theo giám đốc thường trực Thường học được không ít thứ.”
Lê Huy cười sảng khoái tiếp lời:
“Giám đốc thường trực Thường lợi hại lắm, người làm công tác văn hóa mà, người khác e là cả đời cũng không đuổi kịp hai mươi năm tu hành này. Gia Gia, lúc con chưa tới, mọi người còn nghe kịch đấy. Giám đốc thường trực Thường chọn vở <Đánh Kim Chi>, cậu là kẻ quê mùa thô kệch chỉ thấy trên sân khấu náo nhiệt chứ cũng chẳng hiểu mô tê gì.”
“Chú Thường nghe kịch ạ?” Mắt Vân Gia sáng lên vui vẻ nói, “Mấy năm nay ba cháu cũng bắt đầu nghe kịch, nếu chú Thường về Thanh Cảng thì có thể thử rủ ba cháu đi cùng xem.”
Vân Gia lộ ra chút vẻ khó xử nói:
“Nhưng mà vở <Đánh Kim Chi> có lẽ không chọn được đâu, ba cháu ghét nghe vở này nhất, ông ấy bảo có con gái thì không nghe nổi vở này.”
Cô kể bằng giọng điệu hoạt bát, mọi người không muốn cười cũng phải phối hợp cười theo, nói vài câu khen tặng kiểu tổng giám đốc Vân coi cô như hòn ngọc quý trên tay.
Rượu qua ba tuần, món ăn qua năm vị.
Rượu Phi Thiên Mao Đài chẳng nếm ra mùi vị gì, sơn hào hải vị xuống bụng cũng vô dụng, một bữa cơm chỉ toàn ăn ra một bụng khó chịu.
Mọi người cũng đều hiểu rõ.
Hôm nay trên sân khấu hát <Đánh Kim Chi>, vở kịch dưới đài lại là . Cuối cùng cũng đợi được đến lúc tan tiệc lại một màn khách sáo nữa mới ra khỏi cửa.
Bên ngoài màn đêm vừa buông, đèn l.ồ.ng đỏ treo từng ngọn.
Tiếng trống nhỏ gõ nhịp thôi thúc từ phòng bao bên kia hồ nước trong veo lạnh lẽo vọng lại.
Tiếng phách gõ nhịp chậm trước khi khai tiệc tối nay vẫn còn văng vẳng bên tai, giờ phút này nhìn Vân Gia khoác tay Trang Tại tươi cười tiễn khách, nghe kịch lại như đang sống dậy.
Kim Chi đ.á.n.h không được nhưng hai câu hát kia lại hợp tình hợp cảnh vô cùng.
Cung nga nữ chưởng đèn l.ồ.ng đỏ treo cao
Chờ Phò Mã gia quay lại cung đình .
Trước khi khai tiệc thấy Vân Gia nắm tay Trang Tại giới thiệu đây là bạn trai cô, Lê Huy ban đầu cũng kinh ngạc như mọi người nhưng phản ứng lại, rồi nghe Vân Gia nói với Thường Quốc Đống những lời ẩn ý sâu xa, ông bán tín bán nghi thầm nghĩ có lẽ cô cháu gái kiêu kỳ này tùy hứng quen rồi, nhất thời diễn trò thôi.
Lê Huy bên ngoài không để lộ chút sơ hở nào đỡ lời cho Vân Gia.
Sau đó sự tương tác giữa Vân Gia và Trang Tại tự nhiên lại thân mật không ai ở đây nghi ngờ, dần dần còn khen hai người xứng đôi. Mà Lê Huy sau vài vòng nâng ly cạn chén cùng mọi người, càng cảm thấy suy đoán của mình không đứng vững, từ diễn thành thật cũng không thể thật đến mức này.
Huống hồ trong bữa tiệc vài lần chạm mắt với Trang Tại, trong mắt anh đều có sự né tránh kiểu "để sau hãy bàn".
Một bữa cơm, Lê Huy vẻ mặt rạng rỡ nhưng trong lòng bất ổn.
Đợi tiệc tan, chủ tiễn khách đi chỉ còn lại ba người.
Lê Huy nhìn hai người trai tài gái sắc đứng cạnh nhau, hình ảnh thì xứng đôi đẹp mắt thật đấy nhưng thái dương ông cứ giật thình thịch như bị gai nhọn đ.â.m vào, đầu óc căng ra, cả bụng lời nói đ.á.n.h nhau với rượu trong bụng rối thành một mớ hỗn độn không rõ mùi vị.
Vân Gia cũng chột dạ, đưa tay lên che đuôi mắt khẽ kêu:
“Ái chà, đau đầu quá.”
Đây là tín hiệu lúc này không nên nói chuyện.
Lê Huy đương nhiên hiểu được, tối nay ông uống cũng không ít, đầu óc cũng rối rất nhiều chuyện còn cần sắp xếp lại. Lúc này có thật sự bảo ông hỏi thì ông cũng không nói nên lời, không hỏi ra được ngọn ngành.
Khóe mắt thấy Lê Dương đang nghênh ngang đi tới trên hành lang. Lê Dương phụng mệnh mẹ đến đón Lê Huy về nhà sau khi tiếp khách.
Lê Huy lúc này có chút may mắn, may mà ông đã suy nghĩ kỹ từ trước không mang Lê Dương theo. Nếu không với cái đầu óc lúc linh lúc không của Lê Dương, nói chuyện không hiểu ý tứ, mặt lại không giấu được chuyện thì bữa cơm này chưa chắc đã ăn xong thuận lợi, hiện tại không biết tình hình sẽ tồi tệ đến mức nào.
Việc đã đến nước này, Lê Huy sợ Lê Dương đến gần nhìn thấy sẽ làm ầm ĩ lên. Ông già rồi, một buổi tối không chịu nổi quá nhiều kích thích liền đi thẳng ra đón Lê Dương. Trước khi đi, ông chỉ dùng tay chỉ mạnh vào khoảng không giữa hai người mấy cái.
Vân Gia vẫn quay người dựa vào vai bạn trai giả vờ đau đầu, chỉ có Trang Tại đón nhận ánh mắt của Lê Huy.
Anh gật đầu, giọng bình thản nói:
“Cháu hiểu rồi.”
Lê Huy liền đi.
Đón được Lê Dương, hai cha con cùng đi ra cửa.
Lê Dương nhíu mày, còn lưu luyến ngoái nhìn vẻ không yên tâm hỏi ba mình:
“Thế là đi luôn ạ? Con thấy Gia Gia có vẻ uống nhiều quá, ai thế không biết? Dám chuốc Gia Gia uống nhiều rượu như vậy, cái lão già lưu manh Thường Quốc Đống này có phải làm tới rồi không? Kiêu ngạo thế cơ à?”
Lê Huy nói:
“Không ai dám chuốc nó, là nó tự mình cao hứng muốn uống.”
“Hả?”
Lê Dương sững sờ.
Vân Gia chịu uống rượu, chứng tỏ bầu không khí trong bữa tiệc, ít nhất là bầu không khí bên ngoài chắc chắn không tệ. Lê Dương chợt cười, nghĩ thông suốt một chuyện lạ vừa xảy ra lúc mới vào cửa Minh Phượng Hiên.
Bữa tiệc hôm nay anh ta biết từ sớm, nhưng Lê Huy không gọi anh ta đi cùng mà có gọi thì Lê Dương cũng chẳng muốn đi.
--
Hết chương 82.
